hách" được, thì còn lâu cô mới hy sinh bản thân như vậy.
Anh lại nhìn cô một lần nữa, sắc mặt lạnh nhạt, "Không hợp với em."
Nguy Đồng thật sự bị chọc tức, không nghĩ ngợi gì xông lên, nắm chặt cổ áo chỉnh tề của anh, "Nói là đẹp đi!"
Cơ thể Nguy Đồng đã quen dính chặt vào anh, sự va chạm vô cùng mềm mại. Dù chỉ cách một lớp áo mỏng nhưng cảm giác này lại rõ rệt khác thường.
Anh chau mày, "Mau buông ra." Câu nói và biểu cảm này biến thành một ý
nghĩa khác trong mắt Nguy Đồng. Cô tức giận, nhưng lại không dám đánh
anh thật, tức giận hôn anh, chỉ cảm thấy đôi môi nho nhã trước mặt rất
chướng mắt, muốn cắn một miếng.
Cô cắn thật! Sự va chạm vừa mềm
vừa mượt, còn có mùi rượu vang nhẹ, ngòn ngọt, không hả được giận, cô
lại cắn một miếng nữa, sau đó ôm chặt cổ anh.
Cánh tay vốn đỡ trên eo Nguy Đồng vì động tác này mà bị hụt đi.
Cô đột nhiên bị đau, muốn đẩy ra để xoa nhưng lại bị anh ôm chặt. Môi bị
hôn, đôi môi dính chặt lấy cô. Nụ hôn rất mạnh, răng bị tách ra, đầu
lưỡi lập tức xông vào, đan chặt miệng cô.
Trận cãi vã cuối cùng lại biến thành cảnh tượng cưỡng hôn lạ lùng.
Lúc đầu Nguy Đồng còn giữ được tỉnh táo, nhưng dần dần lại say đắm trong sự nồng nhiệt nóng bỏng đó. Tuy mỗi tối trước khi đi ngủ anh đều hôn cô,
nhưng cưỡng hôn thế này thì không nhiều, cô cảm thấy cánh tay trên eo cô ngày càng chặt, dường như muốn bẻ cô làm đôi.
Cuối cùng kết thúc thế nào, bị nhét lên xe thế nào, về nhà thế nào cô đều không nhớ rõ,
thậm chí lúc anh nói một câu trước khi ngủ, cô vẫn chưa lấy lại được
tinh thần, "Tối nay anh có việc, em ngủ trước đi. Còn nữa, từ ngày mai
em chính thức nghỉ phép, kỳ hạn là ba tháng."
***
Nguy Đồng gọi cho Hình Phong Phong kháng nghị, "Anh ấy chê mình chướng mắt, anh ấy muốn điệu hổ ly sơn."
"... Mình lần đầu nghe thấy có người tự ví mình với hổ đấy." Hình Phong
Phong vừa viết báo cáo vừa ứng phó với phiền não tình yêu của bạn, cảm
thấy bản thân thật vĩ đại, "Nếu anh ấy thật sự chê cậu chướng mắt,[d☺n'>
sa thải cậu luôn là được, cần gì phải cho nghỉ phép, rõ ràng là muốn
giáo huấn cậu một trận."
"Nhưng mấy ngày nay anh ấy đều không
thèm để ý đến mình, đi sớm về muộn, mình gọi thì toàn nói bận. Thôi, cứ
bày tỏ trực tiếp với anh ấy là được. Có thành hay không chỉ một câu
nói." Cô đập bàn, vừa bực tức vừa khó nghĩ.
Thực ra Nguy Đồng
luôn cảm thấy yêu một người là chuyện rất đơn giản, đối phương yêu cô,
họ ở cùng nhau, đối phương không yêu cô, cô sẽ từ bỏ. Nhưng, người đàn
ông cô yêu lại có thân phận đặc biệt. Cô và anh đã có kết cục của tất cả những đôi yêu nhau mong ước, nhưng lại thiếu mất quá trình ở cạnh nhau. Giống như một câu hỏi vốn chỉ hai đáp án đúng sai, đột nhiên thiên biến vạn hóa, khúc khuỷu khó đoán. Cho dù anh thật sự không yêu cô, cô cũng
không thể chọn từ bỏ.
Những kinh nghiệm tình yêu thất bại trước
đây của cô, không thể cho cô chút tham khảo nào lần này.
…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Nói đơn giản, trước mắt cô rất mờ mịt, sự mờ mịt mênh mang.
Nghe thấy bạn nói sẽ chủ động bày tỏ, Hình Phong Phong nói với cô, thông
thường đàn ông tức giận không phải vì chướng mắt, có khả năng hơn cả là
vì ghen! Ghen có nghĩa là có để tâm, cũng có nghĩa là sếp nhà cô đã yêu
cô rồi. Tình hình trước mặt cô càng không thể bày tỏ, nếu không cả đời
này sẽ bị bắt nạt. Lăng Thái thông minh như vậy, nếu cô bày tỏ trước sau này sẽ không ngóc đầu lên được.
"Vậy mình phải làm sao?" Nguy Đồng bị những lời của bạn nói làm ngây ra.
Hình Phong Phong cười đắc ý, "Cậu chưa nghe đến cách theo đuổi đàn ông là:
Rõ ràng là cậu theo đuổi anh ấy, nhưng tất cả mọi người đều cho rằng anh ấy theo đuổi cậu."
"Cậu đang nói tiếng sao Hỏa à?"
"..."
***
Thực tế chứng minh, tình yêu đối với Nguy Đồng là một chuyện vô cùng phức
tạp. Nói cho cùng cô chỉ muốn làm rõ Lăng Thái rốt cuộc có yêu cô không. Nếu yêu, cô sẽ làm cho anh yêu cô hơn. Nếu không yêu, cô cũng làm anh
yêu cô, chỉ đơn giản như vậy.
Vì thế, hôm đó, nghe được câu nói của Lăng Tĩnh Ưu, cô quả thật ngây ra một hồi.
Bọn họ đứng dưới gốc cây ngoài một giáo đường gần ngoại ô. Nguy Đồng bị dẫn đến đây, đối phương mượn danh nghĩa Lục Lộ bảo cô đến đây lúc này.
Sau đó, cô nhìn thấy chiếc xe Bentley màu tàn thuốc quen thuộc từ từ lái
vào giáo đường, qua hàng rào sắt, cô nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của
Lăng Thái.
Nguy Đồng định đi vào trong thì từ đằng sau có người vỗ vào vai cô.
Cô quay đầu, nhìn thấy gương mặt tươi cười xinh đẹp của Lăng Tĩnh Ưu. Tĩnh Ưu nói, "Người hẹn cô đến đây, là tôi." "Bây giờ chị đừng vào
đó vội, chú ấy chưa chắc đã muốn nhìn thấy chị ở đây đâu." Lăng Tĩnh Ưu
quan sát kỹ từng nét biểu cảm trên khuôn mặt Nguy Đồng, nụ cười đắc ý,
"Thấy tôi ở đây chị rất ngạc nhiên phải không, từ khi chị lấy Lăng Thái
thì chị nên biết chúng ta đã là người một nhà rồi chứ?"
Nguy Đồng nheo mắt, "Vậy cô có biết, ngay bây giờ tôi có thể lôi cô ra sau gốc
cây, đánh cho tơi bời mà không để bất kỳ ai nhìn thấy không?"
Lăng Tĩnh Ưu vội lùi ra sau, đáy mắt không giấu nỗi sợ hãi, nhưng vì một lí
do nào đó k