ng điều không may xui xẻo, nếu bị người phát hiện, nhẹ thì trục xuất
khỏi phủ, nặng thì bị gậy đánh cho đến chết.
Nhan Song
Song thành thật như vậy, khiến cho Nhan Noãn đối với nàng có chút vài phần kính
trọng.
“Không có
gì đáng ngại, bất quá ngươi cũng là người hiếu thảo, mặc kệ như thế nào, hôm
nay cảm ơn ngươi đã ra tay trợ giúp, Vân mẹ là người thân của ngươi, sau này có
cúng bái cũng không cần phải lén lút, thời gian không còn sớm, lui ra đi.”
Nàng không
phải người của thế giới này, nên không có quan niệm cổ hủ như vậy.
Lễ cúng tế
người thân của mình, là chuyện hết sức bình thường.
“Tạ vương
phi ân điển.”
Nhan Song
Song hành lễ nói tạ ơn, rồi xoay người rời đi.
Nhưng, lúc
đi tới cửa, nàng bỗng dưng quay đầu lại, dường như quyết định ra điều gì, một lần
nữa đi trở về, quỳ xuống trước mặt Nhan Noãn, trong tay của nàng, không biết từ
khi nào đã đưa ra một gói giấy màu vàng!
Đôi mắt
Nhan Noãn hơi hơi nheo lại, hai con ngươi đen láy phát ra ánh sáng sắc lạnh.
Nàng nhìn
chăm chú vào vật gì đó trong tay Nhan Song Song, đôi môi khẽ nhếch, đợi câu nói
tiếp theo phía sau.
“Vừa rồi
vương phi hồi môn (môn: ở đây nghĩa là nhà bố mẹ đẻ), trước khi đi hầu gia có
đưa cho nô tỳ một bao nguyệt mê tán, ý đồ muốn làm cho vương phi trở nên si ngốc,
thần trí mơ hồ, nhằm nắm chắc việc sống chết của vương phi để cho hắn tránh lo
âu tai họa về sau, là nô tỳ ngu muội, rõ ràng thiếu chút nữa đã phạm phải sai lầm
lớn, nô tỳ không còn mặt mũi nào cầu xin vương phi tha thứ, lại càng không muốn
giúp hầu gia làm ra những chuyện trái với lương tâm.”
“Ngươi làm
như vậy, không thể nghi ngờ là phản bội nhị thúc, hắn là cha ngươi.” Nhan Noãn
ngưng mắt nhìn Nhan Song Song, nói.
“Hầu gia
không phải chủ tử của nô tỳ, nô tỳ cũng không có phản bội ông ta, nô tỳ là nha
hoàn bên người vương phi, chỉ có vương phi mới là chủ tử của nô tỳ, huống chi,
nô tỳ đối với hầu gia mà nói, chẳng qua là một quân cờ có giá trị lợi dụng,
cũng không phải nữ nhi của hắn.” Nhan Song Song bình thản nói ra, âm thanh nhàn
nhạt không có bất kỳ cảm xúc gì, lúc nói đến Nhan Hướng Thái ở trong lòng cũng
không hề có một chút tình cảm cha con nào.
Hơn mười
năm qua chẳng quan tâm đến nàng, lúc nghĩ đến nàng không ngờ lại lấy Vân mẹ ra
đến uy hiếp đe dọa nàng đi vào khuôn khổ, trong lòng hắn, nàng không phải con
gái, cái gì cũng không phải.
Nhan Song
Song có oán, có hận, cũng có ủy khuất.
Nhan Hướng
Thái là cha của nàng, nàng không thể làm gì được hắn!
Nhưng cho
dù là cha, cũng không có quyền đối xử với nàng như một con rối mặc sức khống chế.
“Cho nên, mặc
dù ngươi có được chiến khí thất cấp, cũng không muốn để cho bất kỳ kẻ nào biết
được.” Giọng nói Nhan Noãn vô cùng quả quyết.
Nhan Song
Song mấp máy đôi môi, xem như cam chịu.
Mặc dù nàng
đã bị lợi dụng như thế, vậy mà cũng không có một chút giá trị đáng nói nào.
“Nếu như ta
để cho ngươi trở thành người của ta, không biết ngươi có đồng ý cam tâm tình
nguyện?”
Nghe xong lời
nói của Nhan Noãn, Nhan Song Song bỗng nhiên ngẩng đầu, trong đôi mắt đen bình
tĩnh không gợn sóng chợt nổi lên một tia rung động nhè nhẹ, vừa là ao ước, vừa
là không thể tin.
“Vương phi
nguyện ý tin tưởng nô tỳ?”
“Nếu dùng
người thì không nghi ngờ người, đã nghi ngờ người thì sẽ không dùng người, ta
đã như vậy, thì sẽ không hoài nghi ngươi.” Khóe miệng Nhan Noãn vẽ ra một độ
cong, dáng tươi cười nhẹ nhàng như làn nước tinh khiết tuyệt đẹp, lông mi thật
dài khẽ chớp, dưới ánh nến toát ra, ở chỗ nàng phát ra ánh sáng long lanh lưu lại
trên mặt đất một bóng ảnh mờ ảo.
Nhan Noãn
đi đến bên cạnh Nhan Song Song, dìu đỡ nàng đứng lên, nói ra.
“Tạ vương
phi.” Nhan Song Song kéo lên khóe miệng, ánh mắt tràn đầy đau buồn giờ lộ ra một
tia mừng rỡ vui sướng, trong lời nói của Nhan Noãn, chính là lời khẳng định vô
hình đối với nàng, nàng trước kia đã mất đi sự tín nhiệm của Nhan Noãn, trong nội
tâm Nhan Song Song cảm thấy rất ấm áp.
Nhan Noãn
cười nói: “Mặc kệ trước kia như thế nào, đều xóa bỏ hết, được chứ?”
“Ân, nô tỳ
nghe theo vương phi .” Nhan Song Song gật đầu thật mạnh, trong mắt những ngôi
sao lượn vòng, chính là vô số ánh sáng lấp lánh bắt đầu khởi động, dường như có
một loại cảm giác trung thành sâu sắc đánh úp vào nàng.
Vân mẹ nói
đúng, đi theo vương phi, mới là chính xác nhất.
Nàng, nhất
định sẽ hết lòng chung thành với vương phi.!
Ngày hôm
sau, Vạn Toàn chính là người tâm phúc bên cạnh thái hậu đi vào Hiền vương phủ,
mang theo khẩu dụ của thái hậu, tuyên truyền Nhan Noãn cùng Long Trác Việt tiến
cung triệu kiến.
“Ah— Noãn
Noãn, đừng mà, tại sao lại phải tiến cung gặp lão yêu bà a?”
Trong
phòng, vang lên tiếng la cao vút của Long Trác Việt, dọa Nhan Noãn sợ tới mức vội
vàng bịt kín cái miệng của hắn lại: “Ngươi muốn chết à, kêu lớn tiếng như vậy,
không sợ Vạn công công nghe được sao.”
Ngươi nói
ngươi không muốn sống thì thôi, đừng kéo nàng chìm xuống nước chung nha.
Nàng đã từng
chết qua một lần rồi, lại được trọng sinh nên đối với cái mạng này vẫn