Ông Xã Em Là Thú Nhân

Ông Xã Em Là Thú Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329150

Bình chọn: 7.5.00/10/915 lượt.

ấy rõ hoa huyệt cô đang run nhè nhẹ từng chút nuốt vật của hắn vào trong.

"Uh..." Hình ảnh đó kích thích Mộ Sa không kìm được rên lên, hoa huyệt lại ướt hơn.

"Bảo bối, đẹp không? Em xem của em tham lam quá, nuốt hết cả rồi." Chelsea vừa dùng từ ngữ kích thích cô, vừa bắt đầu ra vào mạnh mẽ.

Mộ Sa thấy hắn mỗi lần rút ra đều như kéo bên trong cô ra theo, như có vô số xúc tu cố giữ hắn lại, đến khi tiến vào thì lại rút vào. Cảnh tượng này thật sự rất kích thích, Mộ Sa không chịu nổi muốn quay chỗ khác, nhưng lại bị Chelsea giữ lại, không cho cô cử động, đành ngửa đầu xin hắn: "Đừng nói nữa... xin anh...đừng nói..."

"Được, bảo bối à, anh không nói, vậy em nhìn cho kĩ, nhìn anh đâm vào thế nào, hử?" Chelsea nói rồi lại ra vào thật nhanh.

"Aaaa..." Mộ Sa cảm giác như bên trong bị cọ xát đến phát hoả, khó chịu ưỡn ngực, hai tay chống trên băng cũng không còn sức lực, toàn thân như dán lên mặt băng.

"Shh..." Cảm giác lạnh lẽo làm Mộ Sa giật mình, hoa huyệt bất giác cũng co chặt lại.

"Thật sướng quá bảo bối." Chelsea như nếm được món ngon, kéo cô lên, sau đó mạnh mẽ đâm vào làm cô ép lên băng, rồi lại kéo lại, cứ thế lặp lại, ngực cô không ngừng đụng vào băng, rồi tránh đi, rồi đụng vào.

Mộ Sa cứ giật mình liên hồi, ngực như bị đông cứng, ngực thì lạnh băng với thân dưới nóng bỏng cùng nhau tra tấn cô, làm cô khóc rên: "Aaa... đừng... Chelsea... em không chịu nổi...khó chịu quá...hiccc..."

"Khó chịu sao? Em khó chịu chỗ nào bảo bối?" Chelsea chậm lại, thoáng rút ra, đến lối vào chỉ chọc nhẹ.

"Huhu...ngực...lạnh quá..." Mộ Sa thút thít đáp.

Chelsea vươn tay sờ thử, quả là lạnh thật, đau lòng rút ra quay cô về phía mình, rồi ôm cô đặt lên áo da thú trải dưới đất, giang rộng hết mức đùi cô ra, một lần nữa vọt vào từ từ nghiền ép. Toàn thân đều đè người cô, ủ vùng ngực lạnh băng cho cô.

"Nặng..." Mộ Sa ngửa cổ thở dốc, phía dưới thật chậm, ngứa quá, nóng nữa, muốn xoay eo né tránh nhưng hắn lại nặng nè ép ở trên làm cô không thể động đậy, không khí trong phổi như bị ép ra hết.

"Vật nhỏ, em còn lạnh không?" Chelsea cũng chịu không nổi thở gấp hỏi.

"Không lạnh... ư..." Mộ Sa chưa nói xong đã bị hắn đâm thật sâu mà kêu lên.

"Chúng ta đổi tư thế." Chelsea ngồi dậy, để hai chân Mộ Sa lên vai hắn, nắm eo cô hung mãnh ra vào.

Chelsea hung hăng đi vào xoay tròn, khiến Mộ Sa cảm thấy sâu trong hoa huyệt ê ẩm tê dại bắt đầu rộng mở, thân thể bắt đầu căng cứng, cao trào đánh úp thật mạnh, bên trong vặn thắt run rẩy bắn ra.

"Uhhh....aaa...." Mộ Sa đang lên đỉnh bị Chelsea không ngừng ra vào, ý thức tan rã.

Nơi gắn kết không ngừng rỉ nước toả mùi dịch riêng biệt, theo kẽ mông Mộ Sa rơi xuống áo da, nước càng lúc càng nhiều, tiếng rên của Mộ Sa ngày càng mị hoặc.

Chelsea hết sức mê mẩn, càng ép hai chân cô thấp xuống, Mộ Sa bị hắn ép thành hình chữ V. "Á..." Đột nhiên tư thế thay đổi làm Mộ Sa thoáng tỉnh, thắt lưng như bị bẻ cong, cô kêu to: "Không mà...aa..."

Chelsea mắt ngầu đỏ, không màng đến cô, không ngừng ép cô đụng khối băng, cả người Mộ Sa bị đè cuộn lại, hai chân thon dài trắng trẻo vùng vẫy loạn xạ, nhưng không làm gì được, thân hình cao lớn của hắn như một bức tường, nặng nề, hung hãn từ trên cao đè cô xuống.

"Aaaa... Đừng..." Mộ Sa lắc đầu gào thét, mái tóc dài rối tung đong đưa theo.

"Xin anh..."

"Ông xã... thật lớn... thật dũng mãnh...huhu... tha cho em...đi..."

"Sâu quá...aagr...đừng..."

"Ư ư... nhẹ chút... á... chậm thôi... xin anh mà... ông xã..."

Mộ Sa khóc nức nở, giờ phút này còn nghĩ được câu nào cô đều nói ra hết, nhưng không có tác dụng, Chelsea làm càng lúc càng mạnh, vừa nhanh vừa mạnh đâm vào thân dưới lầy lội, giàn giụa nước.

Cuối cùng Mộ Sa hết cách, đành vươn tay tóm vật kia của Chelsea, xoa nhẹ.

Quả nhiên Chelsea không chịu nổi chiêu này của cô, đi vào thật mạnh mấy cái đã bắn ra.

Sau đó để Mộ Sa nằm thẳng lại rồi nằm lên người thở gấp gáp. Khi hơi thở đều lại thì cắn lên vai cô một cái, hung dữ trừng cô, nghiến răng nói: "Bé hư, hại anh mau vậy đã ra rồi."

Mắt Mộ Sa đầy nước mím môi quay đi không nhìn hắn, trong lòng lại oán hờn: Thế này mà là mau à, nếu lâu tí nữa chắc em chết dưới tay anh luôn. Tuy ở đây không có đồng hồ, cô không biết mỗi lần hắn làm mất bao lâu. Nhưng theo cảm giác thì chắc chắn không dưới một tiếng, hơn nữa hắn còn không dạo đầu, cứ máu nóng sôi trào là dụ cô chủ động mời gọi hắn, có lúc chẳng được mấy phút dạo đầu, nói làm là làm luôn.

Mộ Sa cảm thấy ngày nào mình cũng bị hắn dày vò thế này mà vẫn vui vẻ khoẻ mạnh, thì đúng là kì tích.

Chelsea nằm trên người Mộ Sa một lúc rồi mặc quần áo cho cô, ôm cô ra ngoài. Tuy hắn muốn thêm lần nữa nhưng chỗ này lạnh quá, Mộ Sa yếu đuối sợ cô chịu không nổi nên đành thôi.

Mộ Sa nằm trong lòng hắn để hắn ôm về nhà. Không phải cô lười không muốn đi mà thật sự là hết hơi hết sức, hai chân mềm nhũn đi không nổi.

Về đến nhà, Chelsea sợ Mộ Sa cảm lạnh bèn nấu nước cho cô tắm, còn hầm canh nóng, dỗ cô uống cả chén lớn.

Mộ Sa giận hắn không quan tâm cô, cưỡng ép cô trong hầm lạnh, tuy cô cũng thuận theo nhưng l


Snack's 1967