Disneyland 1972 Love the old s
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328443

Bình chọn: 7.5.00/10/844 lượt.

i anh... tất cả những chuyện đó...

lại, là thật sao?

Nguy Đồng cứ nghĩ rằng sau khi biết được sự

thật từ chính miệng anh nói ra, cô sẽ tức giận, nhưng ngay giờ phút này, trong lòng cô lại chỉ có một cảm giác duy nhất - cảm giác tội lỗi.

Rượu đúng là nguồn gốc của tội ác. Năm xưa, cô - một cô gái trẻ tuổi nông

nổi vào quán rượu uống say bí tỉ, lại có thể cưỡng đoạt được anh - một

tín đồ đạo thiên chúa luôn giữ mình trong sạch. Cô còn luôn muốn làm mọi cách để anh yêu cô, nhưng bây giờ nghĩ tới xuất phát điểm này, thì cô

còn hi vọng gì nữa?

Số phận đúng là biết cách trêu chọc con người!

***

"Anh có tức giận không?" Trên đường trở lại thành phố, Nguy Đồng hỏi anh câu này lần thứ năm rồi.

Anh vẫn im lặng, chỉ dùng một ánh mắt thăm dò nhìn lướt qua phía cô, rồi lại lặng lẽ mỉm cười bí hiểm.

Nguy Đồng lòng nóng như lửa đốt, nhân lúc dừng xe đợi đèn đỏ, cô nắm chặt

lấy cánh tay anh, hỏi thật nghiêm túc, "Anh nói thật đi, chuyện sáu năm

về trước... rốt cuộc anh có tức giận không?"

Lăng Thái nhìn khuôn mặt đầy vẻ giày vò tội lỗi của Nguy Đồng, ngón tay thon dài khẽ gõ vào

tay lái, khóe môi cong lên, vỏn vẹn chỉ có hai chữ, "Tức giận."

Tức giận. Tức giận. Tức giận. Tức giận... Giây phút này hai chữ đó cứ ong ong trong đầu Nguy Đồng. Anh tức giận thật sao?

Cô vốn vẫn chưa hiểu được ý nghĩa thật sự của câu đó, nhưng sau khi nghe

anh trả lời như vậy, cô cảm thấy bối rối, cảm thấy tội lỗi vô cùng. Cô

nghĩ, một người đàn ông tức giận, thì làm sao có thể yêu người phụ nữ đã làm anh ta tức giận được kia chứ?

Hỏng việc rồi...

"Vì

vậy, sau này em phải làm những chuyện khiến anh không tức giận nữa." Anh nói thêm, rồi chợt ngả người hôn nhẹ lên trán cô, "Em nghĩ cho kỹ đi,

xem nên làm thế nào?"

Nguy Đồng ôm đầu suy nghĩ, bị hai chữ "tức

giận" của anh làm cho hồn phách điên đảo, hoàn toàn không để ý thấy nụ

cười nơi đáy mắt anh.

Thế là, đại tiểu thư Nguy gia đã mất một ngày một đêm, vắt óc suy nghĩ, cuối cùng đã nghĩ ra được một cách khiến anh hết giận.

Và thế là, buổi chiều hôm đó khi Lăng Thái tan làm trở về nhà, đón chờ anh ấy là một tờ giấy nhắn. Trên đó một lần nữa biểu thị sự hối hận của

Nguy Đồng với chuyện sáu năm trước, cũng như sự ăn năn và cảm giác tội

lỗi của cô bây giờ,[d☺n'> để chuộc lại lỗi lầm đã gây ra, cô quyết định

để anh tự do. Từ hôm nay trở đi, cô sẽ dọn về Nguy gia ở, cô quyết định

ly hôn với anh...

Giờ phút này, khi đọc xong mảnh giấy trên tay,

Lăng Thái thật sự không biết nên vui mừng hay tức giận.

…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜

Cái gọi là tự chuốc lấy khổ vào thân, dùng trong trường hợp này thật không sai chút nào.

Anh cầm chìa khóa định tới Nguy gia đón Nguy Đồng, nhưng Lục Lộ lại gọi

điện tới. Sau khi nghe điện không bao lâu, anh nhíu mày, rồi vội vàng ra ngoài.

***

Lần này Nguy Đồng về nhà ở có hai cách nói khác nhau, cách thứ nhất là để nói với ông Nguy:

Vì nhớ ông nên mới chuyển về nhà ở một thời gian. Cách thứ hai là để nói với các sư huynh đệ Nguy gia: Chết tiệt, tôi sắp ly hôn rồi, ai lên đây giúp tôi giãn gân cốt đi.

Ông Nguy rất vui mừng. Còn các sư

huynh đệ Nguy gia thì rất buồn chán, đáng buồn hơn là, không có ai trong số họ dám nói sự thật với ông Nguy, tồi tệ hơn nữa là, càng không có ai dám trái ý đại tiểu thư Nguy gia đang trong cơn nóng giận kia.

Cuối cùng, khi sắc mặt các sư huynh đệ Nguy gia đang ủ rũ một màu xám xịt, thì người cứu vớt họ đã xuất hiện. Hôm nay là ngày thứ ba Nguy Đồng dọn về nhà ở, Lăng Thái không hề gọi điện đến, đừng nói là

chủ động xuất hiện. Cô nghĩ, chắc anh rất hài lòng về quyết định của cô, nếu không sao mấy ngày rồi đều không gọi điện?

Tuy anh không yêu cô, nhưng cô vẫn rất yêu anh, vì thế hy vọng anh được vui vẻ.

"Chỉ cần anh không giận, em tình nguyện chịu tất cả đau khổ..." Đại tiểu thư Nguy gia dựa vào cửa võ đường, cúi đầu góc 45 độ khẽ nói.[lⓔ'> Nói xong, cô tự mắng mình nhiều chuyện, ném tiểu thuyết ngôn tình của một tiểu sư đệ cho cô mượn đi.

Mẹ kiếp! Những lời thoại đó quả thật khiến

người ta rùng mình, đầu óc cô rõ là có vấn đề mới nghe lời tiểu sư đệ

tạm dừng hoạt động thể lực, tiến hành hoạt động trí não...

Nguy

Đồng quay đầu, trừng mắt nhìn tiểu sư đệ đang đánh nhau với nhị sư

huynh, đối phương miệng cứng lại, lập tức ngã xuống, nằm dưới đất giả

chết. Mấy ngày nay cậu bị giày vò nhiều nhất, không có cách nào, cậu còn đang đi học, bây giờ lại đang là kỳ nghỉ hè, ngày nào cậu cũng ở nhà.

"Tiểu Bảo, qua đây! Để sư tỷ chỉ dạy cho đệ lên tay!" Nguy Đồng ngồi xổm trước mặt câu, chống tay cười.

"Không!" Tiểu sư đệ Tiểu Bảo bám chặt lấy mặt đất, có chết cũng không đứng lên.

Nhị sư huynh vốn có nguyên tắc việc lớn hóa nhỏ, muốn Nguy Đồng chuyển mục

tiêu, kết quả Nguy Đồng nhất quyết đòi Tiểu Bảo, hại Tiểu Bảo - cậu

thanh niên mười sáu tuổi anh tuấn hotboy ở trường nước mắt nước mũi kêu

gào tố cáo.

Nguy Đồng nổi giận, nắm cổ áo đằng sau của cậu nhấc lên cao.

Trong lúc hỗn loạn, Tiểu Bảo không biết chệch khớp nào, hướng về phía cửa sân đấu kêu đại sư huynh cứu mạng.

"Đại cái con khỉ! Đại sư huyn