Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328513

Bình chọn: 8.5.00/10/851 lượt.

hác.”

“Vâng, nô tỳ biết rõ.”

Dù sao nàng cũng che dấu lâu như vậy, hầu như đã thành thói

quen, Vương phi làm như vậy, nhất định có đạo lý riêng của nàng.

Không bao lâu, Vạn Toàn mang theo ý chỉ của thái hậu lần nữa

đi tới Vương phủ, ban thượng phương bảo kiếm cho Nhan Noãn, có được quyền lực

tiền trảm hậu tấu*. (* hành động trước báo cáo sau)

Hiền Vương phi rất được lòng ai gia –

Khi Nhan Noãn nghe được Vạn Toàn đọc câu này, không khỏi buồn

nôn bộ dáng muốn ói ra tại chỗ, có thể tưởng tượng, lúc thái hậu viết những lời

này, nhất định hận nàng đến nghiến răng nghiến lợi.

Nhưng không thể phủ nhận, mặc dù lời này khiến cho người ta

buồn nôn, thế nhưng lại để cho tất cả mọi người hiểu được rõ ràng, nàng Nhan

Noãn, sau lưng có thái hậu làm chỗ dựa.

Ai muốn chọc Long Trác Việt cảm thấy không thoải mái, chính

là chọc nàng không thoải mái, chọc nàng không thoải mái, chính là chọc thái hậu

không thoải mái, chọc thái hậu không thoải mái, kết cục chính là tìm cái chết.

“Song Song, đem thượng phương bảo kiếm trưng bày ở trong

phòng thật tốt.” Nhan Noãn cười yếu ớt nói, sau đó, nên dọn sạch rác rưỡi ở

trong phủ này rồi.

Đến cả Vạn Toàn rời đi, Nhan Noãn cũng chưa từng liếc con mắt

nhìn hắn một cái.

Cảm giác bị người không để ý tới làm cho Vạn Toàn vô cùng

khó chịu, nhưng vẫn không dám biểu lộ nét mặt giống như lúc buổi sáng.

Trước mắt, ngay cả thái hậu cũng bị Nhan Noãn chế trụ, không

dám tùy tiện chọc vào nàng, hắn là cái nô tài này, thì lại càng không dám đắc tội

rồi.

Lưu Quảng Lâm gặp tình cảnh như vậy, trong lòng hết sức giật

mình, vì sao Nhan Noãn tiến cung một chuyến gặp thái hậu, thế nhưng thái hậu vậy

mà lại đối xử tốt với nàng như vậy, nàng rốt cuộc đã dùng cái biện pháp gì a.

Ban thưởng thượng phương bảo kiếm còn không nói, lại càng hạ

một đạo ý chỉ, ra hiệu hôm nay Nhan Noãn là người của nàng, ai cũng không được

láo xược với Nhan Noãn.

Vậy hắn nên làm cái gì bây giờ?

Còn có thể tiếp tục ở lại phủ Hiền vương hoành hành ngang

ngược sao?

Vì thế, Lưu Quảng Lâm rối rắm không thôi, tuy rằng sợ hãi Vạn

Toàn, nhưng vì nghĩ cho cái mạng nhỏ, vẫn là kiên trì đuổi theo hỏi Vạn Toàn

trước khi rời khỏi Vương phủ.

“Vạn công công xin dừng bước.”

Vạn Toàn trong lòng vốn là khó chịu, nghe được Lưu Quảng Lâm

kêu hắn dừng lại, thì không kiên nhẫn nhẹ trách mắng: “Chuyện gì?”

“Nô tài ngu dốt, không biết thái hậu nương nương là có ý gì,

Hiền Vương phi nàng……”

“Không có ý gì, ngươi nên như thế nào, vẫn làm như thế đi.”

Vạn Toàn cố ý trả lời lấp lửng mập mờ, Lưu Quảng Lâm sống hay chết đối với hắn

đâu có quan hệ gì? Hắn nếu thông minh, thì nhất định có thể nghĩ đến hiện tại

Nhan Noãn không thể dễ dàng đắc tội rồi, nhưng mà nếu hắn nghĩ không thông,

cũng chỉ có thể trách hắn rất ngu xuẩn, bình thường ngu xuẩn, thậm chí có chết

cũng không có gì đáng tiếc.

Lưu Quảng Lâm vẻ mặt cứng ngắc nhìn theo Vạn Toàn rời đi, đối

với câu trả lời của hắn rất là không hài lòng, bộ mặt dữ tợn hơi hơi run rẩy,

rõ ràng giận mà không dám nói gì.

Trong lòng vô cùng rối rắm, rốt cuộc hắn nên làm gì bây giờ?

Là dựa vào lý giải của mình đối với Vương phi phải phục

tùng, hay là nghe theo Vạn Toàn, nên thế nào, thì vẫn làm thế đấy?

Mặc kệ, hôm nay trong tay Vương phi có thượng phương bảo kiếm,

lại có ý chỉ của thái hậu, có thái hậu là chỗ dựa, vậy bây giờ hắn cũng không

nên đắc tội mới đúng.

Nghĩ như thế, Lưu Quảng Lâm nhanh chóng xoay người, đi đến

hướng phòng thu chi.

Chỉ là Lưu Quảng Lâm không biết rằng, mặc kệ hắn có làm bất

cứ điều gì để đền bù, cũng không thể thay đổi quyết định của Nhan Noãn muốn xử

lý người đầu tiên chính là hắn.

Thiêm thiếp* (*nhắm mắt nghỉ mệt) qua đi, Nhan Noãn ngồi

trên ghế đá trong sân phơi nắng, nàng hai tay chống cằm, hai mắt nhìn lom lom

vào Long Trác Việt bên cạnh đang hết sức chăm chú thêu thùa, mỗi một lần nhìn

thấy, đều làm cho nàng kinh ngạc càng thêm cảm thán.

Một người nam nhân, làm sao có thể khéo léo như thế, tay nghề

thêu thùa lại sinh động như vậy?

Lúc này, tiếng nói của Nhan Song Song vang lên.

“Vương phi, Lưu tổng quản đến rồi.”

Nhan Noãn nghe vậy ngẩng đầu, chỉ thấy cách đó không xa Lưu

tổng quản trong tay đang cầm một cái hộp gỗ hình chữ nhật, chạy chầm chậm tới

hướng nàng.

Đôi mày liễu tinh tế hơi hơi nheo lại, trên khuôn mặt tuyệt

mỹ của Nhan Noãn tràn lan dáng tươi cười nhẹ nhàng, đáy mắt một mảnh lạnh như

băng, môi mỏng khẽ mở, nàng tà ác nỉ non nói: “Aiz, làm sao bây giờ, ta ghét nhất

là nhổ cỏ đầu tường* nha.”

(*cỏ đầu tường = gió thổi chiều nào theo chiều nấy)

Nhan Song Song nghe thấy lời của nàng, cười khẽ lên: “Vương

phi nếu ngại phiền toái, thuận tiện giao cho nô tỳ xử trí là được.”

Nàng vẫn cảm thấy Nhan Noãn này rất xinh đẹp, mà giờ phút

này trong giọng nói của Nhan Noãn mang theo vẻ tà ác cùng dí dỏm, cũng có loại

giống như tinh ranh nghịch ngợm vô cùng đáng yêu.

“Xử trí nhất định là phải làm rồi, bất quá lặng lẽ xử trí,

quả thực không còn ý nghĩa nha.”

Trước kia Lưu Quảng Lâm hung hăng càn quấy như thế nào, nàng


Polaroid