pacman, rainbows, and roller s
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328414

Bình chọn: 9.5.00/10/841 lượt.

ý không?"

"Đâu

có!" Hình Phong Phong nói, "Nếu không phải nhờ Lăng tổng, chúng em không thể nào vào được câu lạc bộ này. Sao có thể chơi cả buổi chiều trong

phòng Vip chứ?"

Hình Phong Phong vừa nói, những người khác cũng

phụ họa theo, thêm đó hôm nay là sinh nhật Nguy Đồng, bèn thuận thế nói

muốn chúc rượu anh.

"Không cần khách sáo, bạn của Nguy Đồng chính là bạn của tôi, sau này gọi tôi là Lăng Thái là được." Anh cười nhẹ,

khẽ kéo người bên cạnh vào lòng. Lúc anh vươn tay ra, cô đang nói chuyện với Nhược Thần. Đối phương không biết đã nói gì, trêu cô cười híp mắt.

Anh kéo như vậy, vô tình cắt đứt cuộc nói chuyện của hai người, Nguy Đồng quay đầu, "Sao thế?"

"Bọn họ đang chúc rượu, hôm nay là sinh nhật em, em cũng uống một chút đi."

"Có thể uống sao?" Nguy Đồng vẫn còn nhớ anh từng nói không cho phép cô uống rượu lung tung.

Ngón tay anh vuốt trên cánh tay cô, bàn tay anh mát lạnh, làn da mùa hè vô

cùng mẫn cảm. Anh ghé môi vào cạnh tai cô, "Hôm nay là sinh nhật em, cho dù uống nhiều làm chuyện xấu anh cũng sẽ không giận đâu."

Hơi

thở đàn ông dịu dàng ấm áp, mang theo sự hấp dẫn nhẹ nhàng, chấn động

màng nhĩ của cô. Khoảnh khắc đó có một nguồn điện xẹt qua lưng cô, Nguy

Đồng lập tức máu nóng xung thiên, đoạt lấy ly rượu trong tay Lăng Thái,

"Nào! Chúng ta uống rượu!"

Sư huynh đệ Nguy gia đều biết sau khi

Nguy Đồng uống say sẽ thế nào, tự nhiên sẽ không uống thật sự với cô,

đều quay sang chúc rượu Lăng Thái. Quan hệ của bọn họ với Lăng Thái được kéo lại gần không ít, thêm vào thấy anh rất tốt với Nguy Đồng, chuyện

ly hôn hiển nhiên không xảy ra, thái độ cũng thân thiết hơn.

Chỉ

có Nhược Thần, từ lúc bắt đầu đến giờ đều khách sáo xa cách với Lăng

Thái, ngoài việc lịch sự chúc rượu, không nói thêm một câu nào với Lăng

Thái. Nhưng lại nói chuyện cả tối với Nguy Đồng, thỉnh thoảng nhéo mũi

cô, xoa tóc cô, hình như đang phát huy tối đa thân phận đại sư huynh.

Thỉnh thoảng ngẩng đầu mặt đối mặt với Lăng Thái, nhưng coi như không

nhìn thấy.

Đương sự có thể không cảm giác được, hai người phụ nữ

chỉ quan tâm Nhược Thần lại nhìn ra chút gì đó, trong tình huống này

cũng không muốn nói chuyện thêm vào.

Tối đó trước khi ra về, Hình Phong Phong lại mượn cớ ra nhà vệ sinh, kéo theo Nguy Đồng cùng đi.

"Nghe sư đệ nhà cậu nói, mấy ngày trước cậu và sếp Lăng muốn ly hôn?"

Nguy Đồng kể ngắn gọn sự việc,[qu๖ۣۜY'> Hình Phong Phong không nói gì nhiều

(chủ yếu là cách suy nghĩ của người này khiến cô không thể nói thêm được gì), chỉ nói cho cô sau này đừng tốn công sức giới thiệu bạn gái cho

đại sư huynh nữa.

"Sao thế, bọn họ không thích sư huynh mình?"

Hình Phong Phong không muốn phát tán những lời đồn chưa chắc chắn, vỗ vai bạn rồi vào phòng vệ sinh bên cạnh.

***

Đợi lúc Nguy Đồng ra ngoài, mọi người cơ bản đã về hết, cửa câu lạc bộ chỉ

còn hai người đàn ông, mỗi người đứng một bên, đều không nói gì.

Nguy Đồng sợ phiền phức, liền nghĩ, vẫn nên là Nhược Thần tự quay về, cô tiễn Lăng Thái. …ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜

"Tối nay em có về nhà không?" Dưới ánh đèn, thần sắc của người đàn ông có phần ảm đạm.

"Em không về, giúp em nói với cha một tiếng, hôm nay em về nhà chồng."

Người đàn ông bên cạnh cúi đầu nhìn cô, trong ánh đèn vàng gương mặt cô

càng dịu dàng, năm ngón tay dài của anh nắm chặt lấy tay cô.

Ánh

mắt Nhược Thần rời khỏi tay hai người, anh bước lên một bước, đột nhiên

kéo cô vào lòng, cánh tay rắn chắc ôm thật chặt rồi buông ra ngay, nhanh đến nỗi cô không phản ứng kịp, sau đó anh lại xoa đầu cô như mọi lần,

"Vậy anh về trước, em lái xe cẩn thận!"

"Vâng." Nguy Đồng nhìn

theo bước chân anh rời đi, ngẩng đầu lên thì phát hiện Lăng Thái đang

chăm chú nhìn mình. Ánh mắt đó, có một chút khó đoán, hình như... còn cả một chút không vui.

"Sao thế?"

Câu hỏi đó, anh không trả lời, hoặc là không muốn trả lời.

Cho dù trước đây chỉ là suy đoán, lúc nãy khi Nguy Đồng chưa ra, những lời đối phương nói cũng khiến anh hiểu rõ.

Anh tự nhiên có thể nhận ra sự xa cách và khách sáo của đối phương, nhưng

không ngờ anh lại nói thẳng như vậy, "Tôi không thích anh." Nhược Thần

giữ khoảng cách với anh, ánh mắt nghiêm túc, không cười, "Không, phải

nói là tôi ghét anh."

Lăng Thái cười, không nói gì.

"Đồng Đồng rất ngây thơ, anh không hợp với cô ấy."

Lăng Thái từ từ mở miệng, "Quá bảo vệ cũng là một bệnh."

"Tùy anh muốn nói gì thì nói. Suy cho cùng, anh và cô ấy chỉ ở với nhau mấy

tháng, tôi lại là người bên cạnh cô ấy từ nhỏ. Chồng có thể tìm người

khác, đại sư huynh chỉ có một người." Anh cười, nhưng nụ cười nhanh

chóng tắt, không có hứng thú lãng phí biểu cảm.

Đối phương khẳng định như vậy, cái ôm trước khi đi càng giống một lời thách thức.

Trước mặt anh đã như vậy, vậy lúc anh không nhìn thấy thì sao?

Lông mày của Lăng Thái bất giác nhíu lại.

***

Trên đường về, Lăng Thái không nói gì, dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Nguy Đồng đoán chắc là anh mệt rồi, dù sao cũng vừa xuống máy bay thì đến ăn cơm luôn, lại bị một đám người vây lấy suốt cả buổi tối, vừa uống bia

vừa uống rư