nai con vô tội.
“Cảm thấy ngươi xinh đẹp.”
Lời này của Nhan Noãn vừa nói ra, Nhan Song Song ở trong gió
hỗn độn –
Một đôi mắt to đen nhánh cứng đờ trợn mắt nhìn Long Trác Việt
kia bày ra khuôn mặt ngăm đen xấu xí, ý muốn từ đó tìm ra một cái điểm xinh đẹp
nào.
“Hì hì, Noãn Noãn, người ta xinh đẹp nha?” Đáy mắt Long Trác
Việt bởi vì lời nói của Nhan Noãn mà bắn ra tia sáng chói mắt, như ngôi sao lóe
ra lấp lánh.
“Ân, xinh đẹp.” Nhan Noãn nhẹ nhàng cười nói, tuy rằng nhìn
thấy chính là khuôn mặt ngăm đen này, nhưng mỗi lần Nhan Noãn đều có thể thông
qua khuôn mặt này, nhìn thấy diện mạo chân thật nhất của Long Trác Việt.
Diện mạo của hắn đã không thể dùng từ xinh đẹp để hình dung,
dung nhan tao nhã tuyệt sắc như thế, đủ để khiến người đời ghen ghét căm hận.
Nàng cảm thấy khuôn mặt mình đã muốn khiến cho người ta thần
hồn điên đảo, nhưng nếu so với vẻ mặt thật sự của Long Trác Việt, trong chớp mắt
liền biến sắc trở nên lờ mờ, nhìn như thế nào cũng cảm thấy không đủ.
“Hì hì, Noãn Noãn nói người ta xinh đẹp nha, Song Song, người
ta xinh đẹp nha, Noãn Noãn nói người ta xinh đẹp nha.” Long Trác Việt giống như
nhặt được bảo vật quý hiếm, vô cùng kích động nói với Nhan Song Song vẫn còn xoắn
xuýt đang tìm điểm xinh đẹp nào đó trên mặt Long Trác Việt, đắc ý nói không nên
lời.
Nhan Song Song khóe miệng hơi hơi co rút, không thể kéo dãn
ra, nhưng cũng không nói gì, chỉ là nghe lời nhún nhường kéo ra nụ cười.
Nàng cảm thấy, Vương phi đối Vương gia, không tầm thường
nha.
Hiện tại Nhan Noãn cùng Nhan Song Song đi vào phòng bếp lúc
chỉ còn lại hai người duy nhất, Nhan Song Song hỏi ra nghi hoặc trong lòng.
“Vương phi, dường như rất thích Vương gia sao?” Nhan Song
Song một bên nhóm lửa, một bên hỏi.
Nhan Noãn đang cầm dao đột nhiên dừng lại một hồi, một dao
nghiêng lệch ra, thiếu chút nữa cắt đến đầu ngón tay mình, nhìn thấy Nhan Song
Song một trận kinh hãi lạnh mình.
Thích?
Nhan Noãn hơi hơi nhíu mày, nàng thích Long Trác Việt sao?
Long Trác Việt mặc dù là một tên ngốc, lời nói cùng cử chỉ
có khi rất đáng giận, nhưng hắn đơn thuần, ngây thơ như thế, không có tâm cơ,
cho dù trong lời nói cùng cử chỉ lại khiến cho người ta đau đầu, có đôi khi
cũng là rất đáng yêu.
So với lòng người hiểm ác, ở chung cùng với Long Trác Việt
là nhẹ nhàng nhất thoải mái hơn nhiều.
Hắn như vậy, rất khó không cho người ta yêu thích a.
“Ân.” Nhan Noãn suy nghĩ, rồi gật đầu trả lời, sau đó tiếp tục
cắt thịt.
Đến lúc này, đến phiên Nhan Song Song buồn rầu nhíu mày:
“Vương phi thật sự muốn sống cùng với Vương gia cả đời, lấy Vương gia làm phu quân
sao?”
Nàng cảm thấy, Vương phi thông minh tuyệt mỹ như thế, thật sự
không xứng với Hiền Vương gia, Vương phi có lẽ là thích hợp hơn với nam tử hoàn
mỹ mới đúng.
Nhan Noãn đành chịu cười cười: “Ngươi nghĩ đi đâu vậy, Việt
Việt đem ta làm hảo tỷ muội, ta thích hắn, cũng gần như là đối với bằng hữu yêu
thích thôi.”
Có lẽ là như vậy đi?
Nhan Noãn dưới đáy lòng tự hỏi .
“Thì ra là thế.” Nhan Song Song nhẹ nhàng thở ra.
Đột nhiên, Nhan Noãn ngẩng đầu, vẻ mặt rất nghiêm túc dặn dò
nói: “Song Song, về sau ở trước mặt Việt Việt, trong lời nói đừng có dùng những
từ đẫm máu tàn nhẫn.”
“Vâng, Vương phi, nô tỳ hiểu được .”
Gió đêm từ bên ngoài cửa sổ điêu khắc hoa văn thổi nhập vào
song cửa, tung nhẹ lên vài trang sổ, ánh nến dùng chụp đèn bao phủ, ánh sáng
xuyên qua mông lung.
Tẩm cung Hoàng đế, Hoa Thanh cung, ánh trăng rơi vào, hạ xuống
mặt đất màu trắng bạc.
Đột nhiên, một bóng người màu đen chợt lóe lên, lẻn vào trong
Hoa Thanh cung, đi đến nội điện quen thuộc, nhảy lên giường rồng, hướng bên
trên nằm xuống, thời khắc nghiêng qua biến mất vô tung vô ảnh.
Tất cả mọi người không thể ngờ được, ở phía trên giường rồng
của hoàng đế, vậy mà sắp đặt cơ quan.
Mặc dù thiết kế có chút trắng trợn, nhưng vẫn có thể xem là
một biện pháp tốt, thử hỏi, toàn bộ trong hoàng cung, ai dám tùy ý nhảy lên giường
rồng, như vậy không phải là tìm chết đấy thôi.
Huống chi, cho dù lên giường rồng, cũng không có cách nào chạm
đến mặt trên cơ quan.
Phía dưới long sàng , là một thư phòng loại nhỏ, bố trí tinh
giản, tràn ngập uy nghiêm khí phách, nến đỏ toát ra, chiếu lên dung nhan của
nam tử tuấn mỹ trước án thư.
Khi nghe thấy âm thanh cơ quan khởi động, nam tử ngẩng đầu
lên, cười nói:“Lần này đến trễ hơn so với trước kia nha.”
Giọng nói thanh nhuận ôn nhã, con ngươi nghiêng xéo, mang
theo ý cười nghiền ngẫm.
“Biết rõ còn hỏi.” Long Trác Việt ném một ánh mắt hèn mọn
cho Long Cẩm Thịnh, tìm chỗ ngồi xuống, thuận tay từ trong lòng lấy ra hà ba
thêu được một nửa, tay cầm ngân châm, may vá thành thạo, toàn bộ tinh thần đầu
nhập.
Trước kia hắn độc thân một mình, quay lại tự do, nhưng hôm
nay trong phòng còn có Noãn Noãn, cũng không thể nói đi là đi dễ dàng như vậy.
Long Cẩm Thịnh sờ sờ cái mũi, không cam lòng bị người bỏ
qua:“Ngươi sẽ không hỏi một chút ta tìm ngươi vì chuyện gì sao?”
Tò mò đi? Long Trác Việt hẳn là sẽ tò mò đi?
Nhìn Long Trác Việt hết sứ
