không tri giác, một buổi sáng, đã mời gần mười
vị đại phu, lại không có người nào có thể chẩn ra nguyên nhân.”
Nhan Song
Song cúi đầu trả lời, dung nhan nhu mì xinh đẹp không có một tia bốn bề sóng dậy,
làm cho người ta nhìn không tới cảm xúc của nàng, dường như người gặp chuyện
không may không phải phụ thân nàng, mà chỉ là một người xa lạ mà thôi.
“Có chuyện
này.” Con ngươi đen thanh lệ của Nhan Noãn bỗng dưng sáng ngời, ẩn ẩn có lưu
quang bên trong bắt đầu khởi động, nếu xem kỹ, sẽ có thể phát hiện đó là ý cười
hưng tai nhạc họa.
Hay là ông
trời mở mắt?
“Oa, tay
ông ta không cảm giác nha?” Long Trác Việt đột reo lên:“Như vậy có phải cái gì
cũng đều làm không được hay không?”
“Có thể lý
giải như vậy.” Nhan Noãn gật đầu nói.
“Đó không
phải là phế vật sao?” Long Trác Việt ngay sau đó ra kết luận:“Oa nha, nguyên
lai Vũ Dương Hầu là một phế vật, chỉ có phế vật mới cái gì cũng làm không được.”
Giọng hắn rất
lớn, hạ nhân chung quanh đều nghe được nhất thanh nhị sở, một đám đều quay đầu
nhìn Long Trác Việt, biểu tình khác nhau.
Nhan Noãn
phút chốc nheo mắt lại, quay đầu ý cười trong suốt nhìn Long Trác Việt, giơ tay
xoa mặt ngăm đen của hắn, vui khỏi phải nói:“Việt Việt, ta đột nhiên phát hiện
ngươi thật thông minh.” Cư nhiên có thể tổng kết ra tình huống sâu xa của Nhan
Hướng Thái.
Ha ha ha
ha, ông trời quả nhiên có mắt , trước kia luôn một tiếng lại một tiếng mắng
nàng là phế vật, nay Nhan Hướng Thái không chỉ có không mở miệng được, càng
thành một phế vật danh phù kỳ thực.
“Nhan Noãn,
thật làm càn, dám đối với phụ thân nói năng lỗ mãng, có tin ta kêu phụ thân
dùng gia pháp hầu hạ.”
Đột nhiên,
một tiếng mắng chói tai tức giận rất không thích hợp tiến vào, đánh gãy tâm
tình tốt của Nhan Noãn.
Long Trác
Việt cười híp mắt xem xét Nhan Noãn, môi thật dày giơ lên, bởi vì Nhan Noãn ca
ngợi, tâm tình của hắn quả thực như đặt mình trong đám mây.
Thông minh
nha, Noãn Noãn khen hắn thông minh.
Tuyệt quá,
vẫn là lần đầu tiên có người khen hắn.
Dưới tâm
tình tốt như thế, Nhan Noãn đối với Long Trác Việt phá lệ ôn nhu một chút, với
hắn mà nói cũng là loại phương thức khen thưởng đặc biệt, cảm thấy rất hưởng thụ.
Chính là cảm
giác tốt đẹp như vậy, lại đột nhiên bị người không có mắt phá vỡ, Long Trác Việt
vốn ý cười nồng đậm trong mắt, vẻ mặt lập tức nổi lên bất mãn, đối với tên đột
nhiên chui ra khó chịu đến cực điểm:“Chán ghét, chó nhà ai chạy đến .”
“Xì!”
Nhan Noãn cực
kỳ không nể mặt cười ra tiếng, nói chuyện thật độc, Long Trác Việt cố tình mở
to đôi mắt tràn đầy hồn nhiên, dưới biểu tình đơn thuần như thế mắng ra một câu
như vậy, làm cho Nhan Noãn cảm thấy cực kỳ đáng yêu, vì thế ngón tay lại nhịn
không được ở trên mặt hắn nhéo vài cái, thế này mới buông xuống, ghé mắt nhìn
người đi tới.
Đánh giá
vài lần, Nhan Noãn liền nhận ra người nói chuyện là ai.
Con thứ tư
của Nhan Hướng Thái, Nhan Ngọc Thông!
Bộ dáng của
hắn môi hồng răng trắng, dưới mày kiếm đen đặc, là một đôi mắt che kín âm sắc,
trên mặt anh tuấn, mang theo lỗ mãng.
Nhan Ngọc
Thông là một tên ăn chơi trác tang tiêu chuẩn, điển hình bên ngoài tô vàng nạm
ngọc, bên trong thối rữa. Ỷ vào Nhan Hướng Thái sủng ái và thế lực cảu phủ Vũ
Dương Hầu, cùng một đám công tử quan to ăn uống đánh hỗn, ở kinh thành hoành
hành ngang ngược, rất nhiều dân chúng giận mà không dám nói gì.
Nhan Ngọc
Thông chính là con vợ kế, nhưng bởi vì là con trai duy nhất của Nhan Hướng
Thái, cho nên được Nhan Hướng Thái xem như bảo bối, thật sự có thể nói là nâng
trên tay sợ rơi , ngậm trong miệng sợ tan , chưa bao giờ bị đánh chửi, cho dù
gây sự, cũng không nói hai lời bao che cho hắn, vì thế càng cổ vũ hắn kiêu ngạo.
Trừ bỏ Nhan
Ngọc Thông, Nhan Hướng Thái còn có một con nuôi là Nhan Ngọc Phong, thân là đại
thiếu gia Nhan Ngọc Phong tự trưởng thành về sau liền không ở trong phủ đã nhiều
năm, nếu nói trong Nhan phủ còn có ai có thể đứng bên cạnh chữ “Tốt”, vậy chỉ
có Nhan Ngọc Phong không tính là người của Nhan gia này .
Trong trí
nhớ hắn cùng Nhan Noãn không có va chạm gì, nhưng chỉ cần gặp mặt sẽ đối với
nàng ôn nhu cười yếu ớt, cũng là người duy nhất không lấy khi dễ nàng làm vui.
“Thằng khốn,
ngươi mắng ai là chó?” Nhan Ngọc Thông nghe thấy Long Trác Việt nhục mạ, nhất
thời giống như bị giẫm lên đuôi mèo, xù lông, vọt nhanh tới trước mặt Long Trác
Việt, giận dữ hét.
Long Trác
Việt nhìn Nhan Ngọc Thông, rất là vô tội nói:“Người ta lại chưa nói ngươi,
ngươi lại tự ngồi vào vị trí.” Dứt lời, vẻ mặt “Ngươi thực tự mình đa tình” ,
Nhan Ngọc Thông tức giận đến sắc mặt một trận xanh một trận trắng.
Chính là,
còn chưa chờ hắn ổn định lại tinh thần, Long Trác Việt bừng tỉnh đại ngộ kêu
lên:“Nha, ta hiểu được, hóa ra ngươi tự đem chính mình làm chó.” Hắn lui về
phía trước hai bước, giơ tay vỗ vỗ bả vai Nhan Ngọc Thông an ủi:“Đúng là tên ngốc,
thật đáng thương nha.”
Long Trác Việt
tràn đầy thương hại nhìn Nhan Ngọc Thông, Nhan Ngọc Thông tức đến trán nổi gân
xanh, thiếu chút nữa đứt mạch máu mà ch