nay rốt cuộc gió thổi như
thế nào mà ai cũng đều không ngủ được, ngồi chồm hổm trong góc tường nghe người
khác tám chuyện. . . . . .
-------------
Đường Thải Nhi không để ý tới một đống câu hỏi của Dạ
Ngu Ngốc đi phía sau, trực tiếp đẩy cửa phòng, bước vào trong đóng cửa lại.
"Nương tử?"
Đường Thải Nhi hít sâu, để cho đầu óc rối bời an tĩnh
lại, ngẩng đầu chống lại cặp mắt của Dạ Ngu Ngốc, khẽ mỉm cười, "Không có
gì, Dạ Ngu Ngốc ngoan, đi ngủ đi, ngày mai phải dậy sớm."
"Ta tên là Lăng Dạ Tầm." Dạ Ngu Ngốc cúi
đầu, chỏm tóc ngắn trên trán chặn lại hai mắt của hắn, trong phòng mờ tối,
Đường Thải Nhi đọc không ra bất kỳ tâm tình gì của hắn, chỉ cảm giác được hắn
không giống bình thường.
Là tức giận? Làm sao có thể, hắn là một tiểu bạch cái
gì cũng không hiểu được, làm sao biết tức giận.
Đường Thải Nhi thu lại thần sắc, "Ngươi nhớ tới
quá khứ trước kia, không muốn nhắc lại cái tên Lăng Dạ Tầm này! Ngươi là Bạch
Si Dạ, không phải là Lăng Dạ Tầm." Cảm giác được giọng điệu của mình có
chút nghiêm khắc, nên giọng nàng mềm lại một chút, "Dạ Nhi, ngủ đi, ngoan."
Nhìn Dạ Ngu Ngốc vẫn đứng ở đó không nhúc nhích, Đường
Thải Nhi thở dài, đi tới, nắm lấy cánh tay hắn muốn khiêng hắn lên giường, cảm
giác trên người của hắn lạnh như băng, Đường Thải Nhi không khỏi cau mày,
"Về sau đi ra ngoài vào ban đêm, phải nhớ mặc nhiều quần áo một
chút."
Chợt, có hai cánh tay ôm Đường Thải Nhi vào lòng, nàng
kinh hãi gần như quên cả hô hấp.
Dạ Ngu Ngốc ôm chặt lấy Đường Thải Nhi, "Thải Nhi
sẽ không bỏ lại Dạ Nhi, đúng không?"
"Dĩ nhiên, sẽ không rời xa ngươi." Đường Thải
Nhi không khỏi bật cười, nâng hai cánh tay lên ôm lấy Dạ Ngu Ngốc, bàn tay nhè
nhẹ vỗ về lưng của hắn, "Đồ ngốc. . . . . ."
-------------
"Hai mắt Đường huynh vô thần, đáy mắt phát thanh,
bộ dạng gặp đại nạn, chắc là đêm qua không có nghỉ ngơi tốt?" Tịch Thanh
ngồi trên lưng ngựa, vẻ mặt là kiểu "Ta đang nhìn ngươi chê cười".
Cặp mắt vô thần của Đường Thải Nhi từ từ di động, nhìn
về phía Tịch Thanh, "Ta vốn tưởng rằng thằng nhãi ngươi là một thánh nữ
ngây thơ, không nghĩ tới dĩ nhiên là Mẫu Dạ Xoa vác miếu thờ trinh tiết, quá
mức thối nát."
Sắc mặt Tịch Thanh tối sầm, thở một hơi thở gấp cũng
không được, nhìn ngựa của Đường Thải Nhi chạy nhanh, càng lúc càng xa run run
quát: "Ngươi. . . . . . Ngươi ngươi ngươi ngươi. . . . . ."
Dạ Ngu Ngốc ôm eo Đường Thải Nhi, quay đầu nhìn lại,
hướng về phía Tịch Thanh cười he he, "Tiểu Tịch Tịch, tới đua ngựa nha!
Thải Nhi! Cưỡi ngựa chạy mau ~"
Đường Thải Nhi cười to, "Được! Dạ Nhi, nắm chặt!
Giá!"
"Chờ ta một chút! !" Tịch Thanh vung roi
ngựa, đuổi theo.
Tuấn mã là Lam Anh cho mượn, ba người không quá nửa
ngày đã tới Thủy thành, vào thành, dắt ngựa đi đến cửa lớn của tiêu cục Phú
Quý, Đường Thải Nhi ngửa đầu liếc nhìn bảng hiệu vàng rực trên cửa chính, cặp
mắt không khỏi nổi lên trống rỗng.
Dạ Ngu Ngốc nhìn theo ánh mắt của Đường Thải Nhi bắt
chước nàng ngửa đầu, "Thải Nhi, ngươi đang nhìn cái gì?"
"Mấy cái chữ này tuyệt đối được làm bằng
vàng."
"A ~" Dạ Ngu Ngốc gật đầu một cái, "Làm
bằng vàng ~"
Tịch Thanh nhìn về phía hai người, không khỏi thúc
giục, "Đi vào, đi vào, đừng nhìn nữa."
Đường Thải Nhi sửa lại áo một chút, phất ra cái quạt
xếp, "Gấp cái gì." Vừa nói vừa bước lên bậc thang, đi vào tiểu đường
của tiêu cục. Chung quanh không dưới trăm người lui tới, bên tai đều là đang
cãi nhau về giá cả và vân vân, nhìn cảnh tượng buôn bán thịnh vượng như thế
trong lòng không khỏi có một chút hâm mộ nho nhỏ.
Lúc này một quản sự mặc trường sam màu xanh vội vàng
xông tới trước mặt, hai tay ôm quyền cúi đầu, ngay sau đó mở miệng hỏi:
"Mấy vị đại hiệp, là muốn vận tiêu?"
Đường Thải Nhi ôm quyền đáp lễ, cười híp mắt trả lời:
"Chúng ta là đến tìm Lâm tiêu đầu."
Trong ánh mắt của đối phương dính vào một tia thận
trọng, đánh giá trên dưới mấy người Đường Thải Nhi, sau đó cười cười dẫn bọn họ
đến thiên sảnh nhã tĩnh, "Mấy vị xin chờ ở chỗ này."
Đường Thải Nhi: "Làm phiền làm phiền."
Dạ Ngu Ngốc ôm hai má ngồi ở trên ghế đùa giỡn vạt áo
của Đường Thải Nhi, còn Tịch Thanh thì di chuyển trước trước sau sau, trái trái
phải phải, tới tới lui lui, một chút bình tĩnh cũng không có.
Đường Thải Nhi nhíu lông mày, dùng giọng thương lượng
khuyên nhủ: "Tịch huynh, ngươi ngồi xuống chờ đi, nếu không người khác sẽ
tưởng rằng ta ngược đãi ngươi, quan trọng hơn là, ngươi còn lúc ẩn lúc hiện ở
trước mắt ta như vậy, ta sợ ta thật sự không nhịn được mà ngược đãi ngươi. . .
. . ."
Tịch Thanh phẫn hận trợn mắt nhìn Đường Thải Nhi một
cái, vung trường sam lên đặt mông trên ghế.
"Thế này mới đúng. Ta nói này, Dạ Nhi ngoan, đừng
nghịch góc áo của ta nữa, chơi nữa ta sẽ cáu!" Đường Thải Nhi đánh rụng
móng vuốt của Dạ Ngu Ngốc, dịu dàng khuyên nhủ.
Dạ Ngu Ngốc cười ngọt một tiếng, buông lỏng hai tay
ra, chuyển sang ngọc bội bên hông của Đường Thải Nhi.
"A. . . . . ."
"Mấy vị đại hiệp chờ lâu, a! Là ngươi!" Lâm
Bưu bước vào thiên sảnh, nụ cười trên mặt trong nháy mắt nhìn thấy
