Đồng đang ngồi ngây ra ở bên ngoài phòng khám, Lăng Thái vội bước đến, ngồi xuống trước mặt cô, "Em không sao chứ?"
"Em không sao." Cô nhìn anh, rồi nhìn vào phòng, "Cô ấy thì có."
"Anh nghe Lục Lộ nói rồi, chỉ là vết trầy xước."
"Anh đã đến rồi, vậy em về đây. Anh nói với cô ấy, không phải em cố ý va vào người phục vụ, nếu cô ấy muốn kiện em thì kiện. Cô ấy kêu gào bị em hủy dung nhan suốt cả đường đi, em nghe phiền lắm rồi."
Nguy Đồng đứng dậy muốn đi, nhưng bị anh kéo vào lòng, "Sao lại không vui? Anh đâu có nói em."
Nguy Đồng lại nhìn anh, "Em chỉ cảm thấy, chắc anh có chuyện muốn nói
riêng với bạn gái cũ của anh!" Lúc nói câu này, cô cố ý bình tĩnh, chỉ
là mấy chữ cuối cùng, cô nói rất mạnh, rốt cuộc lộ ra tâm trạng có phần
không vui.
Người đàn ông có chút kinh ngạc, lập tức cười nhẹ, "Cô ấy nói vậy?"
Lục Lộ ở bên cạnh lập tức căng thẳng, nhìn cô ra hiệu, cũng may Nguy
Đồng không có ý bán đứng anh ấy, trả lời "Vâng" một tiếng. Sau đó gạt
ngón tay trên cánh tay mình ra, nhanh chóng bước đi.
Lăng Thái nhìn bóng dáng cô rời đi, trong đáy mắt có chút lạnh lẽo. Anh
hướng về Lục Lộ bên cạnh, trầm giọng dặn dò, "Đi điều tra xem, Hoàng San mấy ngày hôm nay đi gặp ai."
"Sếp?" Lục Lộ không hiểu.
"Với tính cách của Hoàng San, không thể mặt dày tìm Nguy Đồng. Trừ phi, mấy hôm nay cô ấy có gặp một người."
"Tôi hiểu rồi." Lục Lộ nhận lệnh rời đi. Lăng Thái xoay người, vào phòng bệnh.
***
Lục Lộ điều tra rất nhanh chóng, chưa đầy nửa tiếng sau đã báo cáo kết qủa cho sếp của mình.
Lăng Thái nghe xong, nụ cười càng lạnh, "Tôi đoán ngay là cậu ta."
"Sếp, chỗ Hoàng San có cần tôi xử lý không?" Lục Lộ nhìn sắc mặt của
sếp, tiếp tục nói, "Thực ra, tôi cảm thấy phụ nữ thường nêu ra những yêu cầu vô lý vào lúc này. Cô ấy chỉ bị trầy xước, vốn không cần phải vào
bệnh viện..."…
"Yêu cầu?" Lăng Thái lạnh lùng nói, "Cô ấy dám nói càng tốt, hôm nay anh cứ về trước, ngày mai quay lại sắp xếp cho cô ấy xuất viện." Lục Lộ vội vã bước ra ngoài, trong phòng bệnh, Hoàng San ghé sát tai vào vách tường nghe từng động tĩnh bên ngoài.
Hai người nói chuyện với nhau hoàn toàn không cố ý nói nhỏ tiếng, cũng
không đi xa khỏi phòng bệnh, dường như hoàn toàn không bận tâm đến
chuyện Hoàng San có nghe thấy hay không.
Trước khi chính tai nghe thấy Lăng Lạc An nói ra những sự đấu đá trên
thương trường của anh và Lăng Thái, Hoàng San vẫn nghĩ rằng, quan hệ
giữa hai người luôn rất tốt. Ít nhất, sáu năm trước là như vậy. Nhưng
Lăng Lạc An lại nói rằng, ngay cả cuộc hôn nhân của Lăng Thái, cũng trở
thành một phần trong cuộc chiến giữa hai người. Đó không chỉ là một cuộc hôn nhân có mục đích, mà người vợ mới cưới của sếp lớn Lăng kia, còn đã từng là người yêu của cháu ruột anh.
Hoàng San không phải là kẻ
ngốc. Ngay sau khi quay về, cô đã lên mạng
tìm đọc những bài báo lá cải trước kia của thành phố Z. Quả đúng như lời Lăng Lạc An nói, Nguy Đồng đã từng là bạn gái của anh, hơn nữa, hai
người còn từng đính hôn với nhau.
Vậy thì, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì khiến cô gái trẻ kia, chỉ trong
một thời gian ngắn đã thay đổi mục tiêu, quay sang kết hôn với chính chú ruột của bạn trai mình?
Về vấn đề này, Lăng Lạc An lại tiết lộ cho cô một manh mối khác - sáu
năm trước, giữa hai người đã xảy ra cuộc tình một đêm cuồng nhiệt. Với
thân thủ của Nguy Đồng, cho dù là Lăng Thái sắp xếp cô tiếp cận Lăng Lạc An, hay giữ lại bên cạnh mình, cũng đều là việc có trăm cái lợi mà
không có cái hại nào, huống hồ, bản thân Nguy Đồng cũng là một mỹ nhân.
Cũng chính là mốc thời gian sáu năm trước đó, khiến Hoàng San lại bắt
đầu nung nấu một hi vọng. Vì sáu năm trước, cũng chính là lúc mà cô và
Lăng Thái chia tay nhau.
Năm đó khi cô đề nghị chia tay, Lăng Thái vô cùng lạnh nhạt, không một
chút cảm xúc, thậm chí ngay cả một câu níu kéo cũng không có. Cô luôn
cho rằng anh không hề quan tâm tới cô, đó chỉ là một mối tình hờ hững,
chia tay cũng trong lặng lẽ. Nhưng, nếu thật ra anh rất quan tâm thì
sao?…
Thật ra bản thân cô cũng không chắc chắn, vì năm xưa khi
hai người ở bên nhau, cảm giác mà người đàn ông hoàn hảo kia mang đến
cho cô, hoàn toàn không giống như đang yêu nhau. Giữa họ dường như chỉ
là một mối quan hệ vô cùng mờ nhạt, gặp nhau, ăn cơm, uống cà phê, sau
đó anh đưa cô về
nhà... Thậm chí, họ còn chưa từng cùng nhau đi xem một bộ phim. Cô thừa
nhận, năm xưa, cô vừa gặp anh đã trúng ngay tiếng sét ái tình, và chính
cô đã chủ động theo đuổi anh, ngày anh chấp nhận lời yêu cô, cô đã sung
sướng mừng rỡ biết chừng nào, không ngờ mối tình cô khao khát chờ đợi
bấy lâu, lại hờ hững và nhạt nhẽo tới vậy.
Nắm tay là do cô chủ động, hôn cũng là do cô chủ động, nhưng sau đó, cô
cứ chờ đợi mà không có gì sâu sắc hơn dù cô đã năm lần bảy lượt ra ám
hiệu. Thậm chí, có một lần cô giả bệnh nằm nhà gọi anh tới chăm sóc, và
chủ động muốn xảy ra chuyện đó với anh, nhưng kết quả là, anh lại lạnh
lùng đẩy cô ra.
Tối đó là nỗi sỉ nhục lớn nhất trong đời cô. Cô thông minh, xinh đẹp,
tài giỏi, trước giờ luôn tự tin đến kiêu ngạo.