sau đó Lăng Thái không hề gọi điện
cho cô, tâm trạng cô đang rất tệ, nên đã hẹn cả Tô Sung thứ bảy tuần này đi bơi để giải tỏa stress.
Thứ bảy chưa tới, thì vị oan gia kia đã lại gọi điện đến. Nếu không phải
Nguy Đồng đã sớm quên mất số điện thoại của Hoàng San, thì nhất định cô
sẽ không nghe máy. "Cô yên tâm, Lăng Thái đã nói rõ với tôi rồi, tôi đến không phải để gây chuyện." Hoàng San mở
đầu vẫn còn thuận tai, nhưng sau đó cô ta lại nói với cô chuyện không
thuận tai cho lắm.
Hoàng San không biết chuyện xảy ra giữa chú
cháu Lăng Thái và Nguy Đồng, nhưng sau đó nghĩ lại cũng hiểu bản thân đã bị lợi dung. Cô vào xã hội nhiều năm như vậy, lại bị một thằng nhóc
chơi xỏ, còn khiến cô mất mặt trước Lăng Thái, trong lòng tự nhiên không cam tâm.
Vì thế bây giờ, cô nói hết những bực tức vì Lăng Lạc An lên đầu Nguy Đồng.
"Tôi thừa nhận ngoài việc bị lợi dụng, tôi cũng có mục đích của mình, nhưng
xem ra người được lợi nhất trong việc này không phải là
tôi."…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
"Chuyện này cô cũng nói với Lăng Thái rồi?" Nguy Đồng chau mày.
"Chuyện anh ấy muốn biết vốn không cần tôi nói, cô không tin có thể tự đi hỏi
anh ấy. Nguy Đồng, tôi chưa bao giờ ngưỡng mộ ai. Cô là người đầu tiên."
Cô nói xong cúp máy, Nguy Đồng vứt điện thoại, trèo lên giường nằm bất động.
Lại là Lăng Lạc An. Anh ấy dường như không muốn buông tha cô.
Nguy Đồng thật không hiểu, lúc đầu người phản bội không phải anh ta sao? Đến việc bị cô phát hiện, anh ấy vẫn cười không coi vào đâu, bây giờ cô và
Lăng Thái kết hôn, anh ta còn muốn gì nữa?
Lẽ nào giữa anh ta và Lăng Thái thật sự có tranh chấp lớn, khiến anh ta không chịu buông.
Nguy Đồng tức giận, nhưng không muốn đi tìm Lăng Lạc An. Nhịn đến thứ bảy, cô định dồn tất cả phẫn nộ vào bể bơi.
Hình Phong Phong và Tô Sung chỉ bơi tượng trưng, ngán ngẩm nhìn người phụ nữ lao vào làn nước bơi tới bơi lui. Bọn họ đến bể bơi để ngắm trai đẹp,
còn cô đến để rèn luyện thể lực.
Bể bơi trong nhà này là thiết kế thêm của một câu lạc bộ, khách không quá nhiều, đều là nam nữ thành phố có khả năng chi tiền. Lúc đầu Lăng Thái đưa thẻ hội viên cô không để ý, khiến chiếc thẻ luôn ngủ dài trong túi của cô. Nếu không phải hôm trước bị Hình Phong Phong tình cờ lục thấy, đến bây giờ cô vẫn chưa biết
chiếc thẻ này có tác dụng gì.
"Chú Lăng rất tốt với cậu ấy, đến
chuyện nhỏ như thẻ hội viên cũng để ý đến, cậu còn dạy cậu ấy chiến
tranh lạnh." Tô Sung trách Hình Phong Phong.
"Cậu hiểu gì, đàn
ông không thể chiều, bây giờ rõ ràng sếp lớn Lăng không muốn giải thích
nguyên nhân tại sao ăn xong lại chạy, hãy để Nguy Đồng làm cao một
chút." Thấy Tô Sung vẫn muốn nói, Hình Phong Phong vội chỉ tay về một
phía nói có anh đẹp trai, bảo cô nhìn.
Ghế nằm đối diện hồ bơi
bên kia, quả thật có mấy thanh niên tuấn tú cao ráo đi tới, hai người
vừa nhìn vừa bình phẩm, nhìn thấy một gương mặt tuấn tú quen thuộc trong đó.
Người đó là Lăng Lạc An.
***
Nguy Đồng lên bờ được vài bước đã nhìn thấy Lăng gia công tử trong đám người đó. Anh cũng nhìn thấy cô, hoặc là nói, anh sớm đã nhìn thấy rồi. Khi
cô còn đang bơi trong bể, ánh mắt anh đã dán chặt vào thân thể cô.
Bộ bikini màu vàng cam kết hợp với làn da nâu khỏe khoắn, cô giống như một con cá linh hoạt, thân hình vô cùng gợi cảm. Không phải chưa nhìn thấy
người nào thân hình đẹp hơn, nhưng chỉ có cô là không giống.
Thấy cô quay đầu nhìn mình, anh xoay đầu lại, cười nói với đám người bên cạnh, cứ như cô chỉ là không khí vô hình.
Lúc này, Nguy Đồng cố gắng nhẫn nhịn nỗi giận trong lòng, nhưng cô không ngờ rằng hôm nay cô lại gặp anh ta lần thứ hai.
Địa điểm xảy ra sự việc là ở phòng ăn của câu lạc bộ. Ba người họ bơi xong, Nguy Đồng thấy chưa vận động đủ lại kéo hai người đến phòng thể hình
phía trên nhà ăn chạy bộ. Hình Phong Phong và Tô Sung quả thật không
chịu được nữa, liền xuống tầng dưới đặt phòng gọi đồ ăn.
Nguy Đồng tắm xong xuống tầng đã là một tiếng sau đó, sau khi bước vào mới biết mình nhầm phòng.
Ngồi hai bên chiếc bàn thủy tinh đen dài là những người lạ mặt, cô nói xin
lỗi rồi xoay người định đi, nhưng lại va đầu vào người đàn ông đang đẩy
cửa vào. Mùi nước hoa quen thuộc hòa với mùi khói thuốc lan vào mũi cô.
Đối phương nắm chặt cánh tay cô, cô ngẩng đầu, quả nhiên đập vào mắt là
gương mặt tuấn tú xuất trúng của Lăng Lạc An.
"Trùng hợp vậy!" Anh cười, thần thái nhẹ như mây, dường như chưa từng làm gì khiến cô hết ghét.
"Tránh ra!" Nguy Đồng đẩy anh ra, đi về phía cửa.
"Sao hôm nay người chú yêu thương vợ của tôi không đi cùng thím nhỉ?" Giọng
nói có phần châm biếm truyền từ phía sau đến. Nguy Đồng dừng cánh tay
định mở cửa. Cô đột nhiên cảm thấy bản thân nhẫn nhịn chẳng có ý nghĩa
gì hết.
Cô buông lỏng ngón tay, đạp thật mạnh lên cửa, đi đến
trước mặt anh, "Sao hả, muốn tôi động thủ trước mặt bọn họ
sao?"…ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
***
Không khí trong phòng lập tức xôn xao, mấy người ngồi bên bàn ăn nhìn thấy
mặt Lăng Lạc An biến sắc, lập tức biết điều từng người rời đi.
Cánh cửa mở rồi lại đóng,