Pair of Vintage Old School Fru
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327821

Bình chọn: 10.00/10/782 lượt.

ta. Cho dù bây giờ không tách ra đươc, sau này hai người

cuối cùng sẽ đi hai con đường thôi!"

Gió mùa hè khô nóng khiến đêm nay có cảm giác thật khó chịu.

Trước khi Nguy Đồng rời đi, Nhược Thần nói cho cô biết, anh không để ý đến

cuộc hôn nhân lần này của cô. Anh chỉ quan tâm đến cô, anh sẽ không ép

cô, nhưng anh hy vọng cô có thể nghĩ thật rõ ràng. Cuộc hôn nhân kỳ lạ

giữa cô và Lăng Thái rốt cuộc có thể tiếp tục được không?

***

Lúc rót tách cafe thứ ba, Lăng Thái phát hiện bầu trời ngoài cửa sổ đã hửng sáng. Gần đây, cuộc sống của anh không có một quy luật gì cả. Anh ấn

huyệt thái dương, cầm tách cafe bước lên ban công kính.

Nhìn từ

độ cao bốn lăm tầng xuống, cả thành phố dường như đang trong một đám hỗn loạn màu trắng xám. Bầu trời mây rất dày, chắc hôm nay sẽ có một trận

mưa to.

Nghĩ đến cuộc điện thoại của Lục Lộ tối qua, ánh mắt vốn đã lạnh lùng lại càng tối đi vài phần.

Lúc Lục Lộ gọi điện đến, anh đang tăng tốc cắt cái đuôi đằng sau. Mấy năm

nay, bị theo dõi nhiều, kỹ thuật lái xe của anh đã tốt hơn vài phần.

Lần điều tra này đã làm Lục Lộ tốn không ít thời gian, chỉ vì lúc bắt đầu

bọn họ đã bước sai. Tháng chín gần kề, cứ nghĩ mục tiêu của đối phương

là công ty, đối tượng là Lăng Thái nên đã lơ là một người khác.

Chuyện Lăng Lạc An bị thương ở quán bar Lục Lộ cũng có nghe nói. Rốt cuộc chỉ

là bị theo dõi, đối với sếp mà nói thì thật không công bằng.

Lăng tiểu thư tối đó có đến bệnh viện, chắc là do biết sự tồn tại của Nhược

Thần. Ý đồ bên trong chuyện này anh không hiểu lắm (có đến tám, chín

phần liên quan đến Lăng Lạc An) nhưng sau tối đó cũng xuất hiện người

theo dõi Nguy Đồng.

Người này thậm chí đi theo đến cả thành phố

S, nghe trộm điện thoại của họ, sau đó nhân cơ hội lập ra sự cố đó.

…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜

Bên Nhược Thần chắc cũng là do Lăng Tĩnh Ưu thông báo.

Cô ta tuy không ra tay tàn độc nhưng đã âm mưu sắp xếp tất cả điều này cũng thật khiến người ta căm ghét.

Người theo dõi Nguy Đồng sớm đã bị Lục Lộ âm thầm xử lý, nhưng Lăng Thái cứ

nghĩ đến chuyện cô gặp nguy hiểm thì không thể kiềm chế được sự giận dữ

trong lòng.

"Cô con gái ngoan được Quan Tuệ Tâm dạy dỗ, nếu chỉ

tùy tiện kiêu ngạo một chút cũng chẳng sao, nhưng lại đụng vào người

không được đụng." Chiếc xe Bentley màu tàn thuốc phi như bay trong đêm

tối, trong kính chiếu hậu, ánh mắt người đàn ông vô cùng lạnh lùng,

"Cũng đến lúc để Lăng Lạc An phải học cách lựa chọn người phụ nữ bên

cạnh mình rồi."

Lục Lộ đi theo anh nhiều năm như vậy, tự nghĩ

mình rất hiểu sếp. Trước đây gặp rắc rối, anh chỉ cười với chính sự an

nguy của mình. Lần này vì Nguy Đồng, anh đã nổi giận thật sự.

Lục Lộ không dám hàm hồ, truyền tin cho vệ sĩ phụ trách an toàn cho Nguy

Đồng, để bọn họ canh chừng chặt một chút, đừng xảy ra sơ suất. Kết quả

lại nhận được báo cáo: Phu nhân sếp của anh, tối qua đã được người khác

tỏ tình.

***

Là trợ lý, gần đây Lục Lộ cảm thấy rất áp lực.

Đều nói đàn ông khi yêu sẽ mất hết lý trí và vô cùng mù quáng. Lục Lộ luôn

cho rằng người bình tĩnh lý trí như Lăng Thái sẽ không làm chuyện thất

sách như vậy. Nhưng suy nghĩ và thực tế thường khác xa nhau.

Trước đây vì một câu lỡ lời mà khiến Nguy Đồng bị thương, người trợ lý ấy đã

suy nghĩ cả đêm, cuối cùng anh quyết định gọi cho sếp báo cáo tình hình. Không ngờ vừa mở miệng đã bị sếp ngắt lời, "Không sao, cô ấy qua đây

rồi." Anh một tay cầm điện thoại, một tay kéo cửa. Ngoài chung cư, cô

gái cả người ướt nhẹp đang tháo mũ phủi những giọt nước trên tóc, thấy

anh mở cửa, cô cười rất tươi, "Chào anh, anh dậy sớm vậy?"

Lăng

Thái nhíu mày, cúp điện thoại kéo cô vào chung cư, lấy khăn tắm to

choàng cho cô, gắt lên, "Vết thương còn chưa tháo băng, có phải em muốn

vào bệnh viện nữa phải không?"

"Lúc em ra ngoài không ngờ lại

mưa, đừng hung dữ như vậy mà!" Nguy Đồng cười, anh mau lẹ lấy quần áo

mới giúp cô rồi đẩy cô vào phòng tắm.

Lúc Nguy Đồng tắm xong bước ra ngoài, trong phòng ngào ngạt mùi trứng gà rán và bánh mỳ. Cô bước ra phòng khách, quả nhiên anh đang bận rộn trong phòng bếp.

Cái

lưng dài trắng thật đẹp, nhìn nghiêng gương mặt anh có chút mệt mỏi. Xem ra không chỉ có cô, chắc cả đêm qua anh cũng không ngủ.

Tối qua

Nguy Đông ngồi cả đêm bên bờ sông gần con phố nhà cô, cũng không biết

bản thân đang chỉnh đốn cảm xúc hay chỉ đơn giản là ngồi ngây ra đó.

Buổi sáng sớm lúc chuẩn bị đến chung cư, trời bắt đầu đổ mưa, cố ý làm

khó cô. Khu nhà cô rất khó bắt được taxi, xe bus sớm thế này vẫn còn

chưa hoạt động. Cô đội mưa chạy suốt hai con phố mới bắt được xe.

Vốn cho rằng sự xuất hiện của cô sẽ làm anh bất ngờ, kết quả anh ấy bình

tĩnh như thể sáng sớm cô chỉ chạy bộ một vòng rồi quay về.

Nguy Đồng ngồi xuống bên mép bàn ăn, chống cằm đăm chiêu nhìn anh.

Lăng Thái cười nhẹ, "Sao thế?"

"Em đột nhiên quay về anh không cảm thấy kỳ lạ chút nào sao?"

"Với tính cách của em, đây là chuyện sớm muộn thôi." Anh bưng bữa sáng đến

trước mặt cô, "Sau này trời mưa đừng chạy lung tung, gọi điện cho anh."

"Sau khi em về nhà