ậy là vì cô không tin bản thân, dù sao ở đây cô không cùng tộc, tất cả ưu điểm của phụ nữ đều biến thành khuyết điểm.
Đến cả ưu điểm có khả năng sinh sản mạnh theo lời trưởng lão cũng không thể hiện được, cô đến đây gần một năm, Ivey đã mang bầu, còn cô thì không, làm cô bắt đầu nghi ngờ có phải mình vô sinh không, cô với Chelsea phải nói là miệt mài hàng đêm, còn không sử dụng biện pháp tránh thai nào, lâu vậy chưa mang thai đúng là không bình thường chút nào.
Cảm giác không tự tin này cộng thêm Chelsea và Philo qua lại thân mật, làm cô gió thổi cỏ lay, trông gà hoá cuốc.
Tay Chelsea chèn vào giữa hai chân cô, Mộ Sa khép chặt chân lại, kéo tay hắn ra, đỏ mặt cúi đầu: "Anh mệt cả đêm rồi, mau ngủ đi."
"Đừng lo, có mệt nữa cũng phải cho em no bụng để khỏi bỏ nhà đi đã, anh sẽ bắn đầy trong đây, bảo đảm em sẽ hài lòng." Chelsea cười gian thổi vào tai Mộ Sa.
"Ông xã, em sai rồi, anh tha cho em đi." Mộ Sa sợ hắn nói sẽ làm, nên hạ giọng năn nỉ.
"Em sai rồi, em sai chỗ nào, nói anh nghe coi?" Ngón tay Chelsea khẽ chọc vào hoa huyệt, uy hiếp cô, nếu khiến hắn không vừa lòng thì sẽ lập tức hành động, trừng phạt liền.
"Em...em...không nên hiểu lầm anh...em..." Mộ Sa khô nóng cả người, hoa huyệt lại ướt át, cô thẹn thùng ẹo người tránh né, nhưng bị hắn giam trong ngực không thể nhúc nhích.
"Hiểu lầm anh cái gì? Hửm?" Chelsea kề sát cổ cô, cắn nhè nhẹ, đầu ngón tay khiêu khích vỗ về nhục cầu giữa hai chân cô, làm cô tê dại từng cơn.
"Ưm... thì là hiểu lầm..." Mộ Sa không thể nói thẳng cô hiểu lầm hắn và Philo tình cũ không rủ cũng tới, còn lên giường với nhau. Cô suy nghĩ thật nhanh cuối cùng phát hiện ra lỗi của hắn, lớn tiếng chất vấn: "Tối qua anh ở ngoài tuần tra cả đêm, sao không về nói em biết, hại em lo lắng."
"Em có lo sao? Anh nhìn không ra đó." Chelsea hờn dỗi liếc cô, nói tiếp: "Hôm qua về thôn là bị các trưởng lão gọi đi thương lượng đối sách, đến khi tối mịt mới xong, định về nói em biết nhưng có người vô lương tâm đã leo lên giường ngủ mất, không đi tìm anh, cả chờ cũng không chờ, em nói là lỗi của ai? Hử?"
Mộ Sa nghẹn họng, hôm qua hình như cô giận nên tắt đèn ngủ sớm. Chẳng lẽ do cô nghĩ quá nhiều, vậy cô sai rồi.
Nghĩ vậy bèn xấu hổ lẩm bẩm: "Vậy anh có thể..."
Mộ Sa chưa nói xong đã bị tiếng gõ cửa cắt ngang: "Chelsea anh mau đi một chút. Philo tỉnh lại là run đến giờ không chịu ăn uống, ai khuyên cũng không được."
Chelsea sửng sốt, ngay sau đó tỉnh lại, đáp lớn với cánh cửa: "Được, tôi biết rồi, cậu về trước đi, tôi đến ngay."
Mộ Sa nghe hắn nói muốn đi thăm Philo thì nghiêng đầu cắn lên mũi hắn.
Chelsea đau đến xuýt xoa, nhưng sợ làm cô bị thương nên không dám vùng ra, chịu đau cho cô cắn.
Đến khi nếm phải mùi máu tươi Mộ Sa mới nhả ra, đẩy hắn, mặt không đổi sắc liếc hắn nói: "Anh đi đi."
Chelsea sờ sờ cái mũi còn đau, cưng chìu nói: "Bà xã à, em đúng là bạo lực, bị em cắn nát rồi."
Mộ Sa trừng hắn, hả hê: "Đáng đời."
Chelsea giả vờ tức giận nhào vào cô, hôn thật sâu, khi cô thở hào hển mới buông ra: "Anh sang xem y thế nào, sẽ về nhanh thôi, bà xã ngoan ngoãn ở nhà đừng chạy lung tung, mấy ngày nay quanh thôn không an toàn lắm."
"Anh đi thì đi nhanh lên, sao nói dai vậy." Mộ Sa ngoảnh đầu giận dỗi.
"Vật nhỏ, em đúng là thích giận mà, khi về xem anh trị em thế nào." Chelsea làm ra vẻ hung dữ nói, còn cắn lên môi cô một cái, nghe cô kêu đau mới buông ra, quyến luyến quay đi.
Mộ Sa nằm trên giường nhìn bóng lưng hắn đi khỏi, tay vuốt ve tấm da thú bên cạnh đang lạnh dần, lòng thấy bất an, không phải cô không tin Chelsea mà là cô sợ, sợ hắn cũng giống bạn trai cũ của cô, không chống cự nổi sức hấp dẫn mà làm ra chuyện có lỗi với cô.
Lần này Chelsea rất giữ chữ tín, đi nhanh rồi về, có điều Philo mà có chuyện gì thì Chelsea phải đến thăm chừng.
Đêm nào hắn cũng ra ngoài tuần tra, trưởng lão cũng tới góp vui, mấy bận gọi hắn qua nói chuyện làm Chelsea bận tối mắt.
Trước kia Mộ Sa ghét hắn bám đuôi, bây giờ hay rồi, thời gian hắn ở nhà càng ngày càng ít, khi về chỉ ăn cơm rồi ngủ, đến cả việc vận động trên giường Chelsea mê nhất cũng vội vàng cho xong làm Mộ Sa cảm giác hình như hắn chỉ làm lấy lệ, Mộ Sa muốn nói chuyện với hắn nhưng không căn bản là không kiếm được thời gian.
Mộ Sa không nhịn nổi nữa, thấy Chelsea ăn cơm chiều xong lại muốn đi bèn giữ hắn lại, nói gì cũng không thả ra.
Chelsea đành kéo cô vào lòng, dỗ dành: "Bà xã à, có chuyện gì vậy?"
"Tối nay anh không được đi, chúng ta phải nói chuyện rõ ràng." Mộ Sa nói kiên quyết.
"Bảo bối, em ngoan đi, anh biết dạo này đã bỏ bê em, chờ anh hết bận rồi chúng ta nói chuyện được không?" Chelsea kiên nhẫn xoa đầu cô..
"Không được, em muốn nói bây giờ." Mộ Sa tự nhủ không thể mềm lòng, hắn có thời gian đi với Philo tại sao không có thời gian nói chuyện với cô chứ, cô không muốn phản ứng quá đáng như lần trước nên phải nói rõ với hắn mới được.
Chelsea nhíu mày, hắn không muốn lãng phí thời gian tán gẫu vô nghĩa, mấy ngày nay hắn quá bận, mỗi lần ân ái với cô đều sợ có người đến quấy rầy, nên đều làm vội vàng rồi đi,
