n
mặt đẹp như tượng thần đang nằm phía dưới, sau đó là một màn hôn như vũ
bão.
Theo như những gì cô còn nhớ thì đêm hôm trước, cô cũng đã dùng cách này để khiến anh phải từ thế bị động chuyển sang chủ động, sau đó mọi tình
tiết, nhịp điệu đều do anh điều khiển... Tuy nhiên, hôn được một lúc
lâu, cô vẫn không thấy người đàn ông phía dưới có động tĩnh gì.
Cô ngẩng đầu dậy, đôi mắt to đen sáng như ngọc nhìn Lăng Thái. Khuôn mặt tuấn tú kia rõ ràng là cũng đã bị cô làm co kích động, khuôn ngực vạm
vỡ cùng vì sự cọ sát của cô mà trở nên càng rắn chắc hơn, thế nhưng, đôi mắt kia lại vẫn lạnh lùng tỉnh táo đến vậy.
Sự lạnh nhạt cô chưa từng thấy bao giờ, đôi mắt đó cứ lạnh lùng như vậy
nhìn cô, "Không uống rượu thì không làm được đúng không?" Một câu nói lạ lùng, phát ra từ miệng anh.
Nguy Đồng vẫn chưa say, cô nhận thức được phản ứng đó, và nó nằm ngoài dự đoán của cô.
Nhưng cô mặc kệ, cô quàng tay giữ chặt lấy cổ anh tiếp tục hôn cuồng
nhiệt, hơi thở nồng nàn, bờ môi mê hoặc, nhưng anh lại lạnh lùng đẩy cô
ra, lạnh nhạt nói, "Tối nay em ngủ một mình đi."
Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông khiến Nguy Đồng sững người, cô
không nghĩ được gì nữa, hành động theo bản năng. Cô nắm lấy một chiếc
gối ném thẳng về phía anh, "Anh đứng lại cho em!"
Cô ném rất chuẩn, trúng ngay vào chân anh, nhưng Lăng Thái cũng chỉ dừng lại một chút, nghiêng đầu nói, "Đừng quậy nữa, mau ngủ đi."
"Đã bảo anh quay lại đây kia mà!" Một chiếc gối nữa bay vụt tới, tiếp
theo đó là chiếc chăn mỏng, đệm tựa, trong lúc cô chuẩn bị lật chiếc ga
trải giường lên, thì cánh tay rắn chắc của Lăng Thái đã giữ cô lại.
"Đừng quậy nữa."
"Anh đã không quan tâm tới em, thì em quậy mặc em, không cần anh lo!"
"Giường này là của anh." Anh không nỡ nặng lời mắng cô, giọng nói dịu lại, kèm theo đôi chút bất lực.
"Cùng lắm thì em đền cho anh là được chứ gì!" Cô giận dỗi, ra sức xé tấm ga trải giường.
"Em có tiền đền sao?"
"Trong thẻ có!"
"Đó là tiền anh cho em!"
"Cho em thì là của em. Tất cả những thứ ở đây đều là của em, còn cả
anh..." Giọng cô nghẹn lại, mặt đỏ bừng, "Anh cũng là của em..."
Lăng Thái chỉ coi đó như lời nói trong lúc say của cô, nên cúi người dỗ
dành cô, "Được rồi, anh cũng là của em." Vừa dứt lời, anh lại bị cô giữ
chặt, hôn mãnh liệt. Đôi môi mềm mại, khi hôn anh lại mạnh mẽ vô cùng,
chiếc lưỡi nhỏ liếm qua đôi môi, thâm nhập vào trong miệng anh, đắm đuối mê hoặc.
Những ngón tay đặt trên người cô bắt đầu run run, nhưng vẫn cố dùng hết
sức đẩy cô ra, "Nguy Đồng..." Giọng nói anh khàn đặc, hơi thở cũng bắt
đầu gấp gáp, hòa quyện với hơi thở của cô.
Nguy Đồng ôm anh thật chặt, hai chân vẫn quắp chặt lấy eo anh, nhắm mắt
không nói thêm lời nào, dụi đầu vào anh như một con mèo nhỏ đang làm
nũng. Đôi mắt cô sâu như biển, qua chiếc sơ mi mỏng manh, cô cảm nhận
được cơ thể anh đang nóng dần.
Ngón tay anh vuốt trên khuôn mặt cô, mềm mại, dịu dàng, lưu luyến vuốt
ve từng đường nét trên khuôn mặt xinh xắn đó. Cô dường như nghe thấy anh thở hắt ra, chính trong giây phút đó, anh cúi người, hôn cô cuồng si.
Những thứ bị kìm nén lâu ngày, khi có cơ hội phát ra sẽ mạnh mẽ hơn gấp
nhiều lần. Nụ hôn của anh dường như dùng sức quá mạnh, tuy cô đã có sự
chuẩn bị nhưng vẫn bị sự cuồng nhiệt mạnh mẽ kia làm cho giật mình.
Trong hơi thở gấp gáp, Nguy Đồng tròn mắt nhìn Lăng Thái, khi anh bị
kích thích thì đúng là không còn chút nho nhã nào cả.
Phong Phong nói rất đúng, dù gì thì anh cũng vẫn là đàn ông.
Đêm hôm đó, trong sự đê mê ngây ngất, Nguy Đồng bắt đầu hiểu ra được một đạo lí: nhìn người không thể bắt hình dong, đặc biệt là những người đàn ông ngày thường lạnh lùng khô khan. Càng là những người đàn ông như
vậy, khi bộc phát càng khó bề đối phó...
Và cũng từ giây phút đó trở đi, cô đã hạ quyết tâm chinh phục cả cơ thể lẫn trái tim anh.
Lăng Thái! Anh chạy không thoát đâu.
***
Uống rượu say làm loạn là chuyện ngoài ý muốn, còn cố tình uống rượu nhằm đạt được mục đích thì sao?
Lúc này, Nguy Đồng đang gối đầu lên tay Lăng Thái, cánh tay kia của anh
đang ôm eo cô, hơi thở nồng ấm thoảng qua mái tóc cô. Hơi thở quen
thuộc, thân yêu gợi lên trong cô niềm hạnh phúc khó tả.
Cho dù Nguy Đồng đã rất nhiều lần tỉnh dậy và phát hiện mình đang nằm
trong vòng tay Lăng Thái, nhưng lần này cô có cảm giác hoàn toàn khác.
Cô dụi đầu vào ngực anh, vừa tự thán phục dũng khí tối qua của mình, vừa mỉm cười tận hưởng sự ngọt ngào chưa từng có. "Tỉnh rồi à?" Anh hôn lên vành tai cô, ôm cô chặt hơn, "Bữa sáng em thích ăn gì?"
"Ăn món anh nấu." Nguy Đồng không hề khách sáo. Vợ thưởng thức bữa sáng chồng làm là chuyện tất nhiên. …
Anh đồng ý, lại hỏi: "Tối qua tại sao lại uống rượu?"
Để dụ dỗ anh, có lẽ cô trả lời như vậy sẽ dọa anh chạy mất, Nguy Đồng
quyết định từ từ mới nói. Cô xoay người trong lòng anh, "Có một chuyện
hơi phiền não."
Lăng Thái không nói gì.
"Sao anh không hỏi em là chuyện phiền não gì?" Nguy Đồng hơi cụt hứng,
không phối hợp như vậy làm sao cô nói tiếp được. Cô ngẩng đầu, anh nhìn
cô chăm chú, khiế