thứ ba nữa. Bây giờ xem ra, tai nạn hai lần trước
đều là vì lần thứ ba này."
Hàng lông mày thanh tú của Lăng Thái chau lại, sau đó cũng lập tức giãn ra, "Không phải do cậu ta làm."
"Sếp?"
"Nếu là cậu ta thì người bị thương hôm nay phải là tôi mới đúng."
"Nhưng chuyện này đã quá rõ ràng! Anh ta biết đã xảy ra hai tai nạn lần trước, cộng thêm lần này có người tử vong, sếp nhất định sẽ đích thân tới
đây." Lục Lộ nghĩ tới thủ đoạn lần này, căm ghét siết chặt quai hàm. Đây là mạng người, lại bị dùng làm công cụ thực hiện ý đồ đen tối.
Lăng Thái lắc đầu, "Không có chứng cứ, hai lần trước chỉ là tai nạn." Đây là mạng người, Lăng Lạc An có sốt ruột muốn lật đổ anh thế nào, cũng sẽ
không vô lí tới mức đó.
Anh nhíu mày, giọng nói âm trầm sắc lạnh, "Chuyện hôm nay, có thể có liên quan tới chị ấy."…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Lục Lộ suy nghĩ một lát, như hiểu ra anh nói, "Là Lăng phu nhân? Sếp, tôi
hiểu rồi, tôi sẽ điều tra chuyện này một cách rõ ràng." Nói đoạn, Lục Lộ lập tức xoay người bỏ đi thì bị Lăng Thái gọi lại.
"Gần đây có chỗ nào bán cháo yến không?" Một câu hỏi đột ngột hoàn toàn không liên quan gì đến chủ đề trước.
"..." Lục Lộ mím môi khó hiểu, "Sếp, sếp đói rồi sao? Để tôi gọi cho sếp cái bánh pizza nhé."
"Không phải tôi muốn ăn." Anh lặng lẽ cười dịu dàng, khuôn mặt nghiêm nghị
bỗng ôn hòa trở lại, "Hỏi xem ở đâu bán, gọi người mang tới cho tôi một
bát, ít cháo, nhiều yến một chút, bỏ thêm ít rau thơm vào nữa."
"... vâng." Thật hiếm khi thấy sếp cầu kỳ chuyện ăn uống như vậy, Lục Lộ mím môi lần hai.
Cuộc gọi đến của Nhược Thần thực sự khiến Nguy Đồng giật mình, cô vừa mới nhập viện, sao anh có thể biết nhanh như vậy được?
Thấy anh hỏi dồn, Nguy Đồng vội nói mình chỉ bị thương nhẹ, ngày mai sẽ trở về, bảo anh không cần lo lắng.
Nhược Thần hỏi rõ thời gian cô trở về thành phố Z rồi mới cúp điện
thoại,qu๖ۣۜY khi cô vừa ngẩng đầu lên, thì đã thấy Lăng Thái đứng ngoài
cửa phòng bệnh nhìn mình, sắc mặt lạnh nhạt, dường như có điều gì đó
không vui.
Nguy Đồng mệt mỏi ho một tiếng, Lăng Thái lập tức tiến tới bên giường đỡ lấy cô, "Sao rồi, vết thương lại đau ư?"
Cô nghĩ một lát, gật đầu, "Đau chết đi được..."
"Em đợi một lát, anh gọi bác sĩ tới mang cho em ít thuốc giảm đau." Anh vừa xoay người định đi thì bị cô giữ lại. Nắm chặt tay anh, cô chớp mắt:
"Em không thích uống thuốc."
Dường như nhận ra điều gì, anh cười dịu dàng: "Vậy em muốn làm thế nào?"
"Em muốn ăn táo, anh gọt cho em ăn."
"Được." Ngữ điệu thật dịu dàng, khiến trái tim cô cũng đập rộn ràng. Chỉ có
điều cô không biết, sự quan tâm này của Lăng Thái xuất phát từ tình yêu, hay chỉ là từ trách nhiệm của một người chồng?
Nhìn người đàn
ông đang ngồi gọt táo trên ghế sô-pha, Nguy Đồng đột nhiên lên tiếng,
"Lăng Thái, Nhược Thần là người anh, người thân rất quan trọng của em,
những chuyện trước kia, em hi vọng anh hiểu."
Bàn tay đang gọt
táo bỗng dừng lại, sau giây phút im lặng, anh quay lại nhìn cô, đáy mắt
như nổi lên từng đợt sóng, "Đối với em mà nói, anh ta là anh trai, là
người thân, còn đối với anh mà nói, anh ta chỉ là một người đàn ông."
Thấy cô định nói gì, anh liền lên tiếng trước, "Được rồi, bây giờ em
đang bị thương, vấn đề này chúng ta sẽ nói sau."
Anh bước tới bên giường, đặt quả táo đã gọt xong vào tay Nguy Đồng, cúi người vuốt nhẹ
mái tóc cô, "Anh có mua canh yến cho em, lát nữa sẽ có người mang tới,
anh ở ngay đây, cần gì cứ gọi anh."
Giọng nói anh thật dịu dàng, ánh mắt trìu mến, giây phút yên bình như vậy, cô không muốn phá vỡ chút nào.
Nguy Đồng gật đầu, tạm thời gác những nghi hoặc trong lòng sang một bên.
Khi hai người trở về thành phố Z, Nhược Thần đã đợi sẵn trước cửa khu chung cư của Lăng Thái.
Thấy cô bước xuống xe, thái độ của Nhược Thần không nằm ngoài dự tính, "Đây
chính là bị thương nhẹ mà em nói đó sao?" Anh lắc đầu, đỡ lấy cô từ tay
Lăng Thái, rất lịch sự lên tiếng, "Cô ấy bị thương không nhẹ, tôi đã đặt phòng ở bệnh viện rồi, bây giờ tôi sẽ đưa cô ấy qua đó, anh bận việc gì thì cứ đi làm đi, tôi sẽ gọi taxi. Như vậy đi."
"Đại sư huynh..." Nguy Đồng biết anh rất tức giận, nhưng thái độ này thì thật sự cũng hơi...
"Em ngoan ngoãn một chút đi, cha em đang ở bệnh viện đợi em, em tự nghĩ xem nên làm thế nào đi!" Nhược Thần tốc chiến tốc thắng, chỉ vẻn vẹn vài
câu đã buộc Nguy Đồng ngoan ngoãn đi theo.
Nhìn Nhược Thần tự
nói, tự trả lời đưa Nguy Đồng đi khỏi, Lục Lộ không khỏi cảm thấy khó
chịu, nhưng điều anh cảm thấy kỳ lạ nhất là thái độ của Lăng Thái, rõ
ràng không đồng ý nhưng lại không lên tiếng ngăn cản.
"Trước khi
sự việc được điều tra rõ ràng, cô ấy ở bên cạnh người nhà mình sẽ an
toàn hơn." Lăng Thái rời mắt khỏi bóng dáng hai người đã đi xa khuất.
Lúc này Lục Lộ mới hiểu, "Sếp, anh sợ... chuyện lần này là nhằm vào cô ấy ư?"
Lăng Thái không trả lời, chỉ căn dặn, "Tìm thêm bốn người khác, ngày ngày
theo sát bảo vệ. Trước lễ kết hôn, tôi không muốn cô ấy gặp phải bất cứ
chuyện gì." Sau tháng chín, tất cả sẽ kết thúc.
Tháng chín sắp tới, và sau khi tất cả m