i đâu? Không
phải anh nói không về châu Úc nữa sao?"[lⓔ'> Nguy Đồng cuống cả lên,
nhưng khi nghe thấy đầu dây bên kia cười khoái trá thì cô mới biết là
mình bị lừa, "Đại sư huynh, anh thật là rảnh quá!"
"Em nói đúng, anh đúng là đang rất rảnh. Anh vừa về, chưa vội tìm việc, vốn định ở nhà chơi cùng em mấy hôm."
"Em đâu có nói là không đi chơi với anh." Nguy Đồng đang trong kỳ nghỉ dài
hạn, ba ngày cũng không có việc gì làm, nên chưa nói được mấy câu, đã
quyết định trưa chủ nhật cùng nhau đi ăn rồi tới hồ bơi giải nhiệt.
Mấy ngày sau đó hai người thường xuyên thay đổi địa điểm ăn uống, thỉnh thoảng cùng nhau đi xem phim.
***
Ngay trong buổi tối đầu tiên khi Nguy Đồng đi ăn cùng Nhược Thần trở về,
Lăng Thái đã đợi sẵn ở phòng khách, quẳng về phía cô một câu, "Quan hệ
giữa em và đại sư huynh tốt thật đó!"
"Đúng vậy." Nguy Đồng nghĩ một lúc, rồi nói tiếp, "Đại sư huynh rất thương em, đối với em vô cùng tốt."
Lăng Thái rời mắt khỏi chiếc máy tính, nhìn về phía cô, "Em không cảm thấy, tốt một cách quá đáng sao?"
"Anh ấy tốt với em không phải rất tốt sao?" Nguy Đồng nhìn chăm chú Lăng
Thái, "Không lẽ anh muốn đại sư huynh đói xử tệ bạc với em?" Cô có chút
khó chịu, quay người tính bỏ vào phòng, nhưng giọng nói của Lăng Thái
vẫn vang lên nghe rõ mồn một, câu nói khiến Nguy Đồng không hiểu lắm,
"Anh ta là một người đàn ông."
Đương nhiên là đàn ông rồi, không lẽ là phụ nữ sao?
Nguy Đồng không thèm bận tâm tới anh nữa, tắm rửa xong cô lên giường chơi game.
Sau đó Nguy Đồng vẫn ra ngoài dạo chơi cùng Nhược Thần như bình thường.
Lăng Thái tuy rất bận, nhưng vẫn nắm rõ lịch trình của cô như lòng bàn
tay, cũng chưa từng nói điều gì.
Cô cho rằng sự không vui do đoạn đối thoại liên quan đến Nhược Thần này của hai người chỉ là ảo giác của cô. Mãi cho tới hôm nay, khi cô cúp điện thoại chuẩn bị tới quán rượu
gặp Nhược Thần, thì Lăng Thái ngoài phòng khách liền lên tiếng, "Không
được đi."
"Anh đang nói chuyện với em sao?"
"Ở đây còn có người thứ ba ư?" Anh đặt tập tài liệu trên tay xuống, như không có chuyện gì xảy ra.
"Tại sao?" Cô không hiểu.
Anh ngả người ra sau ghế, bắt chéo chân, nhìn về phía cô từ từ lên tiếng," Em hỏi anh tại sao ư?"
Nguy Đồng bây giờ mới hiểu ra, lập tức giải thích, "Anh nghĩ đi đâu vậy, Nhược Thần không phải loại người đó!"
Lăng Thái dịu dàng chớp mắt, nói đầy hàm ý, "Vậy ý em là, anh là loại người đó sao?"
"Em không có ý đó."
"Tóm lại, không được đi."
"Em không uống rượu là được chứ gì!" Cô khó chịu.
Lăng Thái nhíu mày, sắc mặt vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra, nhưng đáy mắt như dần dần tối đi.
***
"Nếu thật sự muốn đi, lần sau anh đưa em đi." Anh tìm cách thỏa hiệp, "Nhưng hôm nay thì không được đi."
Nguy Đồng đương nhiên là hiểu dụng ý của câu nói đó, "Nói như vậy, lần này là anh nhằm vào Nhược Thần?"
Anh khẽ nhíu mày, chậm rãi nói, "Nếu anh nhằm vào anh ta, thì cũng không
phải đợi tới bây giờ mới nói. Em cứ nghĩ mà xem, mấy hôm nay hai người
ra ra vào vào đều cùng nhau, anh có phản đối tiếng nào không?"
"Bọn em cũng đâu có làm gì không đúng, anh đương nhiên không có lý gì phản đối hết."
Anh không lên tiếng, cúi đầu nhấp ngụm cà phê, tiếp tục lật xem tài liệu trên tay.
"Lăng Thái!"
Nguy Đồng gọi mấy lần, anh đều không trả lời, dường như đã nói hết những gì
cần nói, và sẽ không dự định nói thêm gì nữa. Nguy Đồng lòng như lửa
đốt, không biết là vì lần đầu tiên Lăng Thái can thiệp vô lý vào cuộc
sống của cô, hay là vì những suy nghĩ không đúng về Nhược Thần.
Nhược Thần là người nhà của cô, là huynh trưởng của cô, những suy nghĩ sai
lệch đó cho dù chỉ thoáng qua cũng không thể chấp nhận được. Từ trước
tới giờ cô không hề, cũng không thể đề phòng Nhược Thần, sự nghi ngờ đó
đối với anh rõ ràng là một sự sỉ nhục.
Mấy lần gọi đều không thấy Lăng Thái đáp lại, Nguy Đồng bực bội bước tới trước mặt anh. "Anh hoàn
toàn không hiểu Nhược Thần,[qu๖ۣۜY'> không thể dựa vào những suy nghĩ vô
căn cứ của bản thân để phán xét một cách vô trách nhiệm như vậy được!"
Bây giờ cô thật sự rất yêu anh, như anh dùng một lý do khác, hoặc là
đừng nhắc tới tên Nhược Thần, thì cho dù hôm nay cô không ra khỏi nhà
cũng không sao. Nhưng bây giờ cô không muốn thỏa hiệp, vì thỏa hiệp tức
là đồng tình với cách suy nghĩ đó của anh.
Những ngón tay thon
dài dần dần siết chặt tập tài liệu trong tay, ánh mắt phảng phất áng mây âm u, sự u tối ngày càng dày đặc, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười khó hiểu, "Vô trách nhiệm."
Thái độ thay đổi một cách khó hiểu của
Lăng Thái khiến Nguy Đồng một lần nữa nghĩ tới cụm từ "sáng nắng chiều
mưa" mà người ta vẫn hay nhắc tới.
"Anh vội vàng nhận xét về một
người anh hoàn toàn không hiểu rõ, như vậy không phải là vô trách nhiệm
thì là gì? Anh dựa vào suy đoán vô căn cứ của mình để ngăn cấm em, như
vậy là vô lý!" Cô giải thích thêm, "Hơn nữa, số lần em uống rượu cùng
đại sư huynh cũng không phải là ít, nếu có gì thì đã có từ lâu rồi!"
Sắc mặt anh càng trở nên khó coi, nhìn thẳng vào mắt Nguy Đồng trong giây
lát, rồi bỏ lại h
