ời đang ở trong rừng hoang núi sâu,
hai cái ly cũng không có chớ đừng nói là có trà, vì vậy dâng trà đổi thành dâng
quả.
Dạ Ngu Ngốc quỳ trên mặt đất, cầm quả dại cầm trong
tay dâng lên trước mặt điên tiên nhân, "Mời sư phụ ăn quả ~"
Điên tiên nhân vui vẻ nhận quả dại, cắn một miếng,
"Đồ đệ ngoan, ha ha ha ha!"
Đường Thải Nhi vỗ tay, cảnh thầy trò yêu nhau thật là
quá cảm động, "Thật tốt, thật quá tốt."
Điên tiên nhân vui vẻ vuốt ria mép của mình, "Lão
hủ rốt cuộc cũng có một đồ đệ ~"
Đường Thải Nhi hoạt bát đi tới bên cạnh hai người,
"Lão tiền bối, nhanh dạy Dạ Nhi chút gì đi." Miệng thì nói vui sướng,
mong đợi, nhưng trong lòng lại có suy nghĩ khác. . . . . .Đó chính là học lén.
. . . . .
Điên tiên nhân nhìn Đường Thải Nhi khẽ mỉm cười,
"Đừng nóng vội, lão hủ muốn dạy ái đồ duy nhất của ta cẩn thận." Vừa
nói vừa bắt cổ tay Dạ Ngu Ngốc đi sâu vào trong cánh rừng.
Đường Thải Nhi nóng nảy, níu điên tiên nhân lại,
"Lão. . . . . . Lão muốn làm gì?"
"Truyền giáo nha!"
"Không được! Lão không thể cùng Dạ Nhi ngây ngô ở
với nhau!" Đường Thải Nhi nóng nảy, liều chết túm vạt áo của điên tiên
nhân không thả.
Điên tiên nhân thổi ria, trừng hai mắt, "Nha đầu
này, gấp cái gì, ta có thể ăn thịt tướng công nhà ngươi hay sao? !"
"Nói không chừng, dáng dấp của Dạ Nhi nhà chúng
ta nhìn ngon miệng như vậy, lão nổi lên ác ý thì biết làm sao!" Đường Thải
Nhi trừng lại, hoàn toàn không có bộ dạng tôn sư trọng đạo như vừa rồi.
Dạ Ngu Ngốc ăn quả dại trong tay, liếc nhìn hai người,
quyết định không tham dự vào trận cải cọ này.
"Nha đầu này, ngươi. . . . . . Ta từng này tuổi
rồi, còn có thể nổi ác ý nữa sao!" Điên tiên nhân gắt gỏng, sau đó tay giơ
lên, nhanh như chớp điểm vào huyệt đạo của Đường Thải Nhi.
Dạ Ngu Ngốc nhìn Đường Thải Nhi không động đậy được,
cũng không nói chuyện được nữa, không khỏi lệch đầu ra, sau đó nhìn một nửa quả
dại trong tay mình, vẻ mặt luyến tiếc đặt vào tay Đường Thải Nhi, "Nương
tử, cho nàng ăn nè."
Điên tiên nhân cười ha ha, lôi cánh tay Dạ Ngu Ngốc,
"Đi, Dạ Nhi, sư phụ dạy tuyệt thế võ công cho ngươi ~" dứt lời, mang
theo Dạ Ngu Ngốc biến mất trong tầm mắt của Đường Thải Nhi.
Đường Thải Nhi không nhúc nhích được đành nhìn ra xa,
gào thét trong lòng, con bà nhà lão, giải huyệt đạo cho ta! !
Mặt trời lặn đằng tây, lại nhớ, bên tai truyền đến
tiếng nước chảy, Đường Thải Nhi giữ nguyên động tác đã gần ba canh giờ, lại vẫn
không có chút dấu hiệu huyệt đạo được khai giải, nàng khóc thét trong lòng,
huyệt bị điểm thế nào vậy, không ngờ có thể khiến nàng đứng lâu như vậy.
Đôi mắt vừa chuyển, nhìn chằm chằm vào nửa quả dại vẫn
mắc kẹt trong tay mình, đáy lòng phức tạp.
Trong đầu toàn là cảnh đẫm máu, điên tiên nhân bị xé
nát, sau những suy nghĩ tàn nhẫn, Đường Thải Nhi lại khóc than, các ngươi nhanh
trở lại đi ~~~
Trước khi trời tối, rốt cuộc cũng nhìn thấy điên tiên
nhân vừa đi chầm chậm vừa nói cái gì đó với Dạ Ngu Ngốc.
"Nương tử đang chờ Dạ Nhi sao?" Dạ Ngu Ngốc
bỏ lại điên tiên nhân, vừa chạy vừa nhảy tới trước mặt Đường Thải Nhi, lại nhìn
thấy quả dại trong tay nàng, "Ủa? Sao nương tử không ăn đi?"
Hai mắt Đường Thải Nhi dời về phía Dạ Ngu Ngốc, nháy
mắt nháy mắt nháy mắt.
Điên tiên nhân cười ha ha, giơ tay lên giải khai huyệt
đạo cho Đường Thải Nhi.
Máu trong người Đường Thải Nhi chợt lưu chuyển, thân
thể tê dại, xoay người nhìn điên tiên nhân, tính khí nóng nảy không thể kiềm
chế tiếp, nâng quả đấm lên vừa muốn hung hăng đánh xuống, thân thể lại một lần
nữa bị cố định. . . . . .
Điên tiên nhân uống một hớp rượu, cười cười nhìn Dạ
Ngu Ngốc, "Dạ Nhi này, đi, sư phụ dẫn ngươi đi bắt mấy con gà rừng
về."
Dạ Ngu Ngốc vui vẻ gật đầu, "Ừ, Được á!"
Thấy điên tiên nhân xoay người đi trước, Dạ Ngu Ngốc cười thầm, ghé sát mặt
Đường Thải Nhi, "Nương tử, Dạ Nhi muốn hôn, hôn ~"
Hôn con bà nhà ngươi!
Vẻ mặt Đường Thải Nhi vẫn duy trì dử tợn, ánh mắt phẫn
nộ nhìn Dạ Ngu Ngốc. Người kia
lại hoàn toàn không biết gì, chu miệng ra, hôn đánh chụt trên má Đường Thải Nhi
một cái, sau đó mới xoay người vui vẻ rời đi.
Đường Thải Nhi gào thét trong lòng, a a a giết ta đi.
. . . . . Giết ta đi. . . . . .
Một lúc lâu sau.
Dạ Ngu Ngốc và điên tiên nhân rốt cuộc cũng trở lại,
thầy trò hai người vừa nói vừa cười, vui vẻ hòa thuận. Ngươi một tay cầm một
con gà, ta một tay cầm một con thỏ, vui vui mừng mừng quay về nhà.
"Sư phụ, nương tử đang đợi chúng ta trở lại, ha
ha, nhất định là đói bụng lắm rồi, nương tử." Dạ Ngu Ngốc cười nói.
Điên tiên nhân đưa con gà đang cầm trên tay cho Dạ Ngu
Ngốc, "Dạ Nhi, mang vào động nhóm lửa trước đi."
"A ~"
Thấy Dạ Ngu Ngốc đã vào sơn động, điên tiên nhân mới
cười cười đi tới bên cạnh Đường Thải Nhi, hắn thật sự cảm thấy khi dễ tiểu nha
đầu này rất thú vị, "Ta nói, nha đầu này, đã biết lỗi chưa?"
Hai mắt Đường Thải Nhi chuyển qua nhìn điên tiên nhân,
hung hăng nháy mắt hai cái, sau đó ánh mắt đầy cầu khẩn.
"Ta sẽ giải huyệt cho ngươi, ngươi cũng không nên
làm loạn nữa ~"
Lại nháy mắt.
Điên tiên nhân hài l
