ại thấy khó chịu. Ai bảo hắn cố chấp muốn trả thù, không phải do ở nhà kêu cô nhìn, cô có chết cũng không nhìn thế là liền nghĩ cách ép cô làm chi.
Chelsea thấy sắc mặt Mộ Sa không tốt, biết cô bực bội nhưng hắn vẫn rất hưởng thụ. Vậy là mặt tươi hơn hớn, xoa xoa bóp bóp trên người cô, Mộ Sa thoải mái nhắm mắt hầm hừ, không bao lâu thì thở đều, chìm vào giấc ngủ.
Chelsea trợn tròn mắt, hắn lấy lòng cô thế này định chờ khi cô hết dỗi lại làm tiếp mấy lần nữa, không ngờ cô cứ thế mà ngủ, xong, đêm nay đừng hòng mơ tưởng, hắn mà đánh thức cô thì mèo hoang lại khóc lóc om sòm.
Sáng hôm sau, Chelsea ôm Mộ Sa đang ngủ say, thì bị tiếng gào thét báo hiệu đánh thức.
Có ngoại tộc xâm lấn, Chelsea căng thẳng, vội vàng lay tỉnh Mộ Sa, vừa dặn cô ngoan ngoãn ở nhà không được ra ngoài, vừa mặc quần áo rồi chạy ra ngoài.
Mộ Sa bị Chelsea đánh thức, còn mơ màng chưa biết chuyện gì xảy ra, khi cô tỉnh hẳn thì vội vã mặc quần áo đàng hoàng chạy ra, cuộc chiến đã gần kết thúc.
Kéo một thú nhân đang thu dọn chiến trường hỏi mới biết Hùng tộc và Hổ tộc ganh ghét tộc họ có hơn mười thú nhân giống cái ở qua mùa đông, mà tộc bọn chúng không có một ai nên hợp lực đánh lén, có một giống cái trong lúc hỗn loạn đã bị bắt đi, Chelsea và mấy giống đực đã đuổi theo.
Tim Mộ Sa thót lại, tuy cô chưa từng thấy Hùng tộc với Hổ tộc, nhưng bọn hắn dám đến đây đánh lén chắc hẳn đã có chuẩn bị, không biết Chelsea có đánh lại không, cầu cho hắn nhất định đừng bị thương. Mộ Sa lo lắng không thôi, đứng ở cửa thôn nhìn ngóng xung quanh.
Nhiều thú nhân tới khuyên cô, kêu cô về nhà đợi cô cũng không chịu.
Mộ Sa chờ từ sáng đến trưa, cuối cùng mới thấy Chelsea và mấy người nữa chạy vội về. Cô kích động chạy ra đón, đến gần mới phát hiện, Chelsea đang ôm chặt một người, mà người đó chính là Philo.
Mộ Sa ngẩn người, không nghĩ giống cái bị bắt lại là Philo, đã vậy Chelsea còn ôm y về.
Cô cẩn thận nhìn Chelsea thấy hắn không bị thương mới yên tâm, tự nhiên thấy bực nên đứng lại. Chelsea từ xa đã thấy Mộ Sa, thấy cô không ngoan ngoãn ở nhà, không vui nhíu mày, đến gần cô hạ giọng: "Em về nhà trước đi, anh về nhanh thôi."
"Ừm." Mộ Sa trả lời rồi quay người đi về.
Chelsea nói về nhanh đúng là quá nhanh rồi, Mộ Sa chờ hắn đến tối mịt cũng chẳng thấy tăm hơi, định đi tìm nhưng nhớ lại cảnh hắn ôm chặt Philo, cô liền tức nghẹn, mặc kệ hắn. Cởi đồ lên giường ngủ. Nhưng bên ngoài gió đông rít từng cơn, phòng lại vắng lạnh, sờ bên cạnh cũng thấy lạnh. Mộ Sa trằn trọc không ngủ được. Lúc trước mỗi khi trời tối Chelsea đều hành cô mệt thở không ra hơi mới ôm cô vào lòng, làm cô không cảm thấy lạnh chút nào.
Hôm nay người đó không ở đây, làm cô dù có quấn bao nhiêu tấm da thú cũng cảm thấy lạnh, ngủ không được. Mộ Sa lăn qua lộn lại đến gần sáng cũng chưa ngủ, đột nhiên nghe tiếng mở cửa rất nhỏ, cô nhanh chóng nhắm mắt giả vờ ngủ.
Cô nghe tiếng bước chân người đó chậm rãi đến gần, rồi lên giường, Mộ Sa ngửi mùi hương quen thuộc biết là Chelsea đã về, định chờ khi hắn ôm mình thì hung hăng hất ra, nhưng moá nó, hắn không chịu ôm.
Tự dưng tức tối, có phải hắn ăn uống no đủ rồi nên bây giờ đụng cô cũng không thèm phải không, cô còn sống ở đây là gì, chờ bị đuổi đi mới chịu à.
Nghĩ vậy lại thấy nóng mắt, vén chăn ngồi dậy định bước xuống thì bị Chelsea kéo lại, khó hiểu hỏi: "Sớm vậy em muốn đi đâu?"
Mộ Sa không nhìn lại, hầm hầm nói: "Em muốn đi khỏi đây, cho đỡ cản trở người khác."
Chelsea nghe mà nóng ruột, kéo cô vào lòng, nhào lên người nhìn thẳng vào mắt cô, nhíu mày hỏi: "Em định dọn đi đâu? Mà cản trở việc gì?"
"Dọn đâu chẳng được, dù sao chỉ cần không ngăn cản việc tốt của anh với Philo là được." Mộ Sa giận dỗi.
"Tốt nhất em nói rõ cho anh, rốt cuộc là có chuyện gì." Chelsea cả đêm không ngủ, vừa về cô đã gây chuyện ồn ào còn định bỏ nhà đi, nên tự dưng bực bội.
Mộ Sa thấy hắn đã sai còn dữ tợn với cô, trong lòng càng tủi thân, nước mắt bất ngờ rơi xuống. Lắp bắp nói: "Anh không cần làm dữ với em, nếu anh muốn lấy Philo em sẽ không mặt dày bám anh đâu, anh nói một tiếng em lập tức đi ngay."
Chelsea bị cô nói năng không đầu không đuôi, hơi nhức đầu, lạnh lùng hỏi: "Anh nói muốn lấy Philo lúc nào? Em nghe ai nói?"
"Còn đợi nói nữa sao? Tối qua anh làm gì, tự anh rõ." Mộ Sa ngẩng lên trừng hắn.
"Tối qua anh làm gì hả? Anh tuần tra quanh thôn. Chuyện này liên quan gì với Philo?" Chelsea thật sự không biết trong đầu cô đang nghĩ gì.
"Ớ... tối qua anh đi tuần hả?" Mộ Sa nghe vậy há hốc miệng, sao không giống điều cô nghĩ gì hết vậy, nhưng hắn về sao không chịu ôm cô. Mộ Sa nghĩ thế liền nói tuột ra.
Chelsea nghe ra cô giận chuyện gì thì bật cười, lắc đầu chào thua nói: "Em giận là vì vậy đó hả? Anh ở ngoài cả đêm, người lạnh lắm, muốn ấm người tí mới ôm em, sao vậy, bé con, muốn anh ôm thế sao, không đợi nổi à, đói khát vậy hả? Để anh xem em ướt chưa." Chelsea vừa nói vừa vói tay vào áo cô lần dò xuống dưới.
"Đừng, đừng quậy." Mộ Sa xấu hổ không thôi, không ngờ mình lại hiểu lầm, còn phản ứng quá đáng đến thế, nhưng sở dĩ cô phản ứng v