XtGem Forum catalog
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328841

Bình chọn: 9.5.00/10/884 lượt.

Nguy Đồng nhìn chằm chằm người trước mặt, bẻ khớp

ngón tay, "Tôi biết quan hệ của anh và Lăng Thái không tốt, tôi cho rằng anh sẽ quang minh chính đại đấu với anh ấy, bất luận là thủ đoạn gì.

Vấn đề giữa đàn ông chỉ nên dùng cách của đàn ông để giải quyết. Nhưng

không ngờ anh lại ấu trĩ như vậy, đến bạn gái cũ của anh ấy cũng lợi

dụng. Có phải anh quá vô liêm sỉ không? Lợi dụng phụ nữ là sở trường của anh sao?"

Ngữ điệu của Nguy Đồng rất lạnh nhạt, sự chán ghét

hiện rõ giữa khoảng lông mày. Rõ ràng là mùa hè nóng bức, nhưng trong

phòng chắc có điều hòa nên hơi lạnh lẽo. Một cái lạnh âm thầm lan ra

trong cơ thể anh, như một con rắn nhỏ luồn lách vào máu, dần dần lan tới trái tim.

Người phụ nữ trước mặt mái tóc suôn dài, đi giày bệt,

mặc quần sooc bò, áo phông ôm sát, hiện rõ từng đường cong trên cơ thể.

Sự mềm mại của vùng ngực anh rất quen thuộc, đôi môi kia anh cũng quen

thuộc. Anh còn nhớ rất rõ cảm giác chạm vào nhau tuyệt vời đó. Hình ảnh

đáng yêu khi cô cười, biểu cảm lúc cô tức giận, tất cả anh đều nhớ rõ.

Lúc nói những lời đó với Hoàng San, đương nhiên anh hiểu sau khi cô biết

được sẽ có phản ứng thế nào, anh chỉ không rõ bản thân mình khi đối mặt

với phản ứng đó mà thôi.

Anh không nói, sự kiêu căng và giễu cợt trên mặt vẫn còn.

Biểu cảm đó làm Nguy Đồng thở dài lắc đầu. Đến bây giờ vẫn như vậy, anh ta

quả là hết thuốc chữa rồi, "Trước đây tôi đã nói, chỉ cần anh nỗ lực, sẽ có một ngày thắng anh ấy một lần. Nhưng bây giờ tôi cảm thấy bất luận

anh làm gì, anh đều không thể thắng được anh ấy. Hai người là hai loại

người khác hẳn nhau!"

"Vậy thì làm sao?" Lăng Lạc An đột nhiên mở miệng, sự giận dữ hiện rõ trong đáy mắt, "Người họ Lăng thì phải giống

nhau sao? Lăng Thái là Lăng Thái, tôi là tôi! Không cần cô so sánh."

"Lợi dụng người khác thì làm sao? Cô cho rằng người khác thật thà cao sang

lắm ư, ai chẳng có mục đích của mình. Tôi lợi dụng người ta, người ta

lợi dụng tôi, đây vốn dĩ là thế giới lơi dụng lẫn nhau. Cô cho rằng cô

thanh cao lắm sao? Trong mắt người khác, cô cũng chỉ là người phụ nữ vô

liêm sỉ, vì tiền lợi dụng thân thể bám lấy hai chú cháu Lăng gia mà

thôi!"

Nguy Đồng tức giận đánh ra một đấm. "Anh thật hết thuốc chữa rồi!"

Lăng Lạc An không né, trúng ngay một đấm giữa mặt, dẹp cả mặt, khéo miệng lập tức bị rách.

Anh cười khẽ, dùng ngón tay cái lau nhẹ vết máu, dùng đầu lưỡi liếm đi, "Lẽ nào tôi nói sai? Cô cho rằng cái vị trí chủ tịch hành chính Lăng Thị

Lăng Thái còn làm được bao lâu? Không có chức vụ đó, Lăng Thái vốn chẳng là gì hết. Cô yêu tiền như vậy, tại sao không đến lấy lòng tôi? Tôi

không tin, anh ta giỏi chuyện trên giường hơn tôi." Ánh mắt có mang dấu

hiệu nguy hiểm.

Ngay sau đó, Nguy Đồng bị anh tóm lấy cổ tay kéo

lại, đầu ngón tay dùng lực túm chặt chiếc cằm nhỏ của cô, người đàn ông

lạnh lùng: "Cô luôn cho rằng thân thủ của tôi không bằng cô, đúng

không?"

Nguy Đồng chau mày giằng ra, ngón tay trên cổ tay cô

giống như đã bám rễ ở đó. Cô lật tay tóm được bàn tay đang nắm lấy cằm

mình. Trong lúc giằng co cô thoát ra được, nhưng chỉ mấy giây sau, cô

lại bị anh tóm chặt, lần này cô bị anh ấn ngã xuống chiếc bàn ăn ở đằng

sau.

Còn chưa kịp giằng co, môi của người đàn ông đã bịt chặt

miệng cô một cách thô bạo, đầu lưỡi vừa mở được miệng cô ra liền xông

vào trong. Đúng thế, ngay từ đầu anh không phải là người yếu thế, lúc đó là vì muốn do thám trước nên mới giả vờ. Nhưng bây giờ không cần nữa,

anh có thể làm theo ý mình.

Anh vốn có thể nói cho cô, anh lạnh lùng châm biếm, ánh mắt coi thường của anh, tất cả đều là vì để tâm cô.

Nhưng bây giờ anh mãi mãi sẽ không thừa nhận, cũng mãi mãi sẽ không để cô

biết, sự tức giận của anh lúc này là vì một câu "không thể thắng" đơn

giản của cô.

Thì ra anh lại để ý chuyện này. …ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜

Mùi thuốc lá nồng nặc từ lưỡi của anh xâm nhập vào họng cô, Nguy Đồng tức

giận, xoay đầu tránh đi, đầu gối bắt đầu tấn công. Sau mấy đợt tấn công, cô phát hiện tốc độ và sức mạnh của Lăng Lạc An bây giờ hoàn toàn không giống trước đây, giống như anh nói, thân thủ của anh chưa bao giờ dưới

cô. Những lần không địch lại trước dây, đều chỉ là anh giả vờ trước mặt

cô mà thôi.

Trong phòng nhanh chóng biến thành một đống hỗn loạn, ghế đổ, bát đĩa đồ ăn trên bàn đều rơi xuống vỡ vụn.

Lúc phục vụ nhà hàng xông vào vì nghe tiếng động lạ, mới phát hiện hai

người khách bên trong đang đánh nhau ác liệt. Một người học wushu và

karate, một người học taekwondo và võ đối kháng, người phục vụ không thể khuyên giải được cuối cùng đành chọn cách gọi cho 110.

***

Đây là lần thứ hai Nguy Đồng vào cục công an, Lăng Thái vẫn xuất hiện nhanh như thường, sau khi sự việc giải quyết xong không nói gì, chỉ kéo cô

rời đi.

Lúc gặp Lăng Lạc An ở hành lang, anh vẫn không nói lời

nào, cho dù đối phương cười vuốt khóe môi ra hiệu anh để ý đôi môi hơi

sưng của cô, anh vẫn giữ sắc mặt lạnh nhạt, yên lặng dẫn cô rời đi.

Lúc Nguy Đồng đóng cửa xe, mới phát hiện khớp ngón tay cô ngấm ngầm đau.

Đánh nhau là việc tá