ai từ, "Rất tốt."…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Rất tốt?
Nguy Đồng không hiểu gì cả.
Anh có cần phải khó hiểu tới vậy không? Lần nào cũng vậy, lúc nào cũng
trong tư thế người bề trên, nói những điều mà cô không thể nào hiểu nổi! Đúng là khoảng cách bảy tuổi làm nên hai thế hệ hoàn toàn khác nhau,
rất khó để vượt qua khoảng cách này.
"Anh muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra, từ trước tới giờ em không phải là người không nói lý lẽ."
"Những gì cần nói anh đều nói cả rồi."
"Đó là anh nghĩ vậy, còn theo cảm giác của em, đằng sau lời nói kia còn dụng ý gì đó khác."
"Vậy em nghĩ, dụng ý đằng sau đó là gì?" Giọng nói của anh vẫn điềm nhiên
như thường, ánh mắt nhìn cô lại sâu thẳm khó đoán. Sâu tới nỗi, cho dù
cô có cố hết sức để nhìn thấu, để đoán định cũng không tài nào hiểu rõ.
Hơn nữa, người đưa ra câu trả lời cho chuyện này, vốn không phải là cô.
"Em không muốn đoán, cũng đoán không nổi. Lăng Thái, cũng có thể anh rất
thông minh, anh đã gặp rất nhiều người khác nhau, cho dù đối phương
không cần lên tiếng, anh cũng có thể hiểu họ đang nghĩ gì. Nhưng em
không phải là anh. Còn nữa, cho dù hôm nay em có thể đoán được hết tất
cả suy nghĩ của anh, cũng không chứng tỏ là anh nghĩ đúng. Em đã nói,
Nhược Thần không phải loại người đó. Còn nữa, anh ấy rất quan trọng với
em, nên anh đừng có những suy nghĩ không đúng về anh ấy!" Nguy Đồng nói
khá nhanh, vừa nói vừa đi giày, mở cửa, nắm lấy tay nắm cửa nhìn về phía anh, "Cuối cùng, cách nói chuyện của anh thật là khó chịu."
Nguy Đồng vội vã bước ra ngoài, cánh cửa do dùng lực quá mạnh bị đóng sập lại.
Tiếng động đó nói thay cho sự giận dữ trong lòng cô.
Từ sau khi kết hôn, đây là lần đầu tiên cô tức giận như vậy. Cô hoàn toàn
bị mất kiểm soát, nhưng thật ra, ngay bản thân cô cũng không biết. Cơn
giận đó rốt cuộc là vì Lăng Thái có những suy nghĩ hoang đường đối với
Nhược Thần, hay là vì một nguyên nhân sâu xa hơn, đó là, những suy nghĩ
đó chứng tỏ: Anh không tin tưởng cô!
***
Sau khi ra khỏi nhà nửa tiếng đồng hồ, cơn giận trong lòng Nguy Đồng cũng vơi đi ít nhiều.
Nghĩ lại thì đây là lần đầu tiên cô trực tiếp cãi nhau với anh kể từ sau khi kết hôn. Mới không lâu trước đó, nghĩ rằng phải chia tay với anh, cô đã đau khổ rất nhiều, nghĩ rằng nếu có thể được ở bên anh, chuyện gì cô
cũng có thể nhẫn nhịn. Kết quả là mới làm lành không bao lâu, lại xảy ra sự cố.
Chỉ là vì cho dù có nghĩ thế nào đi chăng nữa, cho dù cô
có yêu Lăng Thái thế nào đi chăng nữa, thì chuyện này cũng không thể
nhân nhượng được. Nếu chỉ là chuyện của riêng bản thân mình, chỉ mình cô chịu thiệt thòi thì không sao. Nhưng chuyện này lại liên quan tới Nhược Thần, Lăng Thái hoàn toàn không biết Nhược Thần đã tốt với cô như thế
nào. Cho dù là anh trai ruột, cũng không có mấy người có thể tốt với em
gái như vậy.
Nhược Thần là người con nuôi đầu tiên của nhà họ
Nguy, cũng là cô nhi sống ở cô nhi viện lâu nhất. Khi về nhà họ Nguy,
anh đã mười một tuổi. Cả tuổi thơ của anh, gần như đều trải qua ở cô nhi viện.
Mọi người trong cô nhi viện đều đối với anh rất tốt, nhưng nhiều cô nhi như vậy, lại thêm điều kiện eo hẹp, nên anh cũng phải chịu rất nhiều thiệt thòi. Nhược Thần lớn lên trong một hoàn cảnh như vậy,
nên hiểu chuyện và sống tình nghĩa hơn những bạn cùng trang lứa.
Năm đó khi Nguy Đồng mới tám tuổi, điều kiện gia đình tuy không quá khá
giả, nhưng cha mẹ cô hết mực cưng chiều, cô sống một cuộc sống vô lo vô
nghĩ. Một thời gian rất dài cô luôn nghĩ, Nhược Thần tốt với cô là
chuyện đương nhiên. Nhưng phàm là những thứ cha mẹ không đồng ý, chỉ cần cô nói với Nhược Thần, ít thì nửa ngày, nhiều thì vài ngày, anh nhất
định sẽ nghĩ đủ mọi cách mang về cho cô.
Năm cô tám tuổi, Nguy
Đồng thích một đôi vợt cầu lông ở cửa hàng đối diện trường học, cha mẹ
không đồng ý mua cho, lẽ đương nhiên, cô tìm đến Nhược Thần. Lúc đó cô
chỉ nghĩ muốn có đôi vợt đó, chứ hoàn toàn không nghĩ rằng, một câu
"muốn có" của cô, đã lấy đi mất tiền ăn trưa hai tuần của Nhược Thần.
Một cậu bé mười ba tuổi, lại chịu đói suốt nhiều ngày liền, khi anh đưa đôi vợt đó cho cô, cô đã vui sướng vô cùng, nhưng cũng chính vì vậy, Nhược
Thần đã ngất xỉu trong cuộc thi đấu bóng rổ ở trường.
Hôm đó Nguy Đồng vô cùng sợ hãi, sau khi biết mọi chuyện cô đã khóc như mưa, tự hứa với mình rằng sau này không cần vợt cầu lông gì nữa. Nhưng Nhược Thần
vẫn mỉm cười vuốt nhẹ mái tóc cô. Nụ cười rạng rỡ ấm áp của Nhược Thần
như ánh nắng rực rỡ mùa hè.
Vì vậy, cho dù cô có yêu thích Lăng Thái tới mức nào, thì chuyện này cũng không thể nhân nhượng được.
***
Sau hôm ở giáo đường, đây là lần đầu tiên Lăng Lạc An nhìn thấy gương mặt quen thuộc đó.
Đây là một quán bar theo phong cách quý tộc, âm nhạc trầm, không có những
đôi trai gái tới quậy phá, khách hàng không nhiều lắm, từng tốp năm ba
người ngồi khá cách biệt, không gian thư thái, rất thích hợp để nói
chuyện phiếm.
Anh ngồi trong một phòng riêng biệt, ngăn cách với
bên ngoài qua lớp cửa kính. Vu tiểu thư Vu Tư Nguyên ngồi kế bên đang
nói chuyện cùng hai ba