là vô
cùng quý trọng nha, nếu như bởi vì việc này mà mất mạng, cũng quá mất mặt còn rất
oan uổng đi.
Long Trác
Việt kéo bàn tay trắng như ngọc của Nhan Noãn ra, đặt ở trong lòng bàn tay của
mình ngắm nghía vuốt ve, bất mãn nói thầm: “Nhưng mà Noãn Noãn, không phải
ngươi nói chúng ta đã bắt gặp được chuyện gian tình của nàng, vậy nàng sẽ giết
chúng ta sao? Hiện tại kêu chúng ta tiến cung, nhất định là muốn giết người diệt
khẩu nha.”
Dứt lời, hắn
đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt chớp chớp phát sáng như những ngôi sao lấp lánh:
“Noãn Noãn a, gian tình là cái gì vậy?”
“Vương……
Vương phi?” Nhan Song Song đang bưng chậu rửa mặt tính đi ra ngoài, còn chưa đi
ra khỏi cửa phòng chợt nghe đến một câu nói kinh người kia của Long Trác Việt,
khiến nàng sợ tới mức trong tay cầm chậu rửa mặt thiếu chút nữa rơi xuống mặt đất,
đôi mắt mở to nhìn Nhan Noãn.
“Hừm!” Nhan
Noãn cũng không tránh kiêng kị, ra tay trước giết người diệt khẩu đối với nàng:
“Vương gia lời nói phải cẩn thận, ngươi cũng không thể nói lung tung, nếu không
chỉ có một con đường chết, bây giờ ngươi cũng nên biết rõ ràng đêm qua thích
khách là do ai phái tới đấy, thái hậu thủ đoạn tàn nhẫn, nếu như ngươi để việc
này bị lộ nửa điểm nào, như vậy cho dù ngươi có chiến khí thất cấp, cũng không
thể bảo toàn tính mạng được, bên người thái hậu, không thiếu cao thủ.”
Nhan Noãn
không phải uy hiếp, mà là từ trong đáy lòng cảnh cáo.
Cho tới bây
giờ, thái hậu cho rằng chỉ có nàng cùng Long Trác Việt biết được việc này, mà
nàng, vốn có ý định làm cho thái hậu nghĩ lầm việc này có người thứ ba biết,
nhưng không chỉ ra là ai, nàng thật sự cần người thứ ba biết rõ việc này.
Nhan Song
Song ngơ ngác trợn tròn mắt, đôi má bởi vì bị người đánh đến sưng đỏ sau khi
bôi thuốc rõ ràng đã giảm bớt rất nhiều, chỉ là hai bên má vẫn còn chút sưng
nhìn tựa như cái bánh màn thầu (giống như bánh bao ^^).
Nghe xong lời
nói của Nhan Noãn, nàng vội vàng gật đầu thật mạnh: “Nô tỳ đã rõ.”
Ngừng lại một
chút, Nhan Noãn lại nói: “Lát nữa ngươi đem nguyệt mê tán bỏ vào trong thức ăn
đưa cho Xuân Nhi.”
Người của
Thái hậu thì thế nào, không thể bán, nàng vẫn có rất nhiều biện pháp đối phó với
nàng.
“Vâng,
vương phi.” Nhan Song Song đáp, sau đó liền bưng chậu rửa mặt đi ra phòng.
Nhan Noãn
đi đến bên giường, cầm lấy áo ngoài của Long Trác Việt, giúp hắn mặc vào: “Một
hồi thấy thái hậu, ngươi cái gì cũng không được nói, có nghe hay không?”
“Ân, ta
nghe Noãn Noãn.” Long Trác Việt ngẩng đầu, để cho Nhan Noãn giúp hắn cài lên
nút thắt trên cổ, ngoan ngoãn gật đầu nói.
Nhan Noãn
chuyên tâm cài nút thắt, nên nhìn không thấy vẻ mặt Long Trác Việt đang hơi ngửa
đầu.
Đương nhiên
cũng không thể phát hiện ra, Long Trác Việt đôi mắt đen láy ở trong chỗ sâu nhất,
từng đợt từng đợt tia sáng sắc bén rét lạnh như ẩn như hiện……
“Vạn công
công đại giá quang lâm, mau mau mời vào bên trong.”
“Vạn công
công, đây là nô tài đặc biệt sai người ngâm bích la xuân tốt nhất vào trong nước,
ngài vừa uống vừa chờ.”
“Vạn công
công, không biết thái hậu mời vương gia cùng vương phi vào cung là có chuyện
gì, lại làm phiền ngài tự mình đến đây?”
Bên trong
phòng khách, Lưu Quảng Lâm ân cần nịnh nọt âm thanh liên tục truyền ra không ngừng,
ở trước mặt Vạn Toàn, giống như một con chó xù đang ngoắt ngoắt cái đuôi lấy
lòng.
Vạn toàn
bưng chén trà, hai ngón tay cầm nắp chén, nhẹ nhàng phẩy những lá trà đang nổi
lơ lửng, nghe được câu hỏi của Lưu Quảng Lâm, có chút không vui liếc xéo hắn,
ánh mắt lợi hại khiến cho trong lòng Lưu Quảng Lâm rùng mình một cái.
“Thái hậu
là người vô cùng tôn quý, thế nào lại cho phép chúng ta tùy tiện đoán tâm tư của
nàng, ngươi không nên hỏi nhiều, mau ngậm miệng lại cho ta.”
“Vâng vâng
vâng, nô tài lắm miệng, Vạn công công bớt giận.” Lưu Quảng Lâm kinh sợ cúi đầu
khom lưng, nâng tay làm bộ đánh hai cái lên trên miệng của mình.
“Xùy~~!” Vạn
toàn khinh thường thu hồi tầm mắt, bộ dáng cao ngạo, dường như Lưu Quảng Lâm ở
trước mặt hắn bất quá chỉ là một con chó.
Mà sự thật,
Vạn Toàn nhận thấy, Lưu Quảng Lâm xác thực chính là con chó, làm cho hắn nhiều
lần liếc mắt nhìn đến đều cảm thấy như là vũ nhục.
Lưu Quảng
Lâm căng thẳng đứng ở bên cạnh Vạn Toàn, mồ hôi lạnh tuôn ra!
Toàn bộ
phòng khách, đều tràn ngập không khí rét lạnh kinh hãi khiến cho người có cảm
giác bị áp bách.
Uống xong một
ly trà, Vạn Toàn cau mày, biểu tình rõ ràng không vui.
“Chuyện gì
thế này? Vì sao Hiền vương gia cùng Hiền vương phi còn không chịu ra, muốn cho
chúng ta chờ đến bao lâu?”
Hầu như Vạn
Toàn vừa nói xong đồng thời, Nhan Noãn cùng Long Trác Việt cũng chậm rãi đi vào
phòng khách.
Lưu Quảng
Lâm vừa thấy hai người bước đến, nhất thời như nhặt được đại xá, vội vàng kêu
lên: “Đến rồi đến rồi, Vạn công công, vương gia cùng vương phi đến rồi.”
Vạn Toàn miễn
cưỡng giương mắt, nhìn thoáng qua hai người từ ngoài cửa đang đi vào, một cái
dung mạo vô cùng xấu xí, một cái lại là quốc sắc thiên hương, hai cái người vô
cùng đối lập đi cùng nhau,