không quan tâm, nhưng mà lúc nàng ở trong phủ này hắn khiến cho nàng bị khi dễ
chèn ép nhiều ngày như vậy, sao có thể bỏ qua.
Ngay cả hắn cũng là người của thái hậu, lại khiến cho nàng
vô cùng khó chịu.
“Noãn Noãn, cỏ đầu tường* (*gió thổi chiều nào theo chiều nấy)
là cái gì? Lớn lên trông thế nào? Ngươi muốn nhổ sao? Dẫn người ta cùng đi nhổ
với nha.”
Không biết khi nào, Long Trác Việt trong tay đang thêu linh
động đã dừng lại, chớp đôi mắt đang mở to long lanh mọng nước vô cùng xinh đẹp,
tò mò nhìn Nhan Noãn, hơn nữa rất là tò mò!
Long Trác Việt dứt lời đồng thời, Lưu Quảng Lâm đã đứng ở
trước mặt Nhan Noãn, cung kính hành lễ:
“Nô tài bái kiến Vương phi.”
Nhan Noãn một tay chống càm, nghiêng mắt liếc qua Lưu Quảng
Lâm, cười nói: “Lưu tổng quản khi nào lại khách khí như vậy, tìm ta có chuyện
gì sao?”
“Bẩm vương phi, nô tài càng nghĩ, càng cảm thấy Vương phi
tôn quý là nữ chủ nhân của Vương phủ, lẽ ra nên quản lý những công việc trong
Vương phủ, thật sự không nên để nô tài quá phận không có phép tắc làm việc này,
đây là sổ sách phòng thu chi cùng với chìa khóa, nô tài trả lại cho Vương phi.”
Lưu Quảng Lâm không có nhìn thấy giữa đôi lông mày của Nhan
Noãn tràn đầy lãnh ý, nịnh nọt nói.
Chỉ là đôi mắt kia thường thường liếc về phía Nhan Noãn bên
trong đôi mắt tam giác, vẫn che dấu không được tham lam cùng tà ác.
“Lưu tổng quản khách khí rồi, lúc trước ta đã thấy đem quyền
lực quản lý Vương phủ giao cho ngươi, thì nghĩ không có ý muốn đem trở về.”
Nhan Noãn không vội không chậm nói, lúc trả lời khi đối diện
ánh mắt của Lưu Quảng Lâm, đáy mắt chợt lóe lên sát ý.
Cái lão sắc quỷ này, lão dùng đôi mắt hí tràn đầy háo sắc
nhìn chằm chằm vào nàng, thực hận không thể đem tròng mắt của hắn móc ra.
Nhan Noãn ở trong lòng đem Lưu Quảng Lâm nghiền xương thành
tro, trên mặt trước sau vẫn duy trì dáng tươi cười nhàn nhạt, một bộ mặt “Ta rất
dễ nói chuyện”.
Nàng là muốn lấy lại quyền quản lý Vương phủ này, bất quá lại
khinh thường hắn tự động dâng lên tới cửa đấy.
Huống chi, đối với nàng Lưu Quảng Lâm này như con cá nhỏ nằm
trên thớt, vậy chẳng phải là chưa có chơi cho thỏa thích sao.
“Vương phi nâng đỡ, nô tài vạn lần không dám nhận.” Lưu Quảng
Lâm tìm không ra tâm tư Nhan Noãn, cẩn thận từng li từng tí cúi đầu nói.
“Lưu tổng quản đã tận tâm tận lực vì Vương phủ làm việc nhiều
năm, nên nhận là thích hợp, huống chi ta chiếu cố thức ăn cho cuộc sống hằng
ngày của Vương gia, đích thực ta làm cũng chưa tốt lắm, đành phải thỉnh cầu Lưu
tổng quản tiếp tục quan tâm nhiều hơn.”
Nhan Noãn nói muốn có bao nhiêu thành khẩn thì có bấy nhiêu
thành khẩn, trên mặt tươi cười khiến Lưu Quảng Lâm nhìn thấy một trận choáng
váng, thiếu chút nữa không phân biệt rõ phương hướng , chỉ cảm thấy tiếng nói
Nhan Noãn ngọt ngào động lòng người, làm cho tâm tình người ta say mê.
Si ngốc một lát, Lưu Quảng Lâm vui tươi hớn hở gật đầu nói:
“Vậy là nô tài từ chối thì bất kính rồi, nhất định tận tâm tận lực trợ giúp
Vương phi quản lý Vương phủ thật tốt.”
Xem ra là hắn lo lắng quá mức rồi, vương phi không chỉ không
có bất mãn với hắn, mà còn để cho hắn tiếp tục quản lý các công việc lớn nhỏ
trong Vương phủ.
Chắc chắn xem hắn là người của thái hậu, vì thế vẫn cho hắn
ba phần thể diện.
Nói như thế, hắn và Vương phi được coi như là người một nhà
rồi.
Trước khi đi, Lưu Quảng Lâm vụng trộm quay đầu lại liếc nhìn
Nhan Noãn một cái, bộ dáng thèm thuồng kia, thiếu chút nữa là chảy nước miếng.
Một người tuyệt đẹp như vậy lại gả cho kẻ ngốc thật sự là rất
đáng tiếc, không biết thân là người một nhà hắn có thể tiếp cận nàng tựa như
làm quan được hưởng lộc vua, vượt lên đoạt lấy âu yếm trước hay không đây?
Chỉ là ngẫm lại, cũng khiến cho Lưu Quảng Lâm cảm thấy mất hồn!
“Vương phi, đôi mắt tên cẩu nô tài kia thật là làm cho người
ta buồn nôn rồi, để nô tỳ đi móc nó ra.” Nhan Song Song trầm mặt, căm giận tay
nắm thành đấm nói.
Long Trác Việt ở một bên vội vã gật đầu không ngừng: “Đúng vậy
đúng vậy, móc nó, móc nó.” Sau khi nói xong, hắn lại có vẻ mặt hoảng sợ nhìn
Nhan Song Song: “Oa, Song Song, ngươi là nữ hài tử nha, làm sao có thể thô bạo
như vậy?”
Nhan Noãn quay đầu nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Long Trác Việt,
trong lòng đột nhiên bị kéo căng.
Hai con ngươi đen láy tinh khiết như vậy, tính tình ngây thơ
hồn nhiên như thế, nàng một chút cũng không muốn để cho hắn bị những thứ xấu xa
trên đời này bất luận là cái gì không sạch sẽ làm cho nhiễm bẩn.
Trong lời nói tàn nhẫn như vậy lại không nên để cho Long
Trác Việt nghe được.
Nàng, muốn bảo vệ Long Trác Việt như bây giờ luôn được trong
sáng thuần khiết.
Nếu phải làm người ác, thì cứ để cho nàng làm đi.
Nội tâm Nhan Noãn bỗng dưng mềm mại, nhìn Long Trác Việt
trong mắt hiện ra vẻ mê muội, phảng phất mang theo một sức quyến rũ kỳ lạ, khiến
cho người ta bị hấp dẫn sâu sắc.
“Noãn Noãn, sao ngươi lại nhìn người ta như vậy? Trên mặt
người ta có hoa sao?” Nói xong, Long Trác Việt giơ tay sờ lên mặt mình, con
ngươi đen trong suốt giống như
