ơng sẽ trả?”
“Hầu gia…” Nguyễn Mai không cam lòng xuất ra bảy mươi vạn lượng
bạc, thần sắc hốt hoảng không biết nên nói gì.
Nhan Hướng Thái bất mãn trừng mắt liếc Nguyễn Mai, vẫy tay cắt
ngang lời bà ta, biểu tình rõ ràng như muốn nói: Ta không muốn nghe, cứ làm như
vậy đi!
Lâm Hương Y cắn cắn môi, trong lòng cũng có chút hốt hoảng
nhưng cứ nghĩ đến ý tứ của Nhan Hướng Thái, dù có bao nhiêu oán giận cũng cố sức
đè nén. Nếu còn nói nữa, nhất định Hầu gia sẽ cho là bà ta rắp tâm hãm hại hai
mẹ con Nguyễn Mai mất. Hai mươi vạn lượng thì hai mươi vạn lượng, vẫn còn tốt
hơn là chín mươi vạn lượng hay bốn mươi chín vạn lượng nhiều!
Lâm Hương Y cứ nghĩ đến đồ cưới của Nhan Xảo vô duyên vô cớ
thiếu đi mất hai mươi vạn lương là lại nuốt không trôi cơn giận trong lòng.
Nhan Hướng Thái nhìn Nhan Noãn Noãn cùng Long Trác Việt vui
quên trời đất, nhất thời cảm thấy đau đầu nhức não. Lão làm sao lại có thể nghĩ
Nhan Noãn Noãn sẽ niệm tình người nhà mà không thu bạc chứ? Thật sự là lãng phí
một bữa đại tiệc mà! Mục đích đã không đạt được thì chớ, lại còn để cho hai kẻ
kia được lợi. Nhan Hướng Thái trong lòng phiền muộn, xoay người rời khỏi đại sảnh.
Hai cánh tay Lâm Hương Y vẫn bám trên cánh tay Nhan Hướng
Thái, thời điểm lão rời đi đã gạt tay Nhan Lăng ra nhưng lại không gạt tay bà
ta ra. Lâm Hương Y thấy vậy liền đi cùng Nhan Hướng Thái rời khỏi đại sảnh.
Nhan Xảo nhu thuận nhìn hai người rời đi rồi lại nhìn một lượt
những người còn lại, khóe miệng khẽ cong lên, nhìn Nhan Noãn Noãn nói: “Đại tỷ,
ta đã hứa với tứ đệ sẽ tặng hắn ngọc lưu ly mà lại quên mật, tỷ cùng Vương gia
cứ chậm rãi dùng bữa, ta đến chỗ tứ đệ một chút!” nói rồi cũng rời khỏi đại sảnh.
Nhan Xảo vừa bước qua đại sảnh, khóe mắt liếc nhìn Nguyễn
Mai cùng Nhan Lăng bên trong, ánh mắt đầy khiêu khích.
Hai bàn tay Nguyễn Mai nắm chặt, tức giận đến độ cả người
cũng run rẩy theo.
Vừa ra đến trước cửa, nàng nật xử ở đại sảnh Nguyễn Mai cùng
Nhan Lăng liếc mắt một cái, mục hàm khiêu khích.
Nguyễn Mai hai đấm nắm chặt, giận đến run người.
Nhan Lăng nhìn Nguyễn Mai, phụ thân chỉ bỏ ra hai mươi vạn
lượng, phần còn lại phải tính sao bây giờ? Nương cùng lắm chỉ có thể lấy ra hai
mươi chín vạn lượng, không có khả năng người gom đủ bảy mươi vạn lượng a. Chẳng
lẽ nàng thật sự phải đến Hiền vương phủ làm nha hoàn sao? Không! Đánh chết nàng
cũng không đi a!
Nguyễn Mai ngước mắt nhìn Nhan Noãn Noãn: “Noãn nhi, ta đồng
ý trả bốn mươi chín vạn lượng, về phần một yêu cầu kia có thể niệm tình thân mà
bỏ qua được không? Hay là ta cho con một số nguyên, năm mươi vạn lượng được
không?”
Nhan Noãn Noãn buông đũa, tao nhã cầm khăn tay lau khóe miệng,
lạnh lùng nói: “Nhị nương, chuyện này không cần thương lượng nữa, hoặc là chín
mươi vạn lượng hoặc là để Nhan Lăng làm nha hoàn cho ta, không thì chúng ta
cùng nhau tới gặp Thái hậu!” Nàng chưa đòi một trăm vạn lượng như Tư Đồ Tử Ngôn
là đã may mắn cho bọn họ lắm rồi, còn dám mặc cả với nàng sao, không có cửa
đâu!
“Việt Việt đã ăn no chưa?” Nhan Noãn Noãn không nhìn tới sắc
mặt tối đen của Nguyễn Mai cùng Nhan Lăng, quay đầu hỏi Long Trác Việt.
Long Trác Việt vội nuốt đồ ăn trong miệng, vươn đầu lưỡi liếm
liếm khóe miệng, vẻ thỏa mãn gật đầu: No rồi, có phải Noãn Noãn muốn về không?”
“Không, tối nay chúng ta ở lại đây, chờ sáng mai lấy được bạc
rồi mới trở về!”
Nhan Noãn Noãn đối với Long Trác Việt lúc nào cũng ôn nhu,
đôi mắt đẹp như sao trên trời tản ra tia nhu hòa.
Long Trác Việt gật gật đầu: “Noãn Noãn nói rất đúng, không
thu được bạc chúng ta sẽ không về, dẫu sao cũng là ăn ở miễn phí nha!”
“Ân!” ý cười trên môi Nhan Noãn Noãn càng lúc càng sâu! Nếu
không phải biết rõ tâm tính Long Trác Việt đơn thuần, nàng thật nghi ngờ tên
nhãi này là người quá phúc hắc a!
———Thanh viện———
Thanh viện đơn sơ không có đủ phòng cho cả Nhan Song Song
cùng Thiên Minh, vì vậy, Thiên Minh rất hào phóng đề nghị mình sẽ ngủ trên nóc
nhà. Dù sao thì hắn cũng không phải lần đầu tiên qua đêm trên nóc nhà, vừa hay
còn có thể gác đêm.
Nhan Noãn Noãn cùng Long Trác Việt đi được nửa đường thì
Nhan Song Song bị quản gia Hầu phủ gọi đi, Nhan Noãn Noãn cũng không cảm thấy kỳ
quái, trong lòng cũng hiểu được chuyện Nhan Song Song bị người gọi đi chắc chắn
không phải là chuyện tốt với nàng.
Trong căn phòng nhỏ cũ nát, Nhan Noãn Noãn đốt ngọn nến rồi
cùng Long Trác Việt ngồi xuống bàn nhỏ giữa phòng, dưới ánh nến mờ ảo, dung
nhan tuyệt sắc của Nhan Noãn Noãn càng thêm phần mị hoặc cùng lôi cuốn.
Cũng không biết từ đâu mà Nhan Noãn Noãn kiếm được một dĩa hạt
dưa, nàng ngồi bên vừa bàn uống trà, cắn hạt dưa vừa chăm chú nhìn Long Trác Việt
ngồi thêu bên cạnh.
Trước kia Long Trác Việt rất thích thêu cho nên đi đâu cũng
mang theo khung thêu, hiện tại, vì chuyện hợp tác với Hàn gia mà càng chuyên chú
hơn cả.
Nhan Noãn Noãn sắp cắn hết dĩa hột dưa thì Nhan Song Song mới
quay trở lại.
“Vương phi!” Nhan Song Song khẽ gọi trong lúc quay người
đóng cửa phòng lại. Nhan Noãn Noãn chờ Nhan Song Song đi