ô. Tuy anh không an ủi cô bằng những câu nói ngọt ngào dễ nghe,
nhưng anh luôn xuất hiện vào những giây phút cô cần sự giúp đỡ nhất.
Người đàn ông mạnh mẽ, tài giỏi luôn giải quyết tất cả những rắc rối của cô một cách thật dễ dàng.
Không phải cứ nói những lời nói ngọt ngào thì mới là an ủi, anh luôn
dùng một cách hoàn toàn khác. Cách của anh khiến cô ban đầu cảm thấy tức giận, cảm thấy như mình bị nhạo báng chế giễu, nhưng lại hiệu quả đến
mức chính cô cũng phải bất ngờ. Một người đàn ông chính chắn và thông
minh hơn người.
Vô tình, cô bị anh thu hút, tất cả mọi sự chú ý của cô đều hướng về anh. Ngay cả những suy nghĩ khó hiểu như muốn lại gần anh, muốn chạm vào
anh, bây giờ nghĩ lại, cũng đều là do cô thích anh nên mới như vậy.
Cô vẫn luôn nghĩ rằng, mình không thể nào thích một người đàn ông khác
nhanh như vậy được, hơn nữa người đàn ông đó lại hơn cô tới bảy tuổi.
Nhưng, vào chính lúc cô không ngờ tới nhất thì cô lại phát hiện ra, mình đã yêu anh mất rồi. Tình cảm này thậm chí còn mãnh liệt hơn tình cảm
dành cho Lăng Lạc An lúc trước. Ít nhất, nếu bây giờ đổi lại là bạn gái
cũ của Lăng Lạc An đang đứng trước mặt cô khóc lóc, thì cô cũng sẽ không thấy khó chịu như vậy.
"Chẳng trách mà..." Nguy Đồng chống tay dưới cằm, chớp mắt sầu não:
"Chẳng trách mà dạo gần đây, cứ lại gần anh ấy là mình lại muốn XXOO,
mình còn tưởng là bị lây nhiễm tính xấu đó của Lăng Lạc An, thì ra là vì mình đã yêu anh ấy mất rồi..."
Trước ánh mắt nhìn mình như đang nhìn một quái thú của Hình Phong Phong, Nguy Đồng lại bắt đầu chìm trong sầu não, cô yêu anh nhưng anh lại
không yêu cô, hơn nữa bây giờ bạn gái cũ của anh lại đột nhiên xuất
hiện, sự thật đó khiến tâm trạng cô rối bời.
***
Chín giờ tối thứ bảy, Lăng Thái vẫn chưa về, Nguy Đồng ngồi một mình
giữa phòng khách, chống cằm nhìn chằm chằm vào chai rượu vang trước mặt
đã hơn một giờ đồng hồ.
Hình Phong Phong nói, nếu một người phụ nữ muốn chiếm được trái tim
người đàn ông một cách nhanh nhất, thì không gì hữu hiệu hơn là cơ thể
của cô ta.
Lúc đó, câu nói này của Hình Phong Phong khiến Nguy Đồng nổi hết cả da
gà. Nhưng suy đi nghĩ lại, trong hoàn cảnh hiện nay, đó chính là cách
hiệu quả nhất. Nhưng để cô chủ động làm chuyện đó, thì không khả thi cho lắm. Vì vậy, cách duy nhất đó chính là... say rượu.
Rượu là một thứ rất có ích, trong những lúc quan trọng, nó có thể giúp
người ta dũng cảm hơn, hoặc nói cách khác, cho dù có thất bại thì cô
cũng không bị mất mặt. Cùng lắm thì cũng chỉ là uống rượu say rồi làm
loạn thôi. Dù gì thì cũng đã có lần thứ nhất và lần thứ hai, có lẽ Lăng
Thái cũng đã quen với chuyện đó rồi. Nghĩ vậy nên cuối cùng, Nguy Đồng
ngửa cổ lên trời uống cạn chai rượu.
Chỉ đáng tiếc, dựa vào tửu lượng của Nguy Đồng, một chai rượu đó chỉ có
thể khiến cô hơi choáng chứ chưa đạt tới cảnh giới "dũng mãnh" như hai
lần trước. Trong lúc cô còn đang loay hoay tính đi lấy thêm một chai
nữa, thì có tiếng mở cửa, Lăng Thái đã về. Nguy Đồng lập tức giấu vỏ
chai rượu xuống gầm bàn, rồi bổ nhào nằm xuống ghế giả vờ say.
Lăng Thái vừa bước vào đã nhìn thấy người đang "hôn mê" nằm trên sô-pha, anh đặt tập tài liệu xuống bàn, chống tay nhẹ nhàng ngồi xuống ghế,
ngón tay thon dài khẽ vén những sợi tóc đang rủ xuống mặt cô. Không ngờ
cô đột nhiên tỉnh dậy, nhìn anh cười thật ngọt ngào: "Anh về rồi...!"
Một mùi rượu nồng nặc cùng nụ cười quyến rũ mê hoặc quen thuộc, khiến
Lăng Thái nhận thức được một điều: cô lại uống say rồi.
May mà lần này người uống say kia không chủ động đòi cởi quần áo, cũng
không lao vào hôn anh tới tấp, chỉ giống như một con bạch tuộc bám chặt
lấy người anh, hai chân quắp chặt lấy eo anh, trong lúc đó Nguy Đồng
cũng không quên cúi xuống cổ áo anh kiểm tra, không có mùi nước hoa của
phụ nữ, vẫn là hương thơm mát sạch sẽ quen thuộc, cô rất vui, tiếp tục
hôn lên cổ anh, lên vai anh...
"Nào, lên giường ngủ thôi." Anh vỗ vỗ dỗ dành cô gái trong lòng mình, bế cô dậy. Nghe thấy hai chữ "lên giường", Nguy Đồng ngoan ngoãn nằm gọn
trong lòng anh. Chờ đúng thời cơ, khi anh cúi người đặt cô xuống giường, cô nhanh tay nắm lấy cổ áo anh, kéo mạnh xuống, Lăng Thái không đề
phòng, bị cô kéo ngã sấp xuống giường, nằm đè lên người cô.
Hơi thở ngọt ngào nồng ấm thoang thoảng qua mặt anh, trong căn phòng
tranh tối tranh sáng, cô gái trẻ với đôi mắt sáng như pha lê, đẹp tựa mã não nhìn anh đắm đuối, "Lăng Thái, hãy ôm lấy em..."
***
Lăng Thái chống tay đỡ nửa người trên tách khỏi giường, đôi mắt sâu thăm thẳm, phảng phất ngọn lửa nhỏ đang len lỏi. Anh cố giữ cho hơi thở thật đều, dịu dàng nói: "Ngoan nào! Mau ngủ đi!" - chỉ có điều lúc này,
giọng nói của anh cũng bắt đầu bị lạc dần.
"Ngủ cùng nhau!" Đánh chết Nguy Đồng cũng không buông tay.
Anh đang định kéo tay cô ra khỏi cổ áo mình, thì bất ngờ cô lật người
lại, chỉ trong tích tắc, vị trí của hai người đã bị tráo đổi hoàn toàn,
anh ở dưới, cô ở trên. Cảm giác từ trên nhìn xuống, chiếm thế thượng
phong thật là thích. Cô chớp chớp mắt, cười mê hoặc nhìn người có khuô