."
Không ngờ, Lăng Thái trước khi mở cửa bước vào trong xe còn ngoảnh đầu lại cười, "Lần sau sẽ để em hôn trộm anh."
"..." Lại một lần nữa bị câu nói của anh trêu chọc, nhưng đáng chết là cô lại cảm thấy vô cùng vui sướng. Đúng là vô dụng, vô dụng, vô dụng mà!
***
Mấy ngày sau đó, đại tiểu thư Nguy gia tươi như nắng mùa thu, còn đại sư huynh thì lại âm u như tiết trời đông.
Các sư huynh đệ Nguy gia lại càng thêm thiểu não, sau đó cuối cùng thì ông
Nguy cũng nhận thấy sự khác thường, bèn gọi cô con gái rượu tới bên thì
thầm to nhỏ, hỏi xem Nhược Thần rốt cuộc là có chuyện gì.
Nguy
Đồng tỏ ý bản thân cô cũng không được rõ, có lẽ là vừa về nước chưa quen thủy thổ. Hoặc là khi trở về thì nghe tin cô đã kết hôn, trong khi bản
thân đã ngoài ba mươi mà vẫn chưa có một mảnh tình nào vắt vai, nên tâm
trạng không được ổn định...
Ông Nguy nghe cô con gái phân tích
một hồi, thấy cũng có lí, bèn nói nhỏ gì đó vào tai Nguy Đồng. Cô gật
đầu lia lịa, thán phục cha mình đúng là túc trí đa mưu.
Qua hai
ngày nữa là tới sinh nhật lần thứ hai lăm của Nguy Đồng, hàng năm mỗi
lần tới sinh nhật cô, đều là ông Nguy đích thân xuống bếp, cả nhà quây
quần ăn uống một bữa no say, sau đó tất cả góp tiền đưa thẳng cho Nguy
Đồng, coi như quà sinh nhật.
Nhưng năm nay ông Nguy nói Nhược
Thần mới về nước, giới trẻ nên ra ngoài vui chơi cho thoải mái. Hôm nay
lại đúng vào thứ bảy, ngoài những sư huynh đệ phải làm thêm, hầu hết đều được nghỉ, nên cả hội rủ nhau tới nhà hàng Nhật dùng buffet.
Tuy mỗi suất buffet tại nhà hàng này chỉ có một trăm hai mươi tệ, cũng
không phải là đắt, nhưng với cách chi tiêu tiết kiệm của các sư huynh đệ Nguy gia, thì bình thường cũng chẳng bao giờ tự nhiên tới đây ăn. Trừ
khi đại tiểu thư nhà họ thật sự muốn ăn, thì họ tất nhiên phải góp tiền. Vì vậy đây cũng là lần đầu tiên, cả hội được tới ăn ở đây, chuyện này
cũng là nhờ công của Nguy Đồng.
Nghe nói buổi tối hôm trước, Nguy Đồng phụng phịu lay lay cánh tay của đại sư huynh, nói muốn cùng một
vài người bạn tới ăn ở nhà hàng Nhật. Nhược Thần vốn vẫn đang rất tức
giận về chuyện đám cưới của Nguy Đồng, từ trước tới giờ anh chưa từng
nặng lời với cô, nhưng lần này cô thật sự quá hồ đồ, nên mấy ngày liền
anh không thèm để ý gì tới cô.
Nhưng dù gì thì gạo cũng đã nấu thành cơm, bất luận anh có tức giận thế nào, thì cũng không thể thay đổi được sự thật này.
Lại thêm Nguy Đồng ra sức nũng nịu với anh, cuối cùng Nhược Thần cũng phải
mềm lòng đồng ý. Sau đó anh phát hiện thấy đám sư huynh đệ đang thấp
thỏm nghe lén ngoài cửa, bèn gật đầu nói tất cả cùng đi, chuẩn bị cùng
vui chơi một ngày thật thỏa thích.
***
Những người bạn mà Nguy Đồng nhắc đến ngoài Hình Phong Phong và Tô Sung ra
còn có hai người khác nữa, một là đồng nghiệp của Hình Phong Phong, một
là đồng nghiệp của Tô Sung. Trước giờ cô mới chỉ gặp hai người này một
lần, cũng không thân thiết gì, lần này mời họ tới dự sinh nhật mình là
có mục đích quan trọng khác, một phần cũng là do cô tin tưởng vào con
mắt của hai người bạn thân, nên nhờ họ mỗi người tự dẫn một người tới.
Cho dù Nhược Thần không ưng người nào, thì vẫn còn hai dự bị là Hình Phong
Phong và Tô Sung, nghe nói gần đây hai người đều đang thất tình, đang
trong tình trạng vườn không nhà trống. Cả hai đều là bạn học cấp ba của
Nguy Đồng, khi đó Nhược Thần vừa đi học vừa phải đi làm, cả ngày bận tối mắt tối mũi, lại cộng thêm sau đó anh đi Châu Úc ba năm, nên cũng coi
như hoàn toàn xa lạ với Hình Phong Phong và Tô Sung.
Nguy Đồng hi vọng, giữa Nhược Thần và một trong số những người này, sẽ xảy ra tiếng sét ái tình.
Sau bữa trưa, cả đám người ăn uống no say, phấn khích quyết định đi ăn tăng hai. Mấy cô gái đề nghị đi hát karaoke, Nhược Thần nhìn Nguy Đồng gật
đầu, sau khi thanh toán liền cùng mọi người đi về hướng quán karaoke
phía đầu kia con đường.
Cả hội vui vẻ lên đường mà quên mất một
việc rất quan trọng. Hiện đang là kỳ nghỉ hè, học sinh tụ tập đi chơi
rất đông, lại cộng thêm khuyến mãi giờ vàng vào ba tiếng đầu giờ chiều
nên các phòng hát đều đã được đặt hết cả. Thế là, mười mấy người đứng
tập trung trước quầy lễ tân, vò đầu bứt tai không biết làm thế nào.
…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Giữa tiết trời hè oi nóng, cộng
thêm vừa đi bộ một quãng đường nên ai nấy cũng mồ hôi nhễ nhại... Nguy
Đồng bối rối, cô có thẻ VIP, có thể đưa mọi người tới câu lạc bộ lần
trước, ở đó có điều hòa, có hồ bơi, có phòng trà lại có cả phòng tập thể hình, muốn chơi gì cũng được. Nhưng chỗ đó cách nơi này khá xa, ở đây
lại nhiều người như vậy...
"Đúng rồi, quán karaoke này không phải đều có những phòng đặc biệt sang trọng sao? Học sinh chắc không đặt nổi phòng đó đâu, có lẽ vẫn còn phòng trống." Đồng nghiệp của Hình Phong
Phong đột nhiên lên tiếng, Hình Phong Phong đứng cạnh chau mày khó chịu, Nguy Đồng cũng thấy không thoải mái. Loại phòng đặc biệt đó đương nhiên là cô biết, ở đó cách trang trí cũng như phục vụ đều rất cao cấp, giá
cả thì đắt cắt cổ, đầu giờ chiều cũng không có ưu đãi giảm giá gì, một
giờ t
