i đùi gà xuống đưa tới tay Dạ Ngu Ngốc.
Dạ Ngu Ngốc cầm đùi gà, hai mắt vẫn nhìn lão nhân quái
dị.
Người kia sửng sốt, "Sao ngươi không ăn đi?"
"Muốn cái nữa."
"Ăn hết cái trong tay ngươi đi rồi hãy nói."
"Một đùi gà nữa." Dạ Ngu Ngốc mím môi, hai
mắt nhìn chằm chằm vào một cái đùi gà khác của lão nhân quái dị.
Lão nhân quái dị nhe răng trợn mắt, "Trong tay
ngươi có một cái đùi rồi, còn muốn một cái khác sao."
"Đùi gà ~~" Dạ Ngu Ngốc làm một bộ dạng đáng
thương, thật làm cho người ta thấy đau lòng, cho dù lão nhân quái dị đã hơn sáu
mươi tuổi cũng không thể chịu được, vô thức đưa đùi gà trong tay tới trước mặt
hắn.
Dạ Ngu Ngốc vui vẻ cười một tiếng, nhận lấy đùi gà,
"Ha ha ~~ đùi này của Dạ Nhi, đùi này giữ lại cho nương tử ~~"
Lão nhân quái dị quay lại, lập tức dựng râu trợn mắt,
"Khá lắm! Ngươi thiên vị nương tử của ngươi đi! Để sư phụ ngươi đói chết
cũng được!"
"Lão còn chưa phải là sư phụ của ta đâu, hơn nữa
chỗ lão cầm còn nhiều như vậy, ta chỉ lấy có hai cái đùi gà mà thôi nha."
Dạ Ngu Ngốc cười híp mắt, dáng vẻ rất xảo quyệt.
Ăn cơm trưa xong, Đường Thải Nhi vẫn chưa tỉnh lại, Dạ
Ngu Ngốc liếm liếm ngón tay, nhìn một cái đùi gà khác trong tay, trợn trừng hai
mắt.
Vì vậy, trong đầu của hắn không có ý nghĩ gì khác
ngoài há mồm không chút khách khí mà cắn cái đùi gà, ăn lần nữa.
Lão nhân quái dị vào rừng hái được ít quả dại đã trở
lại, vừa vặn nhìn thấy một màn Dạ Ngu Ngốc đang gặm xương gà, chẳng biết tại
sao, ngực lại có chút khó chịu, "Không phải, ngươi nói muốn để giành cho
nương tử ngươi sao? !"
"Chờ nương tử tỉnh, đùi gà sẽ lạnh, ăn không
ngon." Dạ Ngu Ngốc liếm liếm ngón tay, lại liếm môi một cái, hướng về phía
lão nhân quái dị cười ha ha hai tiếng.
Đường Thải Nhi mơ mơ màng màng, cảm giác lưng mình có
chút đau nhưng không dám mở mắt. Trong đầu toàn là suy nghĩ “Ta chết rồi sao?
Tại sao chết còn cảm giác được đau đớn vậy? ?”
Tiếng động bên tai ngày càng rõ ràng, khi Đường Thải
Nhi nghe được giọng nói vui vẻ của Dạ Ngu Ngốc, giây tiếp theo liền lập tức mở
hai mắt ra, nhìn nham thạch màu xám tro trên đỉnh đầu, "Đây là đâu?
!" Nói xong tự mình ngồi dậy, nhìn hai người ngồi khoanh chân cách đó không
xa, nàng cười một tiếng, "Ta chưa chết nha ~"
"Nương tử! !" Dạ Ngu Ngốc thấy Đường Thải
Nhi tỉnh lại, hưng phấn để quả dại xuống chạy tới ôm chặt lấy nàng, "Nương
tử rốt cuộc đã tỉnh ~"
Đường Thải Nhi vỗ vỗ lưng của Dạ Ngu Ngốc, "Tỉnh
rồi, mau cho ta nhìn mặt của ngươi."
Dạ Ngu Ngốc cười khúc khích ngồi thẳng lưng lên, quay
mặt về phía Đường Thải Nhi, "Nè! Nương tử nhìn đi ~"
Đường Thải Nhi nhìn vết máu đã đông lại trên mặt hắn,
giơ tay lên vuốt ve gương mặt này, "Ngốc lắm, còn đau không?"
Dạ Ngu Ngốc lắc đầu một cái, "Một tí cũng không
đau, nương tử đói không? Dạ Nhi đi bắt gà rừng cho nàng ăn!"
Đường Thải Nhi bật cười, "Ngươi thật đúng là có
tinh thần, a, vị kia là. . . . . ." Nàng nhìn Lão nhân quái dị đang ngồi ở
xa, ngẫm nghĩ chốc lát, mới chợt nhớ lại, "Là lão tiền bối mà chúng ta gặp
hôm trước."
Dạ Ngu Ngốc gật đầu một cái, "Đúng nha, lão nói
lão gọi là cái gì. . . . . .Điên tiên nhân, là lão đã cứu nương tử với ta á
~"
"Ngươi nói lão là điên tiên nhân? Tốt lắm, đây
chính là đại nhân vật tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ!" Hai mắt Đường
Thải Nhi phát ra tinh quang, hận không được đập bàn tán thưởng, ngày đó mình
thật là con mẹ nó sáng suốt, nàng cũng biết, người ăn mặc như vậy tuyệt đối
không phải là nhân vật đơn giản.
Dạ Ngu Ngốc trợn tròn hai mắt, quay đầu lại ngoắc điên
tiên nhân. Điên tiên nhân cầm bầu rượu hồ lô cười đến khoa trương, đi tới.
"Tiểu nương tử của Dạ Nhi tỉnh rồi sao? ~"
Điên tiên nhân trêu nhọc hỏi.
Đường Thải Nhi: "Lão tiền bối đừng gọi ta như
vậy, gọi là Thải Nhi thì được rồi. Thái nhi lần nữa đa tạ ơn cứu mạng của lão
tiền bối."
"Ai ~ Ta đây không phải cứu ngươi, mà đang trả
lại cái ơn mà ngày đó ngươi đã thưởng rượu cho ta, không cần để ở trong lòng,
ha ha! Ta với ngươi huề nhau rồi!" Lão nhân quái dị cười sảng lãng.
Đường Thải Nhi mỉm cười, trong lòng cảm khái, thì ra
tác phong của đại nhân vật đều hào sảng như vậy.
Lão nhân quái dị vuốt vuốt râu, đôi mắt nhỏ nhìn Dạ
Ngu Ngốc đứng sau lưng Đường Thải Nhi, "Ta nói Thải Nhi này."
"Tiền bối có gì chỉ giáo ạ?"
"Ta muốn thu tướng công nhà ngươi làm đồ đệ ah
~" Lão nhân quái dị làm bộ bí hiểm, ánh mắt nhìn Đường Thải Nhi và Dạ Ngu
Ngốc không rời.
Hai mắt Đường Thải Nhi sáng lên, "Được ạ được
ạ!" Vừa nói ánh mắt cũng không chuyển vị trí, trực tiếp đưa tay kéo Dạ Ngu
Ngốc đến trước mặt lão nhân quái dị, "Này, của lão!"
Dạ Ngu Ngốc ngẩn người, cặp mắt ngây ngốc cùng nhìn
lão nhân quái dị.
"Ha ha ha ~ Thải Nhi thẳng thắn như vậy, thật làm
cho lão nhân ta cảm thấy vui vẻ nha. Dạ Nhi ngoan, bái ta làm thầy đi."
Lão nhân quái dị cười híp mắt, lão giống như một đứa trẻ bướng bỉnh.
Trải qua trắc trở, Dạ Ngu Ngốc vẫn quay về với số
mệnh, bái điên tiên nhân làm sư, giống như lúc bái đường, cũng lạy ba lạy. Vốn
bái sư phải dâng trà, nhưng bởi vì ba ngư
