c động lực lẫn nhau, đối phương đau, cô cũng sẽ đau như vậy.
Ngoài ngón tay, môi cũng có chút sưng tấy, lúc này mới nhớ ra chuyện bị cưỡng hôn, đang muốn soi gương chiếu hậu, Lăng Thái đã vươn người tới thắt
dây an toàn cho cô.
Thắt xong, anh ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua môi cô, có phần lạnh lùng. Anh không nói gì, nhanh chóng khởi động xe. "Đi đâu?" Nguy Đồng vẫn cố gắng nhìn vào chiếc gương chiếu hậu, nhưng đáng tiếc trời quá tối nên không nhìn thấy gì.
"Tối nay em đã ăn gì chưa?" Anh hỏi lại cô.
"Em chưa."
Anh gật đầu, "Vậy đi ăn trước đã."
Trong chiếc gương tại phòng vệ sinh của nhà hàng, cuối cùng thì Nguy Đồng
cũng nhìn rõ được đôi môi của mình. Môi dưới đúng là có một chút sưng
đỏ. Nhưng cũng không rõ lắm, vừa rồi trên xe tối như vậy, chắc Lăng Thái không nhìn thấy chứ? Cho dù cô có ngốc nghếch thế nào thì cũng hiểu rõ, nếu Lăng Thái nhìn thấy dấu vết này thì hậu quả sẽ ra sao.
Cô mở vòi nước, dùng nước lạnh lau sạch mặt và môi mình, cho tới khi vết đỏ mờ đi mới yên tâm quay trở lại phòng ăn.
Đây là một nhà hàng kiểu Nhật, dưới ánh đèn vàng êm dịu, những món ăn tỉnh
xảo được bày biện đẹp mắt kín cả chiếc bàn gỗ nhỏ, kiểu bàn gỗ dạng chân thấp đặc trưng của phong cách Nhật truyền thống. Chiếc áo vest đắt tiền bị anh tiện tay bỏ dưới một góc bàn, anh khẽ nhíu mày, nới lỏng chiếc
cà vạt, chăm chú xem tập tài liệu trên tay. Chứng tỏ trước đó anh đang
bận lo công việc, sau khi nhận được thông báo mới vội vàng chạy tới chỗ
cô. Đúng là cô đã gây thêm phiền phức cho anh.
Nguy Đồng trong
lòng cảm thấy đầy tội lỗi, ngoan ngoãn ngồi xuống một góc bàn, nhẹ nhàng cầm đũa, dự định tốc chiến tốc thắng. …ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
"Em qua đây." Lăng Thái gấp tập tài liệu trong tay lại, ra hiệu cho cô lại
gần bên mình, Nguy Đồng phụng phịu ngồi dịch sang, thì thấy Lăng Thái
lấy từ dưới bàn lên một hộp thuốc y tế loại nhỏ, rồi nói cô đưa tay phải ra.
Chõ các khớp tay có vài vết trầy xước, nhưng vết thương rất
nhỏ, bản thân cô cũng hoàn toàn không chú ý tới, chỉ dùng nước lạnh rửa
vội qua.
Nguy Đồng nhìn người đàn ông đang tỉ mỉ thoa thuốc cho
mình không chớp mắt. Tận đáy lòng cô có một cảm giác ấm áp ngọt ngào,
giọng nói trong trẻo như một đứa trẻ, "Anh lấy đâu ra hộp thuốc đó vậy?"
"Là giám đốc đã mang tới." Anh trả lời bình thản.
"Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không cần hoa thuốc kĩ như vậy đâu, chỉ cần dán urgo lên là được rồi." Từ trước tới giờ, chỉ có hai người quan tâm tới
những vết thương nhỏ của cô như vậy. Một là người mẹ đã mất của cô, còn
người kia là đại sư huynh Nhược Thần. Từ khi anh sang châu Úc thì không
còn ai chú ý tới những chi tiết nhỏ nhặt như vậy nữa. Cha cô là người
luyện võ, cộng thêm bản tính vốn qua loa đại khái, thường thì những vết
thương nhỏ như gãy xương trở xuống, ông không bao giờ để ý tới.
Còn Lăng Thái, tính ra thì hôm nay là lần thứ ba anh xử lí những vết thương như thế này cho cô.
Anh vẫn luôn là người mâu thuẫn như vậy, vẫn luôn dùng một nét mặt lạnh
lùng, điềm nhiên, để làm những việc khiến người khác cảm thấy ấm áp vô
cùng. Trong lúc này, Nguy Đồng nghĩ, có lẽ anh vốn là một người dịu
dàng, ấm áp như vậy, nhưng chỉ vì một số nguyên nhân nào đó, khiến anh
không thể không làm ra vẻ lạnh lùng, vô tâm như bây giờ.
***
Đang suy nghĩ đoán già đoán non thì Lăng Thái bỗng nhiên thì thầm vào tai
cô, "Há miệng ra." Giọng nói thật dịu dàng, trầm ấm nhưng lại mang theo
một mệnh lệnh không thể làm trái, cô bất giác làm theo, một miếng
sashimi tươi ngon được đưa thẳng vào miệng cô. Miếng cá đó đã được chấm
gia vị, mà không, phải nói là đã được chấm quá nhiều gia vị, lượng mù
tạt nhiều quá mức cần thiết khiến cô cay muốn khóc.
Mà sự thật thì, đúng là cô đã chảy nước mắt thật. Cay quá là cay!
Cứ nghĩ anh chấm quá tay, nhưng khi quay đầu lại, cô thấy anh đang bụm
miệng cười rồi nháy mắt nhìn cô, đáy mắt anh ánh lên sự đắc ý sảng
khoái, anh khoái chí hỏi, "Có ngon không?"
"Anh... Đồ xấu xa! Anh cố tình pải không?!" Nguy Đồng bóp chặt mũi, khó khăn lắm mới nuốt trôi được miếng cá đó.
Lăng Thái vờ như không hay biết gì, anh gắp thêm một miếng cá nữa đưa tới bên miệng cô: "Ngoan, há miệng ra nào!"
Cô lập tức gạt sang một bên, "Em không ăn!"
"Nguy Đồng." Cùng với tiếng gọi đó, đáy mắt anh bỗng trở nên xa xăm khó đoán. "Em có biết hôm nay trước khi tới đồn công an, anh đang làm gì không?"
"Anh đang làm gì?"
"Anh đang bàn về dự án đầu tư sắp tới với ông chủ tập đoàn Hạ Huy, nếu thành công thì trong tương lai, dự án này có thể mang lại cho tập đoàn Lăng
Thị chúng ta một khoản lợi nhuận dài chín con số." Cánh tay còn lại của
Lăng Thái nhẹ nhàng lướt qua môi Nguy Đồng, giúp cô lau đi vết xì dầu
còn vương trên đó, động tác nhẹ nhàng như không. "Nhưng cuộc đàm phán
còn chưa kết thúc, thì anh đã đứng dậy bỏ đi giữa chừng, em có biết điều đó có nghĩa là gì không?"
"Có nghĩa là Lăng Thị rất có thể sẽ
mất đi vụ làm ăn này..." Nguy Đồng cảm thấy sống lưng lạnh tót, cô bắt
đầu lẩm nhẩm tính xem chín con số rốt cuộc là bao nhiêu tiền, tính xong
thì t
