n cô gái trẻ với mái tóc đen như gỗ mun đứng lặng người, thẫn thờ vô hồn.
Phía bên kia đường, một chiếc xe sang trọng màu đen đã đậu ở đó từ rất lâu. Trên xe, nơi
hàng ghế phía sau, người phụ nữ trung niên kéo cửa kính lên, khuôn mặt
xinh đẹp thanh tú, vô cùng không hài lòng, "Nó đúng là không làm được
việc gì hết, bao năm nay đã nuôi dạy uổng phí rồi!"
Bên cạnh bà,
chàng trai trẻ có nét mặt thanh tú giống như vậy không nhịn được cười,
"Người biết rõ em ấy không tài cán gì nhưng vẫn để em ấy đi làm nhiệm vụ này không phải chính là mẹ sao?"
"Đạt được mục đích là được rồi, chỉ một Nguy Đồng nhỏ nhoi, không đủ tư cách để mẹ phải đích thân ra
tay." Quan Tuệ Tâm liếc nhìn qua cậu con trai, ánh mắt của anh dường như vẫn thả vô hồn nơi khoảng không ngoài cửa sổ, bà khẽ nhíu mày, "Lạc An, con phải luôn nhớ rõ thân phận của mình, phải biết được những người phụ nữ nào có thể động tới, những người nào thì không."
"Mẹ, có phải mẹ đã lo lắng quá rồi không?" Anh vẫn trả lời bà với một nụ cười nhạt trên môi.
Quan Tuệ Tâm không lên tiếng, chỉ nhìn anh. Người khác có thể không hiểu,
nhưng bà là mẹ ruột của anh, sao có thể không hiểu rõ chính con trai
mình. Từ sau bữa tiệc lần trước, khi lần đầu tiên bà thấy Nguy Đồng, bà
đã biết ngay con trai mình có biểu hiện khác thường. Và cả việc kéo nhau tới tận đồn công an lần trước, bà gần như có thể khẳng định chắc chắn.
Ánh mắt căm giận khiến người khác lạnh người đó, bà mới chỉ thấy một lần -
đó là mười năm trước, khi anh phát hiện bà đang thân mật với một người
đàn ông khác.
Khi đó anh mới chỉ là một cậu bé, nhưng lại dùng
ánh mắt đáng sợ đó nhìn chằm chằm vào bà. Rõ ràng là căm hận, nhưng đằng sau hận thù, lại là một tình cảm chân thành và sâu đậm.
Nghĩ lại thì cũng chính từ lúc đó, Lăng Lạc An cứ trở nên xa cách dần với bà.
Quan Tuệ Tâm có chút hối hận, nên chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở, "Trong lòng con
hiểu rõ là được rồi, đừng vì một phút nông nổi nhất thời mà làm hỏng
chuyện lớn. Con nên hiểu rõ tình hình hiện nay, thời gian không còn
nhiều nữa, Lăng Thái tuyệt đối không buông tay đâu. Chút phiền phức kia
không giữ chân được hắn lâu, dã tâm của hắn con rõ hơn ai hết. Tới lúc
đó, e là phần của con bây giờ cũng bị hắn nuốt mất."
"Con sẽ không để hắn thành công đâu." Dường như nghĩ ra điều gì, đáy mắt Lăng Lạc An lóe lên tia sáng sắc lạnh.
Khi ra hiệu cho tài xế lái xe đi, Quan Tuệ Tâm chậm rãi nói, "Để làm người
phụ nữ phía sau lưng con, Tĩnh Ưu vẫn chưa đủ tư cách, mai là đại thọ
sáu mươi của bác Vu con, nghe nói con gái ông ấy vừa từ nước ngoài về.
Trong lúc này nếu có được chỗ dựa là nhà họ Vu, thì phần thắng của con
sẽ lớn hơn rất nhiều. Con có hiểu ý mẹ không?"
Lăng Lạc An siết chặt những ngón tay, dường như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó, anh không nói gì, gật đầu lặng lẽ.
***
Nguy Đồng không vào trong giáo đường làm phiền Lăng Thái, cô chỉ lặng lẽ
đứng đợi bên chiếc xe Bentley quen thuộc, cho tới khi anh cầu nguyện
xong, bước ra khỏi giáo đường. Trong lúc chờ đợi, cô dùng điện thoại lên mạng xem qua về những quy định về chuyện "giường chiếu" của những tín
đồ đạo Thiên Chúa, càng xem, cô càng kinh ngạc.
Lăng Thái dừng
bước khi nhìn thấy Nguy Đồng, cô nhận ra trên gương mặt anh sự kinh
ngạc, nhưng chỉ trong giây lát đã trở lại trạng thái điềm tĩnh thường
thấy.
"Em biết rồi à?"…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Vẫn cùng một câu hỏi như khi cô biết người đàn ông tình một đêm của mình chính là anh.
Anh đúng là một người đàn ông vô cùng thông minh và bình tĩnh, hơn nữa anh
cũng không hề có ý định nói bất kỳ lời nào để lừa dối cô. Nguy Đồng lòng nặng trĩu, hỏi anh, "Nếu tối hôm đó không phải là em, mà là bất kỳ
người phụ nữ nào khác, anh cũng sẽ kết hôn với cô ấy ư?"
Khuôn
mặt thanh tú nở nụ cười mềm mại, dịu dàng tiến gần tới phía cô, "Anh sẽ
không phủ nhận, vì anh không muốn lừa dối em." Không muốn lừa dối cô,
nhưng cũng không muốn cô biết, ban đầu chính là vì nguyên nhân này nên
anh mới kết hôn với cô, vì vậy anh mới luôn che giấu chuyện này.
Ánh mắt Nguy Đồng lạc lõng rời đi chỗ khác, lang thang nơi bóng cây cổ thụ
trước giáo đường. Ánh nắng gay gắt của buổi trưa hè, thiêu đốt không
gian khiến người ta có cảm giác khó chịu vô cùng.
Cô mím chặt
môi, nhìn anh - ánh mắt nặng trĩu, "Vậy anh nói cho em biết, sáng sớm
hôm đó anh không từ mà biệt, vậy rốt cuộc anh đã đi đâu?"
Anh vuốt nhẹ mái tóc cô, "Anh tới nơi này."
"Tới đây?"
"Anh tới cầu nguyện." Hay nói cách khác, anh tới đây sám hối. Bao nhiêu năm
luôn trung thành với giáo quy, chỉ vì một nguyên nhân nào đó mà lần đầu
tiên uống say, lần đầu tiên bị mê hoặc, lần đầu tiên không kiềm chế được bản thân, lần đầu tiên phạm tội, "Anh đã viết giấy để lại cho em, nói
em hãy đợi anh, nhưng đáng tiếc khi anh quay về thì em đã không còn ở đó nữa."
"Sám hối..." Nguy Đồng cảm thấy rối loạn. Người đàn ông
này sau cuộc tình một đêm với cô, lại đi thẳng tới giáo đường. Như vậy
tức là, lúc trước anh nói anh không đánh lại cô, nên mới bị cô cưỡng ép, và bắt cô phải chịu trách nhiệm vớ