hì hay rồi, ra ngoài với sư huynh giống như làm chuyện gì mờ ám vậy! Cô rất không thích cái cảm giác đó, trong lòng cô, không muốn Nhược Thần
bị thiệt thòi.
"Không cần đâu, ăn xong đại sư huynh sẽ đưa em về
nhà. Cho dù không đưa về, em cũng có thể cùng anh ấy về nhà ngủ." Cô
nghĩ một lúc rồi nói tiếp, "Gần đây anh bận rất nhiều việc ở công ty,
nên nghỉ ngơi sớm đi, không cần đợi em."
Đầu dây bên kia không có tiếng nói gì.
Nguy Đồng không nhịn được "Alo" một tiếng, Lăng Thái ở đầu dây bên kia mới chậm rãi nói, "Tùy em."
Chỉ hai chữ đơn giản, không biết có cảm xúc gì, nhưng rất lạnh lùng. Nói xong anh cúp máy.
Nhìn Nguy Đồng thần thái không ổn lắm cúp máy, lⓔNhược Thần giơ tay vuốt tóc cô, "Sao thế, anh ấy thật sự giận rồi à? Vậy chi bằng bây giờ anh đưa
em về."
"Không cần, em đói rồi, đi ăn thôi."
"Thật sự không sao?" Anh nhìn cô cười.
"Không sao." Cô thở dài "Anh ấy là như vậy, chỉ một bộ dáng đó từ sáng đến
tối, cũng không biết trong lòng rốt cuộc đang nghĩ gì."
"Anh ấy
có chút chênh lệch tuổi tác với em, lại là người làm kinh doanh, kiến
thức trải nghiệm tâm trí của hai người không cùng một tiêu chuẩn, có sự
khó hiều là chuyện bình thường." Nhược Thần chỉ lắc đầu cười, đôi tay to xoa tóc cô.
"Em đấy, không nói năng gì kết hôn, lẽ nào những chuyện này em chưa từng nghĩ tới?"
Nguy Đồng bị một lời trúng tim đen, nhưng quả thật cô ngại nói với Nhược
Thần rằng vì Lăng Thái theo đạo, sau khi bị cô chiếm đoạt chỉ còn cách
kết hôn.
Những lời anh nói quả thật có lý, Lăng Thái và cô, thật sự là hai người không cùng thế giới.
Ngoài sự khác biệt tuổi tác, các mặt khác cũng không tương đồng. Cá tính, sở
thích, tính khí. Cô lớn lên cùng một đám con trai, thô lỗ phóng khoáng,
ăn to nói lớn. Còn anh, lại quá nội tâm, quá trầm tư.
Chuyện đau
đầu Nguy Đồng không muốn nghĩ đến nhiều, vì thế khoác tay Nhược Thần, tỏ ý mình đã đói rồi, thúc giục anh mau chóng rời bệnh viện đi tìm nơi ăn
đêm.
***
Tối đó Nguy Đồng về chung cư, Nhược Thần kiên quyết đòi đưa cô về, đến Thanh Phong Vọng Sơn đã là hai giờ sáng.
"Tầng mấy?"
"Tầng cao nhất."
Trong bầu trời đêm, anh ngẩng đầu nhìn lên đỉnh tòa nhà, cao bốn lăm tầng, khoảng cách như vậy gần như đã tiếp xúc với bầu trời.
"Cao thật đấy!" Anh nói khẽ.
"Đúng thế, phòng khách có một ban công làm bằng kính, đứng bên trên giống như đang lơ lửng. Trợ lý của Lăng Thái - Lục Lộ nói, lúc thiết kế căn nhà,
lại làm một chỗ như thế đều là vì Lăng Thái mắc chứng sợ độ cao. Càng là thứ anh ấy sợ, anh ấy càng bắt bản thân đối diện. Tâm lý tự ngược đãi
tiêu chuẩn đúng không?" Nguy Đồng cười, híp mắt lại.
Lúc nghe cô nhắc đến Lăng Thái, anh không nói một lời nào.
Về đến chung cư, Lăng Thái quả nhiên đã ngủ, cô đi tắm xong leo lên một
góc giường, trong bóng tối nghe thấy tiếng anh trở mình. Cô quay đầu,
đối diện với đôi mắt đen láy của anh. Nhìn nhau mấy giây ngắn ngủi, cô
không nói gì, một lúc sau, anh nhắm mắt.
Thấy anh không có động tĩnh gì, lúc này cô mới nằm xuống ngủ.
Lúc nửa mơ nửa tỉnh, hình như bị đôi tay từ mép giường kéo xuống, đặt ở một chỗ mềm mại. Cô quả thật quá mệt, mơ hồ nhún trên chỗ mềm mại đó, sau
đó lại ngủ say.
Hôm sau, lúc Lăng Thái đi làm Nguy Đồng còn chưa
tỉnh. Mấy ngày nay anh đều như vậy, hình như bận rất nhiều việc. Trên
bàn nhà bếp có bày đồ ăn sáng để phần cho cô.
Sau khi vệ sinh cá
nhân, Nguy Đồng chống cằm ngồi ngây ra trước bữa sáng. Ánh nắng tháng
tám xuyên qua cửa kính chiếu xuống chiếc đĩa.qu๖ۣۜY Quả trứng màu vàng
kim trong đĩa trông như một tác phẩm nghệ thuật. Nguy Đồng có chút nghi
hoặc, theo tính khí của anh, trước khi sự việc được giải quyết không thể xem như không có chuyện gì, còn làm cả bữa sáng cho cô.
Cô nheo mắt, đằng sau sự yên lặng là một sóng gió mới đang hình thành.
Lần này Nguy Đồng đã đoán đúng. Sau khi ăn sáng, làm mấy việc nhà lặt vặt,
bắt đầu bước lên máy luyện chạy bộ, chú tổ trưởng tổ bảo vệ Lăng Thị gọi điện cho cô.
Nội dung cuộc gọi là: Phục chức.
***
Công việc này của Nguy Đồng có thể nói là vô cùng rắc rối, từ bảo vệ bình
thường đến vệ sĩ của Lăng công tử rồi vệ sĩ của sếp lớn Lăng, cuối cùng
quay về tổ bảo vệ, làm một cô bảo vệ bình thường.
Hiện tại không
giống quá khứ, nhân viên trên dưới của Lăng Thị đều biết cô đã là Lăng
phu nhân, những việc như nịnh hót "vuốt đuôi" tự nhiên nhiều không đếm
nổi, điều khiến cô không chịu nổi nhất chính là không biết giết thời
gian thế nào.
So với trước đây, bây giờ cô còn càng nhàn rỗi hơn. Chỉ cần cô muốn, có thể ngồi im từ lúc đi làm đến hết giờ, hoàn toàn sẽ không có ai đến làm phiền cô.
Hình Phong Phong và Tô Sung trở
thành người bị hại đầu tiên. Vì quá buồn chán nên cô gọi điện thoại cho
hai người liên tục, hoàn toàn không để ý đến hai người có chịu nổi
không.
"Sếp Lăng nhà cậu cũng thật là, đã không hài lòng việc cậu luôn ra ngoài với người đàn ông khác, thì nên phân cho cậu một công
việc thực tế một chút. Nếu không dẫn theo bên cạnh như trước đây cũng
được!"…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
"Nhược Thần không phải là người đàn