rong hôn lễ, còn
em, có ý kiến gì không?"
"Em không có." Cứ dựa vào anh, nghe thấy hơi thở nhẹ nhàng của anh, đầu
óc Nguy Đồng lại có những suy nghĩ lung tung không thể khống chế, còn
nghĩ ra được ý kiến gì nữa chứ. Cô vội đẩy anh ra, nói mình muốn đi tìm
sư huynh luyện quyền cước.
Mới đi được một bước, cô lại bị anh kéo trở về.
Cô đánh vào lồng ngực anh, ngẩng đầu đã thấy ánh mắt của anh, "Em làm sao vậy?"
"Em, em không có!" Cô vội lảng tránh.
Anh im lặng nhìn cô không nói, cho đến khi thấy cô có vẻ hốt hoảng, chỉ
có thể lẩm bẩm nói, "Không phải anh đã nói với em còn chưa thích ứng
sao, em cũng đồng ý với anh rồi."
Anh rời tầm mắt, nhìn những sợi tóc của cô đang quấn vào đầu ngón tay
mình, "Nguy Đồng, em cho rằng, lý do để một người đàn ông và một người
phụ nữ kết hôn là gì?"
Thấy Nguy Đồng há hốc mồm nghĩ, anh lại đột nhiên cúi đầu hôn cô, ngăn
cản lời cô sắp nói ra. Nhìn thấy bộ dạng cô giật mình, anh lại ngạc
nhiên, ánh mắt dần dần dịu lại, "Em không cần phải trả lời ngay. Tự suy
nghĩ thật kỹ, nghĩ kỹ rồi hãy đến nói với anh."
***
Không đợi Nguy Đồng nghĩ thật kỹ chuyện kết hôn với Lăng Thái, một vấn đề khác lại xuất hiện.
Nguy Đồng nghĩ, có thể thành phố Z thật sự không lớn, nếu không bọn họ sao lại gặp được Hoàng San?
Hôm đó Nguy Đồng và Lục Lộ đi cùng Lăng Thái đến câu lạc bộ, trong căn
phòng khá rộng, phát hiện Hoàng San lại là một trong những nhân viên đi
theo của đối phương. Sau khi được người phụ trách giới thiệu, Hoàng San lịch sự chào bọn họ,
sau đó tươi cười nói vốn đã có ý định mời Lăng tổng cùng ăn cơm, nhưng
không ngờ lại gặp ở đây. Người phụ trách công ty đối tác nghe thấy vậy
biết cô và Lăng Thái đã quen nhau từ trước, vì vậy trong suốt buổi tối
hôm đó, Hoàng San trở thành nhân vật trung tâm trong bữa tiệc. Người phụ trách công ty đối tác còn không ngớt lời khen ngợi năng lực của Hoàng
San, đồng thời cũng không quên tự khen mình có mắt nhìn người, khi xưa
đã ra sức giữ cô ở lại công ty làm việc.
Hoàng San lịch sự đối đáp, không hề liên tục khoe khoang về sự thân thiết của mình và Lăng Thái giống như hôm ở sân bay.
Giữa chừng, Lăng Thái ra ngoài nghe điện thoại, Hoàng San thoáng nhìn
theo hướng anh bước đi, sau đó không bao lâu, cô tươi cười nói xin thất
lễ một lát rồi đứng lên đi ra ngoài. Nguy Đồng ghé sát vào người Lục Lộ, kéo kéo ống tay áo anh, hỏi thật khẽ, "Cô gái đó và Lăng Thái rốt cuộc
có quan hệ gì?"
"Công ty cô ấy làm trước đây có quan hệ làm ăn với sếp, vì vậy..."
"Anh làm ơn, lần sau nếu nói dối thì nhìn vào mắt người khác một lát,
cho dù tôi có muốn tin anh cũng không thuyết phục được bản thân mình!"
Nguy Đồng bĩu môi.
"Tôi làm sao dám nói dối cô chứ, những gì tôi nói đều là sự thật..." Câu nói của Lục Lộ bỗng khựng lại khi nhìn thấy nắm đấm đang từ từ giơ lên
của Nguy Đồng. Một bàn tay nhỏ nhắn, những ngón tay xinh xắn, nhưng nắm
đấm thì rắn chắc xoay xoay trước mắt Lục Lộ: "Nếu anh không sợ đau thì
có thể nói tiếp."
Lục Lộ: "..."
***
Tối hôm đó, cuối cùng thì Nguy Đồng cũng biết được thân phận của Hoàng San - bạn gái cũ của Lăng Thái.
Không chỉ có vậy, Nguy Đồng còn nghe lén được cuộc nói chuyện bên ngoài hành lang của hai người.
Nhưng khi cô nhẹ nhàng bước tới, thì rõ ràng là hai người đã nói chuyện
được một lúc rồi, cô chỉ nghe được phần sau của câu chuyện.
"... Anh còn nhớ quán cà phê mà trước kia chúng ta thường hay tới không? Hôm nay em đã một mình quay trở lại đó, mọi thứ vẫn không hề khác xưa
chút nào, vẫn là ông chủ đó, thậm chí ông ấy vẫn nhận ra em, còn hỏi em
về anh nữa." Hoàng San khẽ dựa người trên chiếc lan can phản chiếu ánh
đèn lấp lánh, nụ cười thật đẹp, "Giây phút đó, em cảm thấy thời gian mấy năm nay như ngừng trôi. Không có chia ly, không trở nên xa lạ, anh vẫn
ngồi đó, và em cũng ở đó..."
Nguy Đồng trừng mắt, miệng lẩm nhẩm chửi vài câu. Người phụ nữ kia rõ
ràng biết anh đã kết hôn rồi, vậy mà còn nhắc lại mấy chuyện xa lắc xa
lơ kia là muốn làm gì? Làm gì hả?
Càng đáng ghét hơn là, Lăng Thái vẫn cứ đứng ở đó, hoàn toàn không hề có vẻ như muốn đi khỏi.
"Em vẫn luôn nghĩ, có thể người sống trong đau khổ không chỉ có mình em, có thể anh cũng giống em... nhưng, nhưng..." Cô gái kia nói tới đây thì dường như không tự chủ được nữa, hai tay cô ôm lấy đôi vai đang bắt đầu run rẩy theo tiếng nấc, từ từ khụy xuống.
Lăng Thái kịp thời đưa tay giữ Hoàng San lại rồi nhẹ nhàng đỡ cô lên, "Em đã uống nhiều quá rồi, mau vào đi."
"Uống nhiều?" Hoàng San ngẩng đầu lên nhìn anh, nước mắt lưng tròng,
"Nếu không phải đã uống vài li, thì em làm sao nói ra được những điều
này. Đúng vậy, khi xưa là chính em đã nói muốn chia tay, kết quả là bản
thân đã không thể quên được anh, lại kiêu ngạo cố chấp không chịu quay
lại tìm anh. Bây giờ anh đã kết hôn, nhìn thấy anh sống hạnh phúc vui vẻ như vậy, em mới phát hiện mình còn yêu anh rất nhiều... Lăng Thái, anh
nói xem, bây giờ em phải làm sao, phải làm sao đây..."
Giọng nói của Hoàng San nghẹn dần trong tiếng nấc, dường như có biết bao điều muốn nói nhưng cổ họng