h của em còn đang ở châu Úc chơi với chuột
túi!" Nguy Đồng mắng xong, tiếp tục sự nghiệp giày vò, cho đến khi có
người đến đằng sau cô, vỗ vào vai.
Nguy Đồng vứt Tiểu Bảo xuống,
thuận thế bắt lấy cánh tay trên vai, quay người lại đẩy một cái, định sẽ quật ngã đối phương, kết quả lại bị đối phương nhanh nhẹn tránh được.
Ánh nắng buổi chiều mùa hè xuyên qua tán lá của cái cây bên cạnh chiếu
xuống. Trong ánh nắng chói chang, người đó lùi lại đằng sau một bước,
nhìn cô nở nụ cười.
Anh mặc chiếc quần bò và áo phông sạch sẽ,
đôi mắt màu nâu long lanh đang chăm chú nhìn cô. Bên trong đó, có cả sự
vui mừng và yêu thương.
Ba năm không gặp, anh hình như không có
thay đổi gì nhiều, anh vẫn đẹp trai như vậy, ánh mắt long lanh ấm áp,
khiến người khác cảm thấy gần gũi.
"Sao, không nhận ra anh à?" Nhược Thần nhìn gương mặt kinh ngạc của cô, không nhịn được cười lớn. …ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Nguy Đồng cuối cùng cũng phản ứng, hét lên một tiếng kinh ngạc, ôm chặt lấy
cổ anh không buông, "Đại sư huynh, đại sư huynh. Sao anh lại về?"
Anh một tay nhấc bổng cô, nói: "Cân nặng và thân thủ của em tiến bộ không ít đấy!"
Nguy Đồng cười ra tiếng, vẫn bám chặt cổ anh không buông như một con gấu túi.
Dưới đất, Tiểu Bảo nước mắt giàn giụa cảm thán, đại sư huynh về rồi, tất cả đau khổ cuối cùng đã chấm dứt...
***
Nguy gia hôm nay náo nhiệt khác thường, ông Nguy nấu một bàn đồ ăn ngon vì
sự trở về bất ngờ của Nhược Thần, mọi người ngồi kín xung quanh bàn, vừa hỏi han cuộc sống mấy năm nay của anh bên Úc, vừa vui mừng nhận quà.
Nhị sư huynh cứ than thở, nói rằng nếu sớm biết anh sẽ đột nhiên quay về
khiến mọi người bất ngờ, quà sinh nhật hai lăm tuổi của Nguy Đồng anh sẽ đợi sư huynh tự đem tặng.
"Ai tặng cũng vậy cả, em ấy thích là
được!" Nhược Thần uống không ít rượu, sắc mặt có chút đỏ, nụ cười càng
rạng rỡ. Anh nhìn Nguy Đồng không ngừng gắp thức ăn cho anh, xoa đầu làm tóc cô rối tung lên, "Có phải buổi chiều nói cân nặng của em có tiến bộ nên em không vui không? Vừa về đã muốn vỗ béo anh rồi?"
"Người
ta rõ ràng là đang quan tâm anh. Đã ba năm rồi anh không ăn cơm cha em
nấu, anh ăn nhiều vào." Nguy Đồng lại nhét thêm một chiếc đùi gà lớn vào bát anh, Tiểu Bảo đang định gắp chiếc đùi gà đó hậm hực nhìn cô, bị cô
trừng mắt nhìn lại.
Thiên vị... Tiểu Bảo cắn răng.
"Đúng
thế, sư huynh, anh ăn nhiều một chút đi! Ăn no uống say mới có sức động
thủ với cô ấy, mấy ngày nay bọn em mệt lắm rồi!" Nhị sư huynh nói nửa
đùa.
"Là bọn anh quá..." Nguy Đồng vặn khớp tay nói với Nhược
Thần, "Đại sư huynh, đợi lát nữa ăn cơm xong có muốn cọ sát với em
không?"
"Nhược Thần vừa mới về, đừng đánh nhau!" Ông Nguy cuối
cùng cũng lên tiếng, lại rót rượu cho Nhược Thần, hai người cùng uống
cạn.
Ăn cơm xong, Nhược Thần nói muốn đi dạo quanh đây, xem cảnh
vật xung quanh có thay đổi gì không, Nguy Đồng tất nhiên là người được
chọn đi dạo cùng anh. Nhìn hai người bước ra khỏi cửa, đám sư huynh đệ
hân hoan tập trung về võ đường.
Đối với bọn họ, sự trở về của
Nhược Thần tuy kết thúc được sự giày vò của Nguy Đồng, nhưng một vấn đề
lớn hơn đang âm thầm khởi động hẹn giờ, có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Đó chính là vấn đề hôn nhân của Nguy Đồng.
Cho đến bây giờ, Nhược Thần vẫn không biết Nguy Đồng đã kết hôn. Cùng lúc
này, Nguy Đồng lại tuyên bố quay về nhà ở. Từ mức độ bạo lực của cô gần
đây có thể thấy, tin tức ly hôn này chính xác 100%.
Vì thế, chúng sư huynh đệ bàn tán, cảm thấy vẫn nên nói chuyện Nguy Đồng đã kết hôn
cho Nhược Thần. Dù sao cô đã ly hôn dọn về nhà ở rồi, tiệc cưới vốn định sẵn vào tháng chín chắc cũng sẽ không tiến hành. Người có tiền lúc thì
thế này lúc thì thế khác. Nếu Nhược Thần biết sư muội mình yêu thương
nhất kết hôn chưa được mấy tháng đã bị đuổi về nhà (hiểu lầm lớn), sự
việc nhất định sẽ rắc rối to.
Thêm một chuyện chi bằng bớt một
chuyện, nếu Đồng Đồng không tự nói, thì chuyện này coi như thôi, nếu cô
ấy tự nói, chuyện này cũng không thể trách tội lên đầu bọn họ.
Sau khi bàn tán tính toán kết thúc, mọi người tự luyện võ, tắm rửa, đi ngủ.
***
Đếm giữa mùa hè nhiệt độ rất cao, gió nhẹ, mang theo hương hoa ngọt ngào.
Nguy Đồng đi theo Nhược Thần, đi từ ngõ ra, thỉnh thoảng gặp người quen
gần đây, Nguy Đồng sẽ chủ động chào hỏi đối phương, kéo tay Nhược Thần
tỏ ý khoe sư huynh từ châu Úc mới về. Nghe đối phương nói lời chúc tụng, cô liền cười tươi. Nhược Thần cứ bị lôi qua lôi lại không nhịn được
cười thành tiếng, "Anh quay về thật sự vui mừng vậy sao?"
"Em vui lắm!" Cô chớp chớp mắt, "Đi, em mời anh ăn kem!"
Mười phút sau, mỗi người cầm một que kem ngồi trên hòn đá ven sông. Mùa xuân ba năm trước, cũng ở nơi này, Nhược Thần nói với cô, anh định rời khỏi
nhà một thời gian.
Lúc đó cô cho rằng anh chỉ tức giận vì bị đuổi việc oan ức mà nói vậy, kết quả không lâu sau, anh đã nhờ người làm
xong tất cả thủ tục, ngồi máy bay đến châu Úc.
Ngày anh đi, Nguy
Đồng nhốt mình trong phòng, nhất quyết không đi tiễn anh. Cô cho rằng
giận dỗi như mọi lần, anh sẽ thỏa hiệp, sẽ