êm, cả hai không hẹn mà cùng chạy ra võ đường tiêu cơm.
Gió đêm phả lên mặt Nguy Đồng, nhìn sân thể dục quen thuộc, những ký ức còn nhỏ lần lượt hiện ra trước mắt.
Nhớ lúc đó, ngày tháng thật đơn giản mà vui vẻ. Nhược Thần tuy không phải
là anh ruột của Nguy Đồng, nhưng đối với cô rất tốt. Cô thường xuyên
nghịch ngợm nhưng người bị phạt lại là anh.
Anh cũng từng nói, bất luận xảy ra chuyện gì, chỉ cần có anh, không ai có thể bắt nạt cô.
Nhưng mà, chuyện trên đời này, luôn không được lâu dài như mình mong muốn.
Tất cả kết thúc khi cô mười tám tuổi. Mẹ cô mất đột ngột, không ai có
thể cứu vãn hay ngăn chặn, nhưng cô dường như đi vào ngõ cụt, không thể
quay đầu được.
Năm lớp mười hai, Nguy Đồng hoàn toàn suy sụp, sau khi thi trượt đại học cô càng thay đổi, cả ngày đi theo đám lưu manh
đánh nhau gây chuyện. Cha cô vì cái chết của mẹ cô mà day dứt tự trách,
không khuyên được cô. Cả Nguy gia, chỉ có Nhược Thần mới có thể áp chế
được cô.
Cho đến sau này, cô gặp Lăng Thái ở quán bar, qua một
đêm, cô hoàn toàn tỉnh táo lại. Cô chỉ muốn bỏ mặc tất cả, rốt cuộc vẫn
không đến mức sa đọa. Bí mật đêm đó, ngoài Hình Phong Phong và Tô Sung,
cô không nói cho ai, chỉ nhuộm lại tóc, bắt đầu học lại lớp mười hai.
Cha cô không hỏi ra nguyên nhân, chỉ vui mừng, chiều cô hơn lúc trước. Sư
huynh đệ khác cũng rất chiều cô, đặc biệt là Nhược Thần, gần như tất cả
tiền làm thêm đều dùng để mua đồ ăn cho cô.
Sau đó nghĩ lại, chắc là vì nguyên nhân này hại anh mãi không tìm được bạn gái. Bây giờ anh
cũng coi như thành công quay về, cũng nên nghĩ đến chuyện kết hôn rồi.
"Kết hôn?" Trên đường về nhà, Nhược Thần bị hỏi chuyện quan trọng đó, anh
cười, "Anh cũng muốn, nhưng vẫn chưa tìm được bạn gái."
"Không sao, từ bây giờ bắt đầu tìm, rất nhanh thôi."
Nhược Thần quay đầu nhìn cô, đôi mắt màu nâu dưới ánh đèn trở nên lấp lánh
như sao, "Đồng Đồng, em lúc nào chuẩn bị tìm bạn
trai?"…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Đại tiểu thư Nguy gia nghe thấy vậy lập tức bực bội.
Lại còn bạn trai! Cô sắp thành phụ nữ ly hôn rồi! Thật không biết nợ họ
Lăng kia cái gì. Đi làm chăm chỉ, đầu tiên bị người cháu theo đuổi rồi
bị đá, sau đó kết hôn một cách kỳ lạ, rồi lại bị ly hôn cũng kỳ lạ không kém.
Nghe Hình Phong Phong và Tô Sung nói phụ nữ đang yêu sẽ
tuyệt vời thế nào, còn về phần mình, cô chẳng cảm thấy gì hết ngoài
phiền phức. Đây cũng là nguyên nhân trước đây cô không nhắc đến chuyện
này với Nhược Thần.
Cô thật sự không biết nói từ đâu với anh. Sáu năm trước là cô tự gây chuyện?
Nguy Đồng lúc này không hề biết, sau đó, không cần cô phiền não, tự có người chủ động mở miệng giải thích. Chiếc xe màu tàn thuốc quen thuộc đứng lặng lẽ phía đầu con phố cũ.
Trái tim Nguy Đồng đột nhiên đập thình thịch, cô bất giác nuốt nước bọt.
Nguy Đồng nghĩ, có lẽ cô là người duy nhất trên thế giới này chủ động ly hôn với chồng, trong khi vẫn còn say đắm anh ấy như vậy.
Cô lại
nghĩ, nửa đêm nửa hôm rồi, anh còn mặc đẹp như vậy là muốn làm gì. Chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt, ống tay áo được sắn gọn gàn, để lộ bàn tay
trắng mềm, và cánh tay rắn chắc của anh, hai chiếc cúc nơi cổ áo được
nới lỏng, như phô diễn chiếc mặt dây chuyền thánh giá lấp lánh dưới ánh
đèn đường. Cộng thêm chiếc quần tây màu nhạt, càng tôn lên vẻ đẹp hoàn
mỹ từ cơ thể anh. Anh mở cửa bước ra, đứng đó nhìn cô với ánh mắt thật
trìu mến như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nguy Đồng phải cố
gắng hết sức, mới có thể kiềm chế không lao đến ôm chầm lấy anh mà hôn
tới tấp. Trong lúc kích động như vậy, đương nhiên Nguy Đồng không thể
nhận ra ánh mắt Lăng Thái khẽ lướt qua phía Nhược Thần đang đứng cạnh
cô, cũng như cái nhíu mày không mấy vui vẻ của Lăng Thái.
"Em về rồi?" Cuối cùng vẫn là anh lên tiếng trước.
"Sao anh biết em sẽ về nhà vào lúc này?" Câu hỏi của cô thật ngốc nghếch.
"Anh đã đợi em hai tiếng đồng hồ rồi." Đuôi mắt anh khẽ động, giọng nói điềm nhiên.
"Đâu có ai bắt anh đợi!" Nguy Đồng bĩu môi.
Thái độ đó khiến ánh mắt anh nhìn cô trở nên sâu xa hơn, chính trong lúc cô
bắt đầu cảm thấy nổi da gà thì Nhược Thần vui vẻ lên tiếng, "Chào anh!
Tôi là đại sư huynh của Đồng Đồng, xin hỏi muộn như vậy anh tới tìm cô
ấy có việc gì không?"
Lăng Thái khẽ mỉm cười, khóe môi cong lên,
"Chào anh. Thật ra cũng không có việc gì, chỉ vì không muốn quấy rầy
cha, nên tôi đứng đợi ở đây."
"Cha?" Nhược Thần khó hiểu.
"Đó là cha em, không phải cha anh!" Nguy Đồng xen vào. Chiều nay còn muốn
nhanh chóng đón cô đi làm thủ tục ly hôn, bây giờ còn một điều cha, hai
điều cha, đúng là giải dối. …ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Nụ
cười nơi khóe môi Lăng Thái càng khoét sâu, nhưng Nguy Đồng lại cảm thấy anh có chút gì đó tức giận, đang phân vân xem cảm giác đó có đúng hay
không, thì anh đã bước tới trước mặt cô, theo thói quen, đưa tay vuốt
mái tóc cô.
Những ngón tay thon dài của Lăng Thái bị một bàn tay
to lớn khác chặn lại, Lăng Thái bất ngờ ngoảnh đầu sang, đối diện với
đôi mắt đầy cảnh giác của đối phương, Lăng Thái hiểu ra, nhẹ nhàng thu
tay lại, chậm rãi