Liễu Chiêu Vân biết y thuật của Đường Thải Nhi rất
cao, trên giang hồ hơi có danh tiếng, nghe nàng nói lời này liền lo lắng hỏi:
"Rốt cuộc là bệnh gì? Thải Nhi có phương pháp trị liệu không?"
"Muội ngay cả nguyên nhân gốc bệnh cũng không
biết, không có cách nào chữa trị, muội cũng lười chẳng muốn kiểm tra gốc bệnh
của hắn, huống chi, hắn dường như cũng không thích người ngoài đến gần."
Đường Thải Nhi véo một miếng bánh bao, đang chuẩn bị bỏ vào trong miệng, khóe
mắt lại liếc thấy vị lão bản và tên tiểu nhị kia cầm bản tính trong tay nhưng
bút không có mảy may di chuyển, mà hai mắt không biết vô tình hay cố ý nhìn đầu
bên này.
"Thải Nhi, tỷ chỉ còn lại một người thân này mà
thôi, xin Thải Nhi giúp tỷ tỷ, chữa khỏi bệnh cho hắn, được không?" Liễu
Chiêu Vân khẩn thiết nhìn Đường Thải Nhi.
"Được, muội sẽ cố. Muội cùng Dạ Nhi sẽ giúp tỷ,
chờ tỷ dàn xếp thỏa đáng, chúng ta lại đi." Đường Thải Nhi cười cười,
giọng nói hạ đến mức nhỏ nhất, chỉ có hai người Liễu Chiêu Vân và Dạ Ngu Ngốc
mới có thể nghe được.
Liễu Chiêu Vân cảm động cười, "Thải Nhi muội thật tốt."
"Muội không phải là cô nương tốt gì đâu, đừng
khen muội như vậy, ha ha." Đường Thải Nhi cười, khóe mắt không ngừng lưu ý
động tác của hai người trước quầy, "Vân Nhi tỷ a, mặc dù Liễu Sanh không
ăn bữa sáng, nhưng tỷ là đường muội cũng nên quan tâm hắn một chút. Đi xem hắn
một chút đi, nếu như không có việc gì, tỷ đi nghỉ ngơi sớm một chút."
Đường Thải Nhi hướng về phía Liễu Chiêu Vân nháy mắt,
"Đi đi."
Liễu Chiêu Vân mặc dù không biết tại sao Đường Thải
Nhi lại nói như vậy, nhưng mà nàng không có ngốc, hiểu được ý tứ trong lời nói
của Đường Thải Nhi, "Ừ, cũng tốt, hai người cứ từ từ mà ăn."
Nhìn bóng lưng Liễu Chiêu Vân đi xa, Đường Thải Nhi
như có điều suy nghĩ đem bánh bao bỏ vào trong miệng, phút chốc mặt liền biến
sắc phun ra, cùng lúc đó thấy Dạ Ngu Ngốc đang muốn nhét bánh bao vào miệng,
vội vàng làm động tác thô bạo, đem toàn bộ đồ trong tay hắn đánh rớt trên mặt
đất.
"Bánh bao của ta. . . . . ." Dạ Ngu Ngốc
nhìn bánh bao trên đất, đáng thương như vậy.
Đường Thải Nhi hơi thấp giọng quát lên: "Có
độc." Vừa nói vừa liếc mắt nhìn hướng tên tiểu nhị đã mang thức ăn lên,
chỉ thấy ánh mắt hắn biến đổi, thân hình chợt lóe, rút ra trường kiếm giấu ở bên
trong quầy, trong khoảnh khắc hơn mười người áo đen nhảy ra tới tấp, cửa tiệm
lập tức bị đóng chặt.
Đường Thải Nhi uống một ngụm trà nóng, cười lạnh,
"Các vị rốt cuộc có lai lịch như thế nào? Nhiều lần tập kích, chung quy
lại cũng nên cho một cái lý do chứ."
"Giết!" Đối phương quát to một tiếng, không
có bất kỳ câu trả lời nào, đều cầm kiếm lao lên.
"Trời ạ. . . . . ." Đường Thải Nhi từng bị
người khác đuổi giết qua, nhưng mà chưa từng thấy qua trận thế lớn như vậy,
chừng mười người đều có thân thủ nhanh nhẹn, ngay cả động tác cầm kiếm kia cũng
đều đồng loạt, lúc này một tiếng lệnh vang, mấy kiếm cùng lên, nếu như không né
tất sẽ bị đâm thành vạn lỗ!
Nàng một tay nắm đoản kiếm, một tay nắm chặt Dạ Ngu
Ngốc, đánh lui địch nhân đang tới gần. Lại chỉ có thể miễn cưỡng không để cho
bọn họ thương tổn đến Dạ Ngu Ngốc, mà không cách nào thoát thân được.
Đường Thải Nhi chợt có chút nhớ nhung Tịch Thanh, nếu
như hắn ở đây, đoán chừng đã sớm có thể tiêu phóng khoáng sái mà phi thân phóng
đi.
"Nương tử cẩn thận! aa~~" Dạ Ngu Ngốc vừa
nói nguy hiểm, vừa kêu thảm, cũng không phải hắn bị thương, mà là cơ thể hắn bị
Đường Thải Nhi ném qua ném lại đến thất điên bát đảo.
"Con bà nhà nó." Đường Thải Nhi xoay người
một cái, ôm Dạ Ngu Ngốc, che miệng, mũi của hắn, cùng lúc đó váy dài vung lên,
độc dược vô hình vung ra.
Chỉ thấy thân hình mọi người dừng lại, rồi sau đó tới
tấp xụi lơ trên mặt đất.
"Đi!" Đường Thải Nhi kéo Dạ Ngu Ngốc phi
thân rời đi.
"Nương tử! Vân Nhi tỷ, bọn họ làm sao bây
giờ?" Dạ Ngu Ngốc ôm thật chặt eo của Đường Thải Nhi, bị nàng ôm nhảy lên
nóc nhà rồi chạy như bay.
"Mục
tiêu của bọn họ không phải là ngươi chính là ta, Vân Nhi tỷ cùng chúng ta ở
chung một chỗ ngược lại rất nguy hiểm. Chúng ta trực tiếp đến Tây quận, ở nơi
nào đó rồi tụ họp." Đường Thải Nhi vừa nói, vừa chú ý xem phía sau có
người đuổi theo hay không.
Thấy phía sau đã không có người truy sát, Đường Thải
Nhi ôm Dạ Ngu Ngốc phi thân tiếp đất, "Cũng vừa vừa thôi nha, mới có một
lúc, con bà nó, ta không ngờ lại hai lần chạy trối chết."
"Nương tử! Nàng bị thương! !" Dạ Ngu Ngốc
nhìn trên tay áo của Đường Thải Nhi có vệt máu đỏ thẫm liền hô to.
Đường Thải Nhi trừng lớn hai mắt, nhìn về phía vết
thương của mình, không có phát hiện cũng không thấy đau, bây giờ nhìn thấy vết
thương lập tức cảm giác đau đớn lâm râm đánh tới, "Ngươi bị thương không?
Kiểm tra xem! Nhanh!"
Dạ Ngu Ngốc lắc đầu, "Không có." Rồi sau đó
đau lòng nhìn cánh tay của Đường Thải Nhi, vẻ mặt không nỡ, "Nương tử. . .
. . ."
"Không có chuyện gì." Đường Thải Nhi lấy ra
bình thuốc trị thương từ trong ngực, tùy ý rắc lên, "Vết thương nhỏ, không
chết được."
"Nương tử rất đau nha, Dạ Nhi thổi cho nà
