thiếu gia nhà giàu khác. Xung đột bắt đầu như thế nào, anh cũng không nhớ rõ nữa,[d☺n'> chỉ biết rằng hình như Vu Tư
Nguyên nói gì đó với anh nhưng anh không đáp lại, cô giơ tay khua khua
trước mặt anh, hành động đó đã che mất hình ảnh của đôi nam nữ dường như đang dựa sát vào nhau bên phía ngoài cửa kính.
Trong lòng vốn
đang bực bội, hành động đó đã vượt quá giới hạn chịu đựng của Lăng Lạc
An, anh khó chịu hất mạnh cánh tay trắng mềm trước mặt, nói vài câu gì
đó, có lẽ ngôn ngữ cũng không được hay lắm. Sau đó, xung đột xảy ra.
Hai vị công tử nhà giàu kia cũng là vì Vu tiểu thư mà đến, bị Lăng Lạc An
chiếm thế thượng phong, vốn đã không mấy vui vẻ. Màn anh hùng cứu mỹ
nhân ai cũng có thể diễn được, nếu như bình thường, chỉ cần nháy mắt
cười vài tiếng làm hòa, nói vài câu dễ nghe lấy lòng Vu tiểu thư, chỉ
cần một nụ cười của mỹ nhân là có thể hóa giải mọi chuyện. Nhưng trong
giờ phút này, anh không hề có ý làm hòa, chỉ cảm thấy khó chịu và tức
giận.
Khi mẹ anh sai Lăng Tĩnh Ưu tới trước mặt Nguy Đồng vạch
trần sự thật về Lăng Thái, không thể phủ nhận anh nung nấu suy nghĩ muốn chờ xem kịch hay. Hôm đó anh khoanh tay đứng ngoài cuộc, chờ đợi diễn
biến cuộc nói chuyện như chờ đợi hồi kết kịch tính của bộ phim.
Quả nhiên, thuộc hạ của anh đã báo tin hai người chuyển ra ở riêng. Anh
không nói gì, nhưng trong tiềm thức, đã bắt đầu tưởng tượng ra hình ảnh
của cô khi hai người gặp lại.
Đại khái là sẽ vô cùng tức giận, sẽ dùng đôi mắt to sáng như ngọc đó nhìn chằm chằm vào anh, mắng nhiếc,
trách móc anh hoặc là ra tay đánh anh, trút hết sự tức giận lên người
anh. Còn anh sẽ có thể cười ngạo nghễ, chế nhạo cuộc hôn nhân như trò
chơi đó của hai người.
Hoàn toàn khác hẳn với hiện tại, đêm tối
trong một quán rượu, anh thấy cô đang cười rạng rỡ nói chuyện, uống rượu với một người đàn ông hoàn toàn xa lạ.
Cuộc xung đột không thể
dàn xếp, cơn giận không thể kìm nén, anh phải tìm một nơi để trút ra
bằng được. Cuối cùng, ngay cả hai người đang ngồi bên quầy ba ngoài
phòng kính cũng đã phát hiện ra sự việc.
Lăng Lạc An biết cô nhìn thấy anh, dưới ánh đèn mờ ảo trong quán bar, anh vẫn nhìn rõ nụ cười
trên gương mặt cô, vẫn đáng yêu và quyến rũ như ngày nào. Người đàn ông
bên cạnh không biết đã nói với cô điều gì, ban đầu cô khẽ nhíu mày,
nhưng sau đó vẫn đồng ý. Sau đó, hai người đi về phía anh.
…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Chính trong giây phút anh thất
thần đó, có cái gì tiến tới gần anh, anh quay đầu lại, chỉ nhìn thấy ánh mắt hãi hùng của những người khác, Vu Tư Nguyên sắc mặt tái mét, tất cả những người ở đó, đều không ai ngờ rằng, anh không tránh cú đó.
Bị thương rồi sao? Anh đưa tay lên một cách vô thức, một dòng máu tươi
đang chảy. Trong lúc đó, không biết tại sao, anh nhớ lại lúc trước cô
cũng đã từng đỡ thay cho anh một chai rượu.
Sau đó, cơn đau tràn ngập cơ thể anh.
***
Mười hai giờ đêm trong hành lang bệnh viện, Nguy Đồng nhìn thấy Lăng Tĩnh Ưu đang vội vàng đi tới, mẹ Lăng thiếu gia không thấy đâu, nhưng cô con
dâu hờ này thì tới thật là nhanh.
Đối phương nhìn thấy Nguy Đồng, sắc mặt không tốt lắm, rõ ràng là bộ dạng chạy tới để hỏi tội cô.
Nguy Đồng lập tức nấp sau Nhược Thần, đẩy sự việc cho anh giải quyết. Dù gì
thì cũng là do anh thích lo chuyện bao đồng, cô không có hứng đối mặt
với Lăng Tĩnh Ưu. Sau sự cố lần này, Nguy Đồng nghĩ phải nói cho Nhược
Thần tất cả mọi chuyện về Lăng Lạc An, đồng thời kêu anh nhớ kỹ hai
người này, tránh phiền phức về sau. Lăng Tĩnh Ưu chắc là nóng ruột vì vết thương của Lăng Lạc An, lạnh lùng trừng mắt nhìn Nguy Đồng rồi vào phòng cấp cứu.
Vốn chỉ là ra ngoài chơi, ai ngờ lại phải vào bệnh viện. Nguy Đồng cảm thấy hơi đói, nghe thấy Nhược Thần rủ đi ăn đêm, liền vội đồng ý. Chưa đi
được vài bước, điện thoại trong túi bỗng đổ chuông.
"Em còn chưa về à?" Giọng đàn ông nói khẽ.
"Em đi ăn đêm xong rồi về." Nguy Đồng không muốn nói đến chuyện của Lăng
Lạc An, nhưng cô không ngờ anh lại chủ động gọi điện. Cô cho rằng nếu ra ngoài không để ý đến chuyện gì, anh chắc chắn sẽ tức giận, sau đó sẽ
chiến tranh lạnh. Bây giờ nghe điện thoại của anh, tảng đá trong lòng
như được trút bỏ, cô cảm thấy nhẹ nhõm.
Đầu dây bên kia anh ngừng một lát, lại hỏi, "Em uống rượu à?"
"Không, em uống nước ngọt."
"Em đi ăn ở đâu?"
"Em chưa biết."
"Chỉ có hai người?"
"Đúng thế!" Nguy Đồng cảm thấy Lăng Thái hôm nay rất nhiều lời, đã nói là không uống rượu rồi, còn muốn thế nào?
"Muộn quá rồi, nói cho anh vị trí, anh lái xe đến đón em."
"..."…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Nhược Thần thấy Nguy Đồng vẫn chưa cúp máy, cười "Sao thế, anh ấy không yên tâm? Có cần anh nói chuyện với anh ấy không?"
Lăng Thái nói như vậy, trong lòng Nguy Đồng cảm thấy bực bội. Cô vốn chẳng
làm gì cả, chỉ là ra ngoài nói chuyện ăn uống với đại sư huynh. Trước
đây chuyện này thường xuyên như ăn cơm nhà. Lúc đó hai người họ sau khi
luyện võ cảm thấy đói bụng, thường trốn ra ngoài ăn đêm. Lần nào về nhà
cũng qua mười hai giờ đêm, cha cô không hề nói câu nào.
Bây giờ
t