vì hắn không quyền không thế, còn có thái hậu
ở sau lưng trợ giúp, Nhan Noãn được gả cho vương gia, chính là người hoàng gia,
cũng không hy vọng xa vời có được quyền lực cao nhất, nhưng ít ra cũng không thể
để mặc cho người khi dễ đến trên đỉnh đầu mà lại không có bất kỳ năng lực phản
kháng nào, thái hậu, ngài nói sao nha?”
“Nói bậy,
ai gia khi nào ở sau lưng trợ giúp?”
Từ lúc Nhan
Noãn vào Từ Ninh cung, thái hậu liên tục ở vào cục diện bị động, mà trong lời
nói của Nhan Noãn càng làm cho nàng có loại cảm giác trần trụi không che đậy bất
kỳ ý tứ gì bày ra trước người, trừ bỏ chột dạ, vẫn là chột dạ.
Nhan Noãn
nghiêng mắt dò xét thái hậu, giơ lên khóe miệng tựa tiếu phi tiếu* (*giống như
cười mà không phải cười), cũng không muốn cùng thái hậu dây dưa cái vấn đề này
quá lâu, mà lại hỏi: “Không biết thái hậu có đáp ứng Nhan Noãn hay không?”
Thái hậu
kéo căng đôi môi đỏ mọng, Nhan Noãn có thể thấy lớp phấn trắng thật dày bôi
trên mặt thái hậu hơi hơi run rẩy, hiển nhiên là bị tức giận đến không nhẹ.
Cái loại cảm
giác bị người chế trụ vô cùng khó chịu này, thái hậu sống nửa đời người đều
chưa từng trải qua.
“Ai gia làm
sao biết ngươi có phải lừa gạt ai gia hay không?.”
Thái hậu hết
sức cắn răng, mỗi chữ mỗi câu như là theo từ trong kẻ răng nặn đi ra.
Nhan Noãn
đôi lông mày hơi giương, thờ ơ mở miệng nói: “Chỉ cần Nhan Noãn một ngày không
chết, thì bí mật của thái hậu sẽ không có người nào biết, nếu như Nhan Noãn lừa
gạt thái hậu, chính là trong tay đã không còn lợi thế, thái hậu nhất định sẽ
không bỏ qua cho Nhan Noãn, đến lúc đó chỉ có một con đường chết, sự việc như
thế mất nhiều hơn là được, Nhan Noãn sao lại làm?”
Theo Từ Ninh cung đi ra, nhìn qua bên ngoài mặt trời rực rỡ
chiếu khắp bầu trời xanh thẳm, Nhan Noãn nhìn thời tiết hít một hơi thật sâu,
tâm tình liền tốt lên giống như ánh mặt trời tươi đẹp.
Tuy rằng cùng thái hậu làm giao dịch có một loại kích động tự
tìm chỗ chết, nhưng không thể phủ nhận, hiệu quả vô cùng tốt.
Kể từ đó, nàng tạm thời có thể an tâm ngủ ngon, không cần
lúc nào cũng phải đề phòng thái hậu, mà việc nàng còn lo lắng, đó là thái hậu
muốn điều tra được cao thủ phía sau của nàng, trước khi bị giết sạch, phải bắt
đầu củng cố địa vị của mình cho vững chắc, chỉ cần không có gì phá vỡ nổi, mới
có thể chống lại được thế lực của thái hậu.
Đến khi ra khỏi ở phạm vi rất xa Từ Ninh cung, Long Trác Việt
lúc này hai chân mới mềm nhũn, giống như hai đống bùn nhão ngồi xụi lơ trên mặt
đất, trên mặt ngăm đen nhìn không thấy sắc mặt hắn giờ này đã trở nên trắng bệch,
bất quá cặp mắt trong suốt kia lộ ra vẻ sợ hãi, vẫn khiến Nhan Noãn hiểu được
tâm tình của hắn giờ phút này.
“Việt Việt, không có việc gì rồi, chúng ta hồi phủ.” Nhan
Noãn ngồi xổm xuống trước người hắn, cầm lấy khăn tay giúp hắn lau những giot mồ
hôi lạnh đang ứa ra vì sợ hãi, an ủi nói.
“Noãn Noãn, mau, ngươi mau nhéo người ta một cái thử xem.”
Nhan Noãn buồn bực nhìn Long Trác Việt, dưới ánh mắt tha thiết
chờ mong của hắn, nàng thò tay, dùng sức nhéo một cái ở trên mặt Long Trác Việt,
đến khi Long Trác Việt kêu đau oa oa.
“Oa a a a a, đau, đau, Noãn Noãn, đau quá.”
Nhan Noãn buông lỏng tay, ngón trỏ chọc một cái lên trán
Long Trác Việt, im lặng nhìn hắn: “Biết rõ đau còn kêu ta nhéo.” Ngươi bị bệnh
rồi.
Long Trác Việt xoa xoa khuôn mặt bị nhéo đau, chớp đôi mắt
như ngôi sao sáng lấp lánh kích động hỏi: “Noãn Noãn, đau nha?”
“Ngươi chưa phát giác ra có đau hay không? Vậy ta lại nhéo một
cái nữa.”
Nhan Noãn nói xong, thì làm bộ thò tay muốn nhéo khuôn mặt
Long Trác Việt, nàng chỉ là thuận miệng nói mà thôi, nào biết Long Trác Việt lại
vội vã đem mặt qua tiến lại gần Nhan Noãn: “Nhéo á, Noãn Noãn lại nhéo, người
ta lại đau nha, đau nha.”
Nhan Noãn khóe miệng co quắp, cái trán hạ xuống vô số đường
hắc tuyến: “Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”
Ngốc tử chết tiệt, thối ngốc tử, giở trò trêu chọc nàng hay
sao?
“Noãn Noãn nhéo, lại đau nghĩa là người ta còn sống, người
ta còn sống nha, Noãn Noãn lại nhéo.”
Long Trác Việt cao hứng bừng bừng cười nói với Nhan Noãn,
Nhan Noãn bị lý do của hắn làm cho sét đánh đến bên ngoài thì cháy khét bên
trong thì sống nhăn, ánh mắt ai oán hung hăng liếc hắn một cái, Nhan Noãn đứng
dậy, cũng không quay đầu lại đi đến hướng cửa cung, nàng không muốn cùng Long
Trác Việt ở trong này lãng phí thời gian đâu?
Long Trác Việt mờ mịt nhìn Nhan Noãn đứng dậy rời đi, vẻ mặt
vô tội đến cực điểm: “Noãn Noãn, sao lại đi rồi, ngươi còn chưa có nhéo người
ta nữa mà.”
Vừa nói, hắn một bên từ trên mặt đất đứng lên, đuổi theo.
“Vương phi, ngươi cuối cùng đã trở về rồi, vậy thái hậu như
thế nào?” Vừa về tới Vương phủ, Nhan Song Song liền vội vàng hỏi, giữa đôi lông
mày hơi hơi nhăn lại, biểu lộ một chút sầu lo.
Nhan Noãn trong lòng cảm thấy ấm áp, cười nói: “Yên tâm, ta
có thể còn sống trở về, đủ để chứng tỏ không có việc gì rồi, bất quá Song Song,
không phải quá bất đắc dĩ, ngươi vạn lần không được để lộ chiến khí của ngươi ở
trước mặt người k
