nói, "Anh hiểu lầm rồi, tôi là chồng của cô ấy."
***
Chồng, hay còn gọi là ông xã, là đối tượng hôn nhân được luật pháp thừa nhận,
là người có quyền lực cao nhất và duy nhất đối với tất cả những hành
động từ vuốt tóc, nắm tay hay thậm chí là XXOO.
Lúc đó, cho dù
Nguy Đồng có cố đính chính lại rằng hai người họ sắp ly hôn, nhưng Nhược Thần vẫn không khỏi bàng hoàng trước thông tin đột ngột này. Tối hôm
đó, tất cả mười một sư huynh đệ Nguy gia không ai được ngủ yên, từng
người từng người một theo thứ tự được đại sư huynh chỉ đích danh lên
tường thuật lại chuyện này từ đầu tới cuối.
Sau khi làm rõ mọi chuyện, sắc mặt Nhược Thần càng trở nên khó coi, anh kết luận một câu: Hồ đồ!
Và thế là sắc mặt của những người còn lại cũng khó coi theo. Bọn họ dường
như có thể dự đoán được cuộc sống gia đình đầy "sóng gió" trong những
ngày tiếp theo...
Còn về phía Nguy Đồng, sau khi Lăng Thái nói rõ thân phận của mình, cũng không tránh khỏi một cuộc nói chuyện thẳng
thắn giữa hai người.
"Mấy ngày trước anh có chút việc bận."
"Vâng." Thái độ của anh rất bình thản, còn cô thì muốn nổi điên. Cô vò đầu suy
nghĩ, sau đó bất lực lên tiếng, "Không sao, dù gì thì ngày nào em cũng
rảnh, đợi anh có thời gian thì chúng ta đi làm thủ tục."
"Nguy
Đồng." Anh đứng trước mặt cô, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, hai ngón tay xoay tròn một lọn tóc, "Em không biết tín đồ đạo Thiên Chúa không được
ly hôn sao?"
"Hả..." Nguy Đồng há hốc miệng, ngây người tại chỗ.
Không phải cô cố tình làm ra vẻ ngớ ngẩn, mà thật sự là câu nói đó đã khiến
cô quá bất ngờ. Không, phải nói là quá vui mừng mới đúng.[lⓔ'> Tín đồ đạo Thiên Chúa không được ly hôn? Cũng tức là Lăng Thái không thể ly hôn
với cô? Hay nói một cách khác, hai người vẫn có thể tiếp tục ở bên nhau?
Thông tin này thật sự khiến người khác quá hưng phấn, nếu có thể, Nguy Đồng
thật muốn ngửa mặt lên trời mà cười thật lớn. Nhưng bây giờ đang ở trước mặt Lăng Thái, sắc mặt của anh rõ ràng là không lấy gì làm vui vẻ. Để
tránh khiến anh càng tức giận, cô quyết định kiềm chế niềm vui đó.
"Em không biết mà..." Cô chớp chớp mắt, ánh mắt thật ngây thơ vô tội.
"Vậy bây giờ em biết rồi chứ?" Anh khẽ nhíu mày.
"Vâng." Nguy Đồng thật thà gật đầu, cố kiềm chế nụ cười, cô dùng ánh mắt đầy
cảm thông vỗ nhẹ vai anh, "Thật ra... nếu đã như vậy, thì anh cũng đừng
buồn, trên đời này chuyện gì cũng có cách giải quyết, chuyện gì cũng có
thể bàn bạc mà, đúng không?"
Những chuyện tình yêu tan tan hợp
hợp này Nguy Đồng không mấy có kinh nghiệm. Ban đầu thấy anh tức giận,
cô suy nghĩ cả ngày trời mới nén nỗi đau nghĩ ra cách đó, bây giờ nghe
anh nói không thể làm vậy được, ngoài niềm vui sướng khôn siết ra, đương nhiên cô cũng cảm thấy có chút tội lỗi, nên mới xuống nước, nói vài câu dễ nghe an ủi anh một chút cũng là chuyện nên làm.
Thấy anh
không lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt sâu xa đó nhìn mình, cô cúi đầu, bẽn
lẽn hỏi, "Vậy chi bằng anh nói xem bây giờ phải làm thế nào?"
Sếp lớn nhà họ Lăng hạ lệnh xuống, "Đi thu dọn đồ đạc, tối nay về với anh."
Không thể ly hôn, vậy là vẫn còn cơ hội làm cho anh yêu cô. Nguy Đồng lập tức vứt bỏ ngay ý định cho anh một bài học vào xọt rác, thái độ ôn hòa, cử
chỉ dịu dàng nói, "Nhưng em vẫn muốn ở lại đây một hai ngày..."
Anh nhìn cô, ra hiệu cho cô nói tiếp.
"Đại sư huynh mới về, cả nhà khó khăn lắm mới có dịp đoàn tụ..."
Lăng Thái khẽ nheo mắt, hình như đang suy nghĩ điều gì đó, rồi lập tức đồng
ý, "Cũng được, dù gì thì mấy hôm nay anh cũng bận chút việc, em ở đây ít ra cũng có người chăm sóc." Nói đoạn, ánh mắt anh chợt dịu dàng, lưu
luyến không nỡ rời khuôn mặt cô. Anh đưa rộng vòng tay về phía cô, "Lại
đây nào."
Nguy Đồng ngượng ngùng, rồi bước nhanh về phía anh.
Những ngón tay thon dài vuốt nhẹ khuôn mặt cô, "Mấy ngày nay em đã làm
những gì?"
"Ăn cơm, ngủ. đánh nhau."…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Khóe môi Lăng Thái khẽ cong lên, cố nhịn cười, "Ừ, em vui vẻ thật đó. À phải rồi, mấy ngày nữa có lẽ anh không ở thành phố Z, nếu em có chuyện gấp,
không tìm được anh thì cứ gọi cho Lục Lộ." Nghĩ một chút, anh nói tiếp,
"Ra ngoài bất cứ lúc nào cũng có thể gọi cho anh ấy, thời gian này anh
ấy sẽ là lái xe riêng của em, không cần khách sáo."
"Thật chứ?" Nguy Đồng nhảy lên vui sướng.
"Anh đã gạt em bao giờ chưa?" Ngón tay thon dài âu yếm chạm nhẹ lên môi Nguy Đồng. Anh cúi đầu hôn cô, một nụ hôn thật vội, anh nghe rõ tiếng đập
nơi tim mình.
Mấy ngày không gặp, đúng là nhớ thật.
Nụ hôn thật ngắn, đôi môi mềm mát lạnh của Lăng Thái như một chiếc lông vũ,
khẽ lướt qua môi cô rồi vội vàng rời đi. Sự tiếp xúc trong giây lát đó
đã khiến Nguy Đồng hồn bay phách lạc. Gương mặt anh gần trong gang tấc,
dưới ánh đèn vàng êm dịu, ánh mắt trìu mến mê hoặc, nụ cười tuyệt đẹp
khiến cô thần hồn điên đảo. Nhịp đập trái tim cô bắt đầu rối loạn, như
chú nai con nghịch ngợm,[qu๖ۣۜY'> chỉ cần một chút không cẩn thận là có
thể nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nhìn theo bóng anh đang quay trở lại xe, Nguy Đồng mặt ửng hồng, miệng lẩm bẩm, "Dám hôn trộm mình..