i, cho là Tịch Thanh sẽ hạ thủ
đối với Dạ Ngu Ngốc, nhưng không ngờ hắn nói một câu, "Dạ Nhi, ta thật sự
chính là nam nhân."
"Ừ! Dạ Nhi tin mà!" Dạ Ngu Ngốc nghiêm túc
trả lời.
"Ba vị gia, thức ăn của các vị." Tiểu nhị
giơ khay lớn, để đĩa thịt vịt lên bàn.
Đường Thải Nhi cười cười, nhìn tiểu nhi, "Tiểu
nhị, có biết Vân Thiên lâu đi như thế nào không?"
Hai mắt tiểu nhị căng thẳng, tay mất thăng bằng, khay
rời tay rơi xuống đất, Tịch Thanh giơ mủi chân, nhẹ nhàng tiếp lấy sau đó khay
lần nữa trở về trong tay tiểu nhị.
Tiểu nhị lau mồ hôi, lại nhìn trường kiếm trên bàn,
hiểu được mấy vị này nhất định là người trong giang hồ, vội vàng nói:
"Thành Tây ba mươi dặm trong sườn núi."
"Đa tạ tiểu nhị."
"Mấy vị gia nhất định là tới tham gia đại hội
giám bảo đúng không? Nếu là bình thường, không có ai dám đi, cũng không có
người có thể đi đến Vân Thiên lâu."
Tịch Thanh nhíu lông mày, cùng Đường Thải Nhi liếc mắt
nhìn nhau, "Đại hội giám bảo cái gì?"
"Nghe nói Vân Thiên lâu lấy được một món võ lâm
chi bảo, ngày mai cử hành đại hội giám bảo, cùng giang hồ hào kiệt chiêm ngưỡng
phong thái bảo vật."
Tịch Thanh tức xanh mặt, bàn tay muốn đánh lên mặt bàn
để bày tỏ tức giận, Đường Thải Nhi vội vàng vững chắc tiếp được chưởng của hắn,
nói thầm trong lòng, huynh đệ, món ăn trên bàn còn chưa có ăn qua, một chưởng
của ngươi xuống, cái bàn sẽ bị vỡ nha.
. . . . . .
Tiểu nhị thấy bộ mặt tức giận của Tịch Thanh, không
dám nhiều lời nữa, vội vàng lui xuống.
Tịch Thanh nhìn mình bị Đường Thải Nhi cầm tay, vẻ mặt
chán ghét đem hất ra, "Đường huynh tự trọng!"
"Tự trọng bà nội ngươi! Ngươi phải chú ý đến mọi
người chứ? ! Ngươi tùy tiện nổi giận như vậy, gặp nạn chính là đồ ăn trưa của
chúng ta!"
"Hừ! Hình Dận chết tiệt đã đoạt vật gia bảo của
người khác, còn dám lấy ra khoe khoang!"
"Bình tĩnh, ăn cơm đi."
"Ăn không vô!" Tịch Thanh lạnh lùng hừ.
Đường Thải Nhi gắp lên một cái đùi vịt thả vào trong
chén của Dạ Ngu Ngốc, cười híp mắt nhìn hắn, "Dạ Nhi, ăn cơm đi."
"Ừm!"
Tịch Thanh nhìn hai người đang ăn cơm không chịu để ý
tới mình đang hung hung hổ hổ, ngực không khỏi có chút buồn bực, mắng to rằng
Đường Thải Nhi lãnh huyết vô tình.
"Thích thì ăn không thì thôi, ai quản ngươi ~ Dạ
Nhi, ngu ngốc! Phun ra! Không được nuốt xương!"
---------------
Sau giờ ngọ, mặt trời rực rỡ chiếu rọi từ trên cao, ba
người ngồi xổm dưới chân tường (chú ý là chân tường của
Vân Thiên lâu)thành một hàng, bàn bạc làm cách nào để lẫn vào trong
đó.
Đường Thải Nhi nháy mắt ra dấu, ngay sau đó lấy một
loại tư thế quật cường như đà điểu lén lút theo chân tường đi đến chỗ rẽ. Tịch
thanh nhìn bóng lưng Đường Thải Nhi, thật sự cảm thấy tư thế khom lưng lén lút
đó quá xấu đi, vì vậy phần lưng dán chặt vào mặt tường, đi ngang về phía trước.
Dạ Ngu Ngốc theo cuối cũng trừng lớn hai mắt, nhìn động tác xấu xí của hai
người phía trước không khỏi nhíu mày, sống lưng đĩnh trực chậm rãi đi theo.
Đường Thải Nhi đã đi đến góc khuất, Tịch Thanh lập tức
cũng theo tới sau, "Dạ Ngu Ngốc đâu?"
"Hả?" Tịch Thanh vội vàng quay đầu lại, phát
hiện sau lưng lại không có một bóng người.
Đường Thải Nhi không chút lưu tình thô bạo đánh Tịch
Thanh một cái, "Tại sao không nhìn thấy người!"
Lúc hai người đang thấp giọng tức giận cải vả, giọng
khêu gợi của Dạ Ngu Ngốc truyền vào trong tai.
"A a, ừm! Được! A a!" Dạ Ngu Ngốc nói như
thế.
Đường Thải Nhi và Tịch Thanh từ trong bóng tối thò đầu
ra, nhìn thấy một nam tử trung niên có bộ dạng như chủ quản đem một đống sách
giao vào tay Dạ Ngu Ngốc, cũng đưa tay chỉ đường, "Đem đến Tàng Thư các
phía Tây là được, đây là tiền thưởng của ngươi." Nói xong xoay người rời
đi.
Hai cánh tay Dạ Ngu Ngốc đang ôm một chồng sách lớn,
xoay người tìm kiếm hai người Đường Thải Nhi và Tịch Thanh khắp nơi
"Thải Nhi? Tiểu Tịch Tịch?"
Đường Thải Nhi đứng thẳng lên, đi tới bên người Dạ Ngu
Ngốc, mặt đầy vẻ khiếp sợ nhìn đống sách trên tay Dạ Ngu Ngốc.
Dạ Ngu Ngốc cười cười, "Mới vừa rồi Đại bá nhờ ta
đưa cái này đến Tàng Thư các, Dạ Nhi muốn đi giúp hắn làm xong chuyện này, Thải
Nhi với tiểu Tịnh Tịnh nghĩ xong biện pháp, nhớ phải đợi Dạ Nhi trở lại
nha!"
Khóe miệng Đường Thải Nhi nhếch lên, cười khan hai
tiếng, "Ngu ngốc, chúng ta cùng đi vào."
-----------------
Sau một nén nhang, ba người mặc y phục màu đen nô bộc
của Vân Thiên lâu đứng thành một hàng trước cửa phòng bếp.
Đường Thải Nhi liếc mắt nhìn hai tay trống rỗng của
Tịch Thanh, nghi ngờ nói: "Kiếm của ngươi đâu?"
"Giấu ở trong đống củi." Tịch Thanh cúi đầu
liếc nhìn Đường Thải Nhi, mỉm cười nói.
Đường Thải Nhi nhíu mày, "Chính là đặt trong đống
củi ở bải cỏ phía sau sao?"
Tịch Thanh lại gật đầu, "Đúng vậy."
Đường Thải Nhi lạnh nhạt nói: "Ta mới nhìn thấy
mấy tên nô bộc mang củi ném vào lò nướng trong nhà bếp rồi, bảo là muốn thêm
lửa nướng vịt." Dứt lời, chỉ cảm thấy luồng gió tạt qua bên tai, quay đầu
nhìn đã sớm không thấy bóng dáng Tịch Thanh đâu.
Dạ Ngu Ngốc nhìn chung quanh một cái, "Tiểu Tịch
Tịch đi đâu rồi
