Ngu Ngốc liền đưa hai tay ôm lấy đầu của nàng xê dịch vào bên trong một chút.
Vì vậy một đêm không ngủ, hai mắt khóa chặt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang
ngủ của Đường Thải Nhi.
Chân trời ửng sáng, cánh rừng từ từ thức tỉnh, chim
chóc vỗ cánh bay đi kiếm ăn, màn đêm yên tĩnh cũng theo đó mà dần lui tán.
Dạ Ngu Ngốc ngáp một hơi thật dài, vén màn xe lên liếc
nhìn nơi xa, loáng thoáng có thể thấy được huyện thành, "Thật đói
nha." Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm.
Gia đinh nghe vậy quay đầu mỉm cười nói: "Công tử
chịu khó một chút nữa, sắp vào thành rồi."
Dạ Ngu Ngốc cười ngọt ngào một tiếng, buông màn xe
xuống, trong lòng suy nghĩ khi vào thành phải ăn ngon một bữa.
Xe đi qua đường đất ghập ghềnh, thân xe cũng theo đó
mà chấn động lên xuống dữ dội.
“Bụp!” Tiếng động lớn vang lên, làm tất cả mọi người
bừng tỉnh, rối rít mở hai mắt ra nhìn về phía người gây ra chuyện này —— Đường
Thải Nhi đang nằm trên sàn xe.
"A! Nương tử! !" Dạ Ngu Ngốc hô to.
"Ta
bị sao vậy, đầu của ta . . . . . ." Đường Thải Nhi bị tai họa bất ngờ giật
mình tỉnh giấc, lúc hoàn hồn lại, chỉ cảm thấy đầu mình rất đau, lồm cồm bò dậy
ngồi vào chỗ.
"Thải Nhi, muội không sao chứ?" Liễu Chiêu
Vân ngồi vào bên cạnh Đường Thải Nhi, nhìn thấy đầu nàng toàn chỗ sưng đỏ lo
lắng hỏi.
"A, không có sao, không có việc gì." Đường
Thải Nhi vội vàng khoát tay, sau đó nhìn về phía Dạ Ngu Ngốc, mở trừng hai mắt,
"Tại sao ngươi lại đẩy ta xuống đất hả!"
Dạ Ngu Ngốc lập tức kêu oan, "Ô ô. . . . . .
Nương tử, Dạ Nhi đâu có, là tự nương tử rơi xuống mà."
Đường Thải Nhi bị rớt xuống đầy một bụng lửa giận,
không phân biệt tốt xấu đối với Dạ Ngu Ngốc hừ một tiếng.
Liễu Chiêu Vân lắc đầu nhìn hai người cười cười,
"Được rồi được rồi, Thải Nhi đừng trách Dạ Nhi nữa."
Liễu Sanh ngồi ở một bên, vẫn hai mắt yết ớt nhìn mấy
người, thủy chung không nói lời nào. Trên mặt hắn không có một tia huyết sắc
nào, nếu không phải có thể cảm nhận được hô hấp như có như không của hắn, như
vậy, Đường Thải Nhi sẽ nghĩ ngồi ở bên cạnh chính là một người chết, cảm giác
như vậy thật sự khiến nàng hết sức khó chịu.
Xe ngựa chậm rãi vào thành, chợ phiên buổi sớm vẫn là
có chút yên tĩnh, chỉ có một số cửa tiệm đang thu xếp mở cửa tiệm, một tên tiểu
nhị quét dọn trong trong ngoài ngoài.
"Mấy vị khách quan là muốn ở trọ sao?" Một
lão bản khách điếm thấy xe ngựa chậm rãi đi trên đường, liền cho là muốn tìm
khách điếm nghỉ ngơi, vội vàng đi qua.
"Đúng, làm phiền chưởng quỹ chuẩn bị ba gian
phòng khách." Gia đinh của Liễu Sanh hướng chủ quán phân phó một tiếng,
rồi sau đó nhấc màn xe lên, "Chủ tử, mấy vị công tử, xin mời xuống xe nghỉ
ngơi một chút."
Đợi ba người Đường Thải Nhi xuống xe ngựa, Liễu Sanh
mới giương mắt nhìn gia đinh một cái, ngay sau đó đứng lên, từ từ bước xuống.
Thân thể gầy yếu mặc một thân áo xanh, mái tóc trắng xõa xuống hai vai, đôi mắt
yếu ớt hõm sâu không nhìn ra một tia tâm tình.
Dạ Ngu Ngốc, "Nương tử, ta đói."
"Ta cũng đói vậy, đi, vào đây đi." Đường
Thải Nhi lôi cổ tay Dạ Ngu Ngốc chạy vào bên trong khách điếm, "Chưởng
quỹ, mang chút món ăn nhẹ cộng thêm năm bát cháo trắng ~"
"Được rồi, cô nương đợi một chít." Tiểu nhị
lên tiếng, xoay người đi lo liệu chuẩn bị.
Liễu Chiêu Vân nhìn gương mặt bệnh trạng của Liễu
Sanh, do dự không biết mình có nên đi lên đỡ hắn hay không, nhưng nghĩ lại thấy
mình làm như vậy sẽ khiến Liễu Sanh cảm thấy nàng coi thường hắn, vì vậy chỉ
đành phải đi theo phía sau Liễu Sanh vào khách điếm.
"Vân Nhi tỷ Liễu công tử, ta muốn ăn sáng, tới
đây ngồi xuống đi, dùng xong bữa rồi đi nghỉ ngơi." Đường Thải Nhi chào
hỏi.
"Đa tạ cô nương, công tử nhà ta không có thói
quen ăn sáng, mời mấy vị từ từ dùng bữa." Vị gia đinh kia cười cười thay
Liễu sanh cự tuyệt lời mời của Đường Thải Nhi, ngay sau đó cùng với Liễu Sanh
đi theo tiểu nhị lên phòng.
Đường Thải Nhi nhìn thân ảnh của bọn họ biến mất ở
khúc rẽ, bĩu môi, nhấp một ngụm trà nóng, "Thật là quái nhân."
Dạ Ngu Ngốc phụ họa nói: "Ừ, quái nhân."
Liễu Chiêu Vân mắt nhìn bóng lưng Liễu Sanh thở dài
một cái, lại nghe thấy Đường Thải Nhi và Dạ Ngu Ngốc cảm thán không khỏi cười
một tiếng, đi tới ngồi đối diện với Đường Thải Nhi, "Hắn thật sự đã thay
đổi rất nhiều, so với thời thơ ấu là hai người khác nhau hoàn toàn."
"Khách quan, cháo và thức ăn đã tới ~" tiểu
nhị bưng cái mâm lớn chạy chậm đến, "Mấy vị là nhóm khách đầu tiên của
sáng nay, đây là bánh bao mà đầu bếp miễn phí cho mấy vị."
"A, như thế rất tốt rất tốt a!" Đường Thải
Nhi cười lớn, đã cầm lên một cái bánh bao, "Nói lầm bầm ~ không nghĩ tới
sáng sớm còn có phúc lợi này nha."
"Mấy vị khách quan từ từ dùng." Tiểu nhị đặt
món ăn lên bàn xong, nâng cái mâm lên thối lui đến cạnh chỗ lão bản đang tính
sổ sách.
Đường Thải Nhi uống một hớp cháo, tiếp tục nói về
chuyện mà Liễu Chiêu Vân vừa mới đề cập, "Lần cuối cùng tỷ thấy hắn là lúc
nào?"
Liễu Chiêu Vân suy nghĩ một lát, "Mười hai năm
trước."
"Ừ, cơ thể này của hắn chịu đau yếu mới hai
năm." Đường Thải Nhi lầm bầm lầu bầu.
