nhược đều là giả vờ,
nhưng thật ra đã bị nàng lừa gạt rồi.
Nhan Noãn
thản nhiên kéo khóe miệng: “Thái hậu nương nương thông minh độ lượng, Noãn nhi
không dám giả bộ ở trước mặt thái hậu.”
“Ngươi đừng
nói với ai gia, rằng ngươi không biết cái khăn tay này vì sao lại ở trong tay của
ai gia.”
Nhan Noãn
nhìn qua cái khăn tay trên mặt đất, rồi lại liếc mắt nhìn qua thái hậu, bỗng
dưng lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ: “Nha, ta nhớ ra rồi, có lẽ là ngày hôm qua
lúc đi ngang qua lãnh cung, vương gia không cẩn thận đánh rơi, khó trách ta thấy
vương gia đã thay đổi một cái khăn tay khác.”
Nàng bộ
dáng thoải mái, cùng với vẻ mặt phẫn nộ của thái hậu, hình thành hai mặt đối lập
rõ ràng.
Nhìn đến bộ
dáng thái hậu ăn nghẹn, trong lòng Nhan Noãn rất thoải mái.
Trước khi đến,
nàng đã biết rõ lúc này đây, là không có khả năng sẽ lừa gạt được trước mặt
thái hậu.
Một khi đã
như vậy, nàng cũng không cần phải che dấu cái gì.
“Ngươi đi
lãnh cung làm cái gì?”
Thái hậu
hai tay gắt gao nắm chặt lan can trên ghế, một câu giống như là từ trong kẽ
răng nặn đi ra, đôi mắt phượng hẹp dài gắt gao nhìn chằm chằm vào Nhan Noãn,
ánh mắt sắc bén mà thâm độc.
Nhan Noãn
không chút nào hoài nghi thái hậu muốn giết nàng cùng Long Trác Việt để diệt khẩu.
Đôi mắt
sáng chớp động, đen tối không rõ, Nhan Noãn ngừng lại một chút, bỗng nhiên ngẩng
đầu, nhìn thẳng vào thái hậu, không nhanh không chậm mở miệng: “Cái nên xem
cũng thấy, không nên xem, cũng đã thấy!”
Dứt lời,
thái hậu bỗng nhiên đứng dậy: “Ngươi…… Ngươi quả nhiên……”
“Lúc này trong
lòng thái hậu nương nương nhất định hận Nhan Noãn đến thấu xương, nếu không
cũng sẽ không phái cao thủ đến ám sát Nhan Noãn cùng vương gia.” Nhan Noãn thấy
thái hậu đứng lên, cũng không chờ nàng lên tiếng, phối hợp tự mình đứng lên, nhẹ
nhàng giương lên đôi mày thanh tú, bày ra bộ dáng kiêu ngạo, nói chuyện đồng thời,
cũng không quên dịu dàng đỡ Long Trác Việt đang bị dọa sợ hãi đến lạnh run nâng
hắn đứng lên.
Thái hậu
ngón tay run rẫy thấy Nhan Noãn không đem mình để vào mắt như thế, bày ra ý vị
hàm súc tràn đầy vẻ mặt lúc trắng lúc xanh, trong ngực lửa giận càng giống như
phiên giang đảo hải*. (*dời sông lấp biển)
Thái hậu gắt
gao trừng mắt Nhan Noãn, lửa giận sáng rực gần như muốn đem hai người trước mắt
đốt thành tro tàn.
Nhan Noãn
không chút nào sợ hãi cùng nàng nhìn thẳng, đôi mắt trong suốt nhưng lạnh lùng
và cương quyết khiến cho trong lòng thái hậu cảm thấy kinh ngạc cùng căm hận.
Nàng đã từng
nói qua, nàng ghét nhất đó là người thông minh đến cực điểm nhưng lại giả vờ,
trước người mặt này, sau lưng lại là mặt khác.
Mà cái Nhan
Noãn này, hết lần này đến lần khác cả hai loại đều có đủ. Nữ nhân như vậy giữ lại
ở trên đời này, không thể nghi ngờ là khiến cho trong lòng nàng càng thêm không
thoải mái, huống chi, Nhan Noãn còn thấy được cái không nên xem, lại càng thêm
đáng chết.
Sau một lúc
lâu, thái hậu nhìn Nhan Noãn đột nhiên cất tiếng cười to, trong tiếng cười tràn
đầy lãnh khốc sắc bén cùng tàn nhẫn: “Ngươi cho rằng, với năng lực của ngươi,
có thể đi ra khỏi Từ Ninh cung được sao? Chết đã đến nơi, ai gia không sợ nói
cho ngươi biết, hôm nay ngươi đi vào cung, thì cũng đừng vọng tưởng có thể đi
ra ngoài.”
Ánh mắt bén
nhọn giống như lưỡi dao sắc bén, đang muốn lăng trì* ở trên người Nhan Noãn.
(*lăng trì:
hình phạt thời xa xưa, trước tiên là chặt bỏ tay chân, sau đó mới chặt đầu)
Nhan Noãn
đôi lông mày đột nhiên nhảy dựng lên, nếu nói không sợ hãi, tất nhiên là giả,
không nói thái hậu cũng là người có chiến khí, ngay cả bên người nàng có rất nhiều
cao thủ thay nàng bán mạng, đáng thương nàng cùng Long Trác Việt tay trói gà
không chặt a.
Long Trác
Việt túm lấy ống tay áo Nhan Noãn đột nhiên nắm càng chặt hơn, Nhan Noãn cảm nhận
được, chỉ nghĩ rằng hắn là do quá sợ hãi, cũng chưa từng chú ý tới đôi mắt
trong suốt kia, hiện ra tia sáng sắc bén mãnh liệt, trong đôi mắt tối đen hung
ác cuộn trào, phảng phất muốn đem cả thế giới này nuốt vào trong đó.
Lão yêu bà,
nếu dám làm Noãn Noãn bị thương một phần nào, hắn chắc chắn sẽ khiến cho bà ta
sống không bằng chết.
Nhan Noãn
nhạy bén cảm giác được trong không khí có hơi thở khác thường đang chuyển động,
biết rõ bốn phía bên người thái hậu nhất định có cao thủ mai phục, trong đôi mắt
trong suốt hai con ngươi đen láy chợt lóe lên tia sáng, vô số sự sắc sảo hiện
ra: “Như vậy là thái hậu đã vô cùng tự tin?”
“Ai gia muốn
ngươi chết, thì ngươi tuyệt đối không thể sống được.”
Khóe môi
Nhan Noãn chợt vẽ ra một đường cong, lạnh nhạt nhún nhún vai: “Đã như vậy, thái
hậu muốn giết, tiện thể giết cho tốt nha.”
Ân?
Thái hậu
đôi lông mày mỏng chợt nhíu lại, tràn đầy nghi hoặc nhìn Nhan Noãn, trong nội
tâm mù mịt nghĩ nàng đến tột cùng muốn đánh ra cái chủ ý gì.
Long Trác
Việt cũng ngẩng đầu, chớp đôi mắt long lanh ngập nước nhìn chăm chú vào Nhan
Noãn, rõ ràng cũng bị câu nói kia của nàng làm cho lờ mờ.
“Noãn Noãn,
người ta vẫn không muốn chết á.”
“Yên tâm,
chúng ta không
