sẽ thấy được biểu tình của nàng.
“Ngươi nói
nhỏ chút, sợ người khác không biết ngươi trốn ở chỗ này sao?.”
Ông trời
ơi, có phải do không gian trong tủ quần áo này quá nhỏ hay không, mà lỗ tai
nàng đau quá!
“Ờ, đúng,
đúng, nói nhỏ chút, nhưng mà Noãn Noãn, ngươi muốn đi ra ngoài sao?” Long Trác
Việt liên tục gật đầu như con gà mổ thóc.
“Nói nhảm.”
Không ra ngoài thì làm sao mà kháng địch, tốt xấu gì ở bên ngoài còn có thể
đánh lén một chút, trốn ở chỗ này, chỉ có bị người giết a.
Đôi bàn tay
to lớn của Long Trác Việt rất nhanh nắm lấy đôi tay của Nhan Noãn: “Không được
nha, chúng ta đang chơi trốn tìm mà, không thể ra ngoài được.”
“Việt Việt,
ta không có thời gian chơi với ngươi.” Nhan Noãn giãy dụa nói, bất quá vùng vẫy
vài cái, vẫn như trước bị Long Trác Việt nắm càng chặt hơn.
“Cùng chơi
cùng chơi đi.., Noãn Noãn chơi cùng với người ta nha.”
“Ngươi
buông tay.”
“Không
buông, không buông, nhất định không buông.”
Nhaa.., tên
ngốc này, lại có sức lục khỏe mạnh như vậy.
“Ta tức giận
a.”
“Oaa, Noãn
Noãn, ngươi không nên tức giận nha, cùng người ta chơi đi, cùng chơi nha,
Aaa……”
Nhan Noãn
nghe được Long Trác Việt oa oa kêu to, tâm mãnh liệt bị kéo căng, hắn làm ầm ĩ
như vậy, là muốn cho mọi người trên toàn thế giới biết được bọn họ đang trốn ở
trong tủ quần áo nha, chỉ là hai tay đã bị hắn ra sức nắm chặt, cuối cùng đành
chịu, thân mình Nhan Noãn lui về sau, giơ chân lên chắn bịt lại cái miệng không
ngừng kêu gào của Long Trác Việt, chỉ nghe phát ra âm thanh ô..ô.. không ngừng.
“Ngươi còn ầm
ĩ kêu gào, có tin ta lấy kim châm thêu hoa may dính cái miệng của ngươi lại hay
không.”
Lúc này
đang căng thẳng như vậy, Long Trác Việt là cái vô tâm vô phế (không tim, không
phổi), lại còn làm phiền nàng thêm, cũng không biết tình huống bên ngoài như thế
nào ?
“Ô..ô..ô..ô..ô……”
Kỳ quái,
sao lại không còn tiếng động? Chẳng lẽ đánh xong rồi?
Cái kia đến
cuối cùng là ai thắng ai thua a?
Muốn đi ra
ngoài xem, lại sợ đẩy cửa tủ ra, sẽ nhìn thấy kia hai tên thích khách kia,
nhưng không đi ra ngoài xem, thì không biết kết quả được.
Chết tiệt,
nàng băn khoăn muốn chết, Nhan Noãn nhất thời có một loại cảm giác bị ức hiếp
nghẹn khuất.
Trong lúc
nàng đang vô cùng rối rắm, một tiếng nói mạnh mẽ vang lên.
“Vương phi,
không có việc gì, có thể đi ra rồi.”
Nhan Noãn
rõ ràng cảm thụ được nội tâm chấn động, đây không phải là từ bên ngoài truyền đến,
mà là theo đáy lòng vang lên.
(Không sao
hiểu được)
“Vương phi,
đã an toàn.”
Tiếng nói của
Thiên Minh lại một lần nữa từ trong nội tâm Nhan Noãn vang lên.
Long Trác
Việt đang cầm tay nàng giờ buông lỏng ra, chuyển sang nắm lấy bàn chân của nàng
đang bịt ở trên miệng hắn đem dời đi.!
“Vù vù vù,
ô, Noãn Noãn, sao ngươi có thể lấy bàn chân của mình để bịt miệng người ta, nghẹn
chết người ta rồi.” Long Trác Việt từng ngụm từng ngụm hô hấp không khí, nhìn
qua Nhan Noãn đôi mắt trong suốt tràn đầy vẻ u oán.
Nhan Noãn đối
với oán giận của Long Trác Việt ngoảnh mặt làm ngơ, mà chỉ hỏi: “Việt Việt,
ngươi có nghe được âm thanh gì không?”
“Nghe được.”
Long Trác Việt xoa xoa cái mũi, lẩm bẩm nói: “Thiên Minh nói đã an toàn, chúng
ta có thể đi ra ngoài rồi.”
Chẳng lẽ cái
này là người đặc biệt có được chiến khí, mới có thể dựa vào chiến khí truyền
âm, đem lời nói truyền đến vào nội tâm của người khác?
Nhưng mà vì
cái gì a?
Nếu an
toàn, Thiên Minh có thể trực tiếp kêu bọn họ ra là được rồi?
Nhan Noãn
trăm vấn đề vẫn không có cách giải.
Bất quá đã
an toàn, vậy nàng cũng không cần thiết tiếp tục trốn ở trong tủ quần áo, có trời
mới biết trong không gian nhỏ hẹp như vậy lại có thể nhét hai cái người sống,
nàng cũng sắp bị ngộp chết rồi.
Tay ngọc
thon dài vừa muốn đẩy cửa ra, đột nhiên Long Trác Việt giữ chặt tay nàng lại:
“Noãn Noãn, ngươi như vậy đi ra ngoài, sẽ bị Thiên Minh tìm được, chúng ta
không thể bị hắn lừa nha.”
Hắn ngây
thơ chớp chớp mắt, như người vô tội hai con ngươi đen láy lóe ra ánh sáng ngọc
lưu ly lấp lánh.
Nhan Noãn
biết vậy nên không nói gì, đối mặt với một cái cực phẩm vương gia như thế, thật
sự không thể lấy suy nghĩ của người bình thường đối đáp với hắn được, vì thế
nàng nói: “Việt Việt, Thiên Minh đã chịu thua rồi.”
“Thật sao?”
Long Trác Việt ngạc nhiên mừng rỡ giơ lên đôi lông mày, dường như không tin mà
hỏi lại.
“Ân, cũng
là bởi vì hắn tìm không thấy chúng ta, cho nên trực tiếp mở miệng kêu chúng ta
đi ra ngoài, không tin đợi lát nữa ngươi hỏi Thiên Minh đi.”
“Thật tốt
quá, Noãn Noãn, chúng ta đi ra ngoài nhanh lên.”
Long Trác
Việt vui cười nói xong, vội vàng đẩy cửa tủ ra, chân dài một bước, đi ra ngoài.
“Thiên
Minh, Noãn Noãn nói ngươi thua nha, đợi lát nữa ngươi phải đứng chổng ngược một
canh giờ.”
Thiên Minh
kinh ngạc nhìn chằm chằm Long Trác Việt, thân thể thon dài cao ngất giống như
pho tượng hoàn mỹ vô khuyết, mày kiếm tinh tế, khóe miệng khó có thể thấy đang
nhẹ nhàng run rẩy, lòng tràn đầy ngạc nhiên cùng khó hiểu.
Hắn thua?
Hắn thua
cái gì ?
Vương gia,
