ha, cho là như vậy đi. Nhưng mà lão hủ ta
biết nha, ngươi nhất định là phát hiện ra bí mật của Liễu Sanh, tám, chín phần,
ngươi là bị hắn làm cho hôn mê."
Đường Thải Nhi làm vẻ mặt kính nể vươn ngón tay cái,
"Cao nhân nha, cao nhân."
Dạ
Ngu Ngốc vừa nướng gà rừng, vừa nhìn về phía Đường Thải Nhi và điên tiên nhân,
rất tò mò về hai người, không biết đang nói chuyện gì mà vui vẻ như vậy,
"Nương tử ~ mọi người đang nói gì vậy?"
Đường Thải Nhi chỉ chỉ con gà trong tay Dạ Ngu Ngốc,
"Chú ý không được nướng cháy."
"Oh oh!" Hai mắt Dạ Ngu Ngốc tiếp tục trở
lại trên con gà, nướng rất nghiêm túc.
Lão nhân quái dị cười ha ha một tiếng, "Nha đầu
kia, ngươi có biết gốc bệnh của Liễu Sanh không?"
"Thì ra là lão nhân đã biết được."
"Đúng vậy đó, Kim Chung cổ."
"Không sai."
"Chẳng qua lão hủ không am hiểu về loại cổ độc
này, nha đầu, ngươi cũng đã biết cách giải."
Đường Thải Nhi trầm mặc một hồi, sau đó mở miệng,
"Biết. . . . . ."
-------------
Đêm khuya, Đường Thải Nhi nằm ở cửa sơn động, gối lên
cánh tay Dạ Ngu Ngốc nhìn lên bầu trời đêm. Gác hai chân, chân nhỏ thoáng một
cái, trong miệng đã ngậm một cọng rơm, thỉnh thoảng cười nhỏ, thảnh thơi đến
khó hiểu.
Dạ Ngu Ngốc mở rộng hai cánh tay, thành chữ Đại nằm ở
bên cạnh nàng, cùng ngắm bầu trời đầy sao, "Nương tử, một mảnh bụi mù mịt,
nàng đang nhín cái gì vậy?"
"Ngôi sao."
Dạ Ngu Ngốc trợn tròn hai mắt, ra sức nhìn chằm chằm
bầu trời đêm trên đầy sương mù trên đỉnh đầu, vất vả nặn ra một câu,
"Nương tử, ta không nhìn thấy gì hết nha."
Đường
Thải Nhi thổi bay cọng rơm trong miệng, "Đồ ngốc, nói gì ngươi cũng tin
sao. Này, nói cho ta biết, hôm nay lão nhân kia dạy ngươi cái gì?"
"Nha. . . . . . Sư phụ dạy ta bay."
"Bay?" Đường Thải Nhi nghiêng đầu nhìn Dạ
Ngu Ngốc, phát hiện đôi mắt sáng ngời của hắn nhìn mình ẩn chứa nụ cười,
"Ánh mắt của ngươi là sao đây?"
"Dạ Nhi rất yêu nương tử nha." Dạ Ngu Ngốc
cười hi hi một tiếng.
Đường Thải Nhi trợn mắt liếc hắn một cái, "Nói
bậy bạ gì đấy, hắn dạy ngươi bay sao? Là khinh công hả? Cái đó ta cũng biết
~"
Dạ Ngu Ngốc giật giật cánh tay bị Đường Thải Nhi gối
lên, giơ tay lên vuốt ve tai của nàng, nhẹ nhàng lướt qua, "Ta biết mà, sư
phụ nói, học xong công phu, về sau có thể bảo vệ nương tử."
Đường Thải Nhi nói xong xoay người một cái, chống cằm
nằm bên cạnh Dạ Ngu Ngốc, cúi đầu nhìn xuống mắt hắn, "Dạ Nhi vốn vẫn có
thể bảo vệ ta mà! Ha ha ~"
Nói đến đây, nàng quả thật đã chịu khổ không ít, đầu
tiên là bị thiêu, bị người chửi là phù thủy, lại bị điên tiên nhân điểm huyệt
đứng một ngày, mặc dù lúc sau đã nhổ râu của lão để bớt tức, nhưng mà nhớ lại
toàn bộ, hôm nay là ngày xui nhất. . . . . .
Dạ Ngu Ngốc giơ tay lên ôm khuôn mặt của Đường Thải
Nhi, khẽ lắc đầu, "Dạ Nhi đã không bảo vệ nương tử thật tốt, thân là tướng
công không thể để cho nương tử chịu tí ủy khuất nào."
Trong lòng Đường Thải Nhi thấy ấm áp, sau đó gãi gãi
hai má, "Ai dạy ngươi nói lời này?"
"A! Cần Nhi!"
Chân mày Đường Thải Nhi cau lại, "Cần Nhi? ! Nữ
nhân từ đâu tới? !"
"Chính là nữ nhân xấu nha! Ép ta và tiểu Tịch
Tịch thành thân chính là người xấu!"
Hai mắt Đường Thải Nhi đảo quanh một vòng, nhớ lại vị
đại tiểu thư ở Khương Biệt trại, "Thì ra là. . . . . . Nàng thật sự dạy
ngươi. . . . . .Rất tốt. . . . . . A, đúng rồi, sư phụ giao cho ngươi, ngươi đã
học xong chưa?"
Chân mày của Dạ Ngu Ngốc nhảy dựng, bộ dạng thoạt nhìn
có chút giống công tử phong lưu, "Nương tử có muốn thử một chút
không?"
". . . . . . Cái gì. . . . . . Thử một
chút?"
Dạ Ngu Ngốc lật người, ôm Đường Thải Nhi đặt ở phía
dưới, "Đương nhiên là bay rồi!"
Dứt lời, Đường Thải Nhi chỉ cảm thấy gió đêm thổi qua
tai, trong nháy mắt, đã cùng Dạ Ngu Ngốc bay vọt đến giữa rừng. Màn đêm yên
tĩnh, chỉ có tiếng lá cây xào xác, tiếng quần áo tung bay, tiếng thở gấp của Dạ
Nhi cùng với tiếng lòng ngày càng mãnh liệt của mình.
"Nương tử, nhìn xem ~ Dạ Nhi rất thông minh nha!
Sư phụ dạy Dạ Nhi, Dạ Nhi đã học được nha!"
Đường Thải Nhi cười, ôm cổ Dạ Ngu Ngốc, "Đúng
nha! Dạ Nhi thông minh nhất."
"Oa a ~" Dạ Ngu Ngốc ôm Đường Thải Nhi, ngồi
trên nhánh cây, vẻ mặt thuần túy, vui sướng.
Hai mắt Đường Thải Nhi chuyển một cái, buông lỏng cánh
tay đang ôm Dạ Ngu Ngốc "Đến đây, ta với ngươi tỷ thí một chút, xem xem
ngươi có thể đuổi kịp ta hay không!" Dứt lời, xoay người bay vọt đi.
Dạ Ngu Ngốc có chút hoảng hốt, lập tức kêu to,
"Nương tử đừng chạy! !"
Cửa sơn động.
Điên tiên nhân mang theo bình rượu hồ lô, nhìn hai
người khoa chân múa tay trong đêm, không khỏi thở dài, "Người trẻ tuổi a,
luôn có sức sống ~"
Tiếp theo xoay người đi vào trong động, bước đi loạng
choạng.
Trong đầu thoáng qua phương pháp giải cổ mà Đường Thải
Nhi nói lúc chập tối, vuốt vuốt chòm râu, "Chỉ mong không phát sinh chuyện
gì nữa. . . . . ."
Hôm sau, Đường Thải Nhi hái vài quả dại, lại gói gà
nướng còn dư của tối hôm qua bằng giấy dầu, kéo Dạ Ngu Ngốc chuẩn bị lên đường.
Điên tiên nhân nhảy tới trước mặt hai người chắn đường
đi lại, lo lắng k
