Old school Easter eggs.
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327801

Bình chọn: 8.5.00/10/780 lượt.

ọi chuyện kết thúc, sẽ là hôn lễ của anh và Nguy Đồng.

Hoàng hôn ngày hè, ánh nắng cuối ngày hồng rực một góc trời, mắt anh thả vào không trung, không rõ là đang nhìn vào nơi nào.

***

Nằm viện hai ngày, về nhà sáu ngày, Nguy Đồng bị cưỡng chế nghỉ ngơi dưỡng

thương, gần như không được ra khỏi cửa, từ cuối tháng tám, dưỡng thương

tới tận tháng chín.

Trong suốt thời gian đó, Lăng Thái không hề

tới thăm cô, cộng thêm từ ngày trở về thành phố Z, điện thoại của Nguy

Đồng cũng không rõ tung tích, vì vậy ngay cả điện thoại, anh cũng không

gọi.

Các sư huynh đệ ngày ngày nghe cô trách mắng Lăng Thái, lâu dần cũng thành quen.

Sau đó, tiểu sư đệ Tiểu Bảo lén chạy tới nói cho cô biết, thật ra Lăng Thái có tới đây, hơn nữa không chỉ một lần, nhưng lần nào cũng bị đại sư

huynh chặn lại ở ngoài cửa.

"Sư tỉ, chị đừng trách đại sư huynh,

thật ra anh ấy cũng chỉ vì thương chị mà thôi... Lần này chị vì bảo vệ

chồng mà bị thương, vô cùng dũng cảm. Nhưng dù gì thì người bị thương

vẫn là chị, cha chị nghe nói anh rể biết rõ là có nguy hiểm nhưng vẫn

đưa chị tới công trường đó, nên rất không vui. Nhưng em nghĩ anh rể

tuyệt đối không phải người như vậy, trong chuyện này nhất định có hiểu

lầm, nếu chị muốn gặp anh rể, thì phải giải quyết hiểu lầm này

trước..."…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜

Đáng tiếc, tiểu sư đệ tốt bụng không hề hay biết, tất cả những gì cần giải thích cô đều nói với

đại sư huynh cả rồi, chứng tỏ lần này không phải hiểu lầm, mà là cố tính gây khó dễ cho Lăng Thái.

Đối với chuyện cô bị thương lần này, Nhược Thần luôn canh cánh trong lòng.

***

Thật ra ông Nguy cũng biết rất rõ, con rể ông không phải người như vậy.

Nhưng nhìn thấy con gái bị thương, có cha nào mà không xót, vì vậy khi

Nhược Thần ngăn không cho Lăng Thái vào nhà, ông không hề lên tiếng,

thậm chí khi thấy Nhược Thần đem vứt bỏ điện thoại của Nguy Đồng, cũng

chỉ mắt nhắm mắt mở coi như không thấy.

Hôm nay, Lăng Thái lần thứ ba tới gõ cửa Nguy gia.

Người ra mở cửa vẫn là Nhược Thần, ông Nguy rót một li trà nóng, vừa uống vừa suy nghĩ xem, chuyện ngăn cấm con rể có nên tiếp tục nữa hay không. Nếu phá hỏng cuộc hôn nhân của hai con trẻ, thì người làm cha thật không

phải chút nào.

Kết quả là người mà lần này Lăng Thái tìm lại

không phải là Nguy Đồng. Hai lần bị cấm cửa cộng thêm điện thoại không

liên lạc được, anh đương nhiên nhận ra đây là do Nhược Thần cố tình làm

khó. Thật ra ngay từ khi Nhược Thần vô lý đưa cô đi, anh đã sớm lường

được cục diện này.

Nói thật lòng, nếu anh cố tình muốn xông vào,

thì Nhược Thần cũng không thể cản nổi. Nhưng như vậy đối với cả hai đều

không tốt, muốn tháo chuông phải tìm người buộc chuông.

Nửa tiếng sau, Lăng Thái và Nhược Thần đã yên vị ở một câu lạc bộ quen thuộc.

Ý định nói chuyện với Nhược Thần không phải bây giờ Lăng Thái mới có, chỉ là gần đây công ty cũng có quá nhiều việc, nên luôn không sắp xếp được

thời gian.

Nhân viên phục vụ mang cà phê vào rồi vội vã bước

ra.d☺n Tuy hai người đàn ông trong phòng không hề lên tiếng, nét mặt vẫn giữ nụ cười, nhưng không khí lại vô cùng kỳ dị. Trong gian phòng này,

dường như có đốm lửa đang bập bùng cháy, cảm giác ngột ngạt tới khó thở

khiến cô không dám ở lại lâu hơn.

Cả hai đều không nói gì, dường như muốn quan sát thật kỹ, muốn tìm thấy điều gì đó từ đáy mắt đối phương.

Lăng Thái đặt tay lên trên chiếc bàn kính, chậm rãi nói, "Hôm nay tôi chỉ muốn biết một vài vấn đề."

"Thì ra anh cũng biết có vấn đề!" Nhược Thần cười nhạt. Lông mày của Lăng Thái hạ xuống vài phần, nhưng khóe miệng vẫn giữ nụ cười lịch sự, "Anh chỉ

nhắm vào tôi, hay là nhắm vào bất cứ người đàn ông nào bên cạnh Nguy

Đồng? Nếu là vế đằng trước thì thuộc về phạm trù có thể giải quyết được. Nếu là vế đằng sau..." Anh dừng một lúc, ánh mắt lạnh đi vài phần, "Tôi nghĩ tôi không giúp nổi anh."

"Có phải những người làm kinh

doanh như anh nói chuyện đều thích vòng vo?" Nhược Thần vuốt mũi, cảm

thấy buồn cười lắc đầu, "Xem ra bất luận là vế trước hay vế sau, sức ảnh hưởng của tôi không thể coi thường. Anh muốn biết tôi có tình cảm gì

với cô ấy đúng không?"lⓔ Anh hỏi xong, nụ cười dần tắt, đôi mắt màu nâu

từ từ lộ vẻ nghiêm túc "Trước lúc đó, tôi cảm thấy anh nên nói, rốt cuộc anh có tình cảm thế nào với cô ấy?"

Cuộc nói chuyện qua lại, hai người dường như đều đang thăm dò đối phương.

Lăng Thái biết, chuyện Nguy Đồng bị thương không phải tự cô nói, cũng có

nghĩa là, sau khi sự cố xảy ra, có người thứ ba đã nói tin này cho Nhược Thần.

Bất luận người này là ai, mục đích là gì, anh đều không hy vọng Nguy đồng vì chuyện này trở thành đối tượng bị lợi dụng.

"Tôi kết hôn với cô ấy đã bộc lộ rõ nhất tình cảm của tôi thế nào. Anh cũng

không phải người ngốc, so với việc nổi giận vì sự cố đó, sao không nghĩ

kỹ xem người thông báo cho anh rốt cuộc có mục đích gì?" Lăng Thái nhíu

mày:" Sự cố ở công trường là do có người làm, trước khi anh gọi điện

đến, chỗ tôi chưa có ai tiết lộ việc này ra ngoài. Anh hiểu tôi đang nói gì không?"

"Chuyện này tôi sẽ điều tra, nhưng