tôi như đang nghiên cứu hết nửa ngày, sau đó thở dài nói
“Được, cháu nhịn!!”
“Vậy được rồi!!” bác Trầm vỗ mạnh bả vai Khang Duật.
Tôi đột nhiên phát hiện, hai người nói chuyện với
nhau, tôi nghe như lọt vào sương mù.
“Để bác đưa mày chai nước Kim Lũ Mai(36), bôi lên trên đó, dễ chịu hơn chút,
qua vài ngày là hết thôi.” bác Trầm bày ra giọng điệu người từng trải.
“Dạ!” Khang Duật trả lời.
Bác Trầm thu gom dao cạo râu lại, chuẩn bị ra ngoài
“Bác đi nhảy, hai đứa bay chơi đi!” đi tới cửa lại quay đầu lại liếc nhìn tôi
thật quỷ dị, sau đó tầm mắt lại dời về phía Khang Duật, nói bâng quơ lại như
cảnh báo với Khang Duật “Đừng chơi lửa quá mức!”
Sao tôi cứ cảm thấy trong lời nói của bác Trầm có ẩn ý
đâu?
“Được rồi, dì Trương còn chờ bác kìa, bác mới đừng
chơi quá mức!!”
Bác Trầm mắng một câu “Thằng nhóc này!!”
Nói xong, ông lắc la lắc lư bỏ đi.
Bác Trầm vừa đi, tôi nhịn không được hỏi “Cậu với bác
Trầm nói gì mà bí hiểm vậy? Thần thần bí bí!”
Khang Duật ngồi gãi gãi cằm, đại khái là khó chịu, tôi
thấy, cũng nhịn không được sờ sờ, không nghĩ tới cảm giác rất thoải mái, tuy
rằng hơi cứng một chút, nhưng mà lông cũng mìn mịn, sờ vào giống như cái bản
chải mềm vậy, tôi càng sờ càng hăng say.
Khang Duật ngừng tay, để mặc tôi nghịch, hắn híp híp
mắt y như con mèo con vậy “Muốn biết?”
Tôi gật đầu, trong lòng suy nghĩ, mấy cọng râu này sờ
lên còn thoải mái hơn sờ lông Lassie.
Tiếp tục sờ…tiếp tục gãi…
Cặp mắt lờ đờ của hắn phút chốc sáng ngời “Vây…ngồi
sát vào một chút, mình nói nhỏ cho cậu nghe!”
“Chuyện gì? Còn phải nói nhỏ nữa!” tôi không nghi ngờ
gì, đưa mặt lại gần hắn một chút.
“Gần thêm chút nữa! Cậu lùn quá!” tôi cứ lo cảm thụ
râu của hắn, không chú ý tới ánh mắt hắn càng ngày càng sáng.
Tôi chỉ phải kiễng chân lên, thừa dịp tôi không chú ý,
Khang Duật đè gáy tôi lại, nhanh chóng hôn tôi.
Hôn xong, Khang Duật còn chẹp chẹp miệng, liếm liếm
môi “Ưm…tốt lắm, nói xong!”
Tôi mở to hai mắt, trong đầu trống rỗng.
“Sao rồi? Có bị đâm hay không?” hắn dùng ngón tay vỗ
vỗ phần da quanh môi tôi.
Đâm…đâm…
Trong đầu tự nhiên xuất hiện vô số từ đâm, kiểu viết
gì cũng có.
“Đâm đau? Không phải đâu?” Khang Duật thấy tôi không
nói lời nào, có chút ảo não sờ sờ râu của chính mình.
Tôi rốt cuộc cũng hoàn hồn, môi run run lắp bắp
“Cậu…cậu hôn…mình…đây là…đây là nụ hôn đầu tiên của mình!!”
Lại còn là…tôi tự dâng lên nữa chứ.
“Sao? Mình không hôn, chẳng lẽ để dành cho người
khác?” hắn bày ra vẻ mặt mình-cũng-không-phải-đồ-ngốc.
Tôi nghẹn lời.
Cũng đúng, tôi cũng không muốn để dành cho ai hết.
Nhưng mà nghĩ lại, không đúng, làm gì có ai hôn như
vậy, nói gì thì nói cũng là nụ hôn đầu tiên của tôi và hắn.
Nụ hôn đầu tiên nha!!
Không lãng mạn như vậy, như vậy…như vậy…
Vừa rồi tôi hết cả hồn, căn bản không cảm giác được nó
có cảm giác gì?
Tôi vừa đỏ mặt vừa tim đập nhanh, lại có chút không
hài lòng.
“Kỹ thuật hôn của cậu quá kém!” tôi rốt cuộc tìm được
một cớ phù hợp để phản bác.
Tôi nghĩ rằng Khang Duật nghe xong sẽ tức giận, ai ngờ
hắn cười thật nham hiểm lại thật vui vẻ.
“Vậy thì được rồi! Nếu không…” ánh mắt hắn giống như
phóng điện, bắn vào tôi vèo vèo “Thử lại lần nữa!”
Mặt tôi càng đỏ hơn, nhưng mà trong lòng rất tình
nguyện.
Chúng tôi yêu nhau sắp được ba năm, nam nữ nhân vật
chính trong truyện tranh đừng nói ba năm, trong vòng ba ngày sẽ hôn môi, như
chúng tôi là chậm rồi.
Vậy…vậy..hôn? Hay là không hôn?
Tôi nhìn vẻ mặt nóng lòng muốn thử của Khang Duật, hắn
có cần hưng phấn như vậy không?
“Miểu Miểu, mình chuẩn bị tốt rồi, lần này chắc chắn
sẽ không đâm trúng cậu!”
Cái này không phải vấn đề về râu được không!!
Chủ yếu là…Khang Duật, hôn tôi, lại còn gài tôi nữa.
Rất TM đen!
Giọng điệu này, tôi nuốt không vô “Sao cậu không thèm
hỏi mình tiếng nào, liền hôn mình, mấy chuyện như vầy, dù sao cậu cũng phải hỏi
mình một chút chứ!”
“Hiểu rồi!” hắn gật đầu, suy nghĩ vài giây, nói thật
nhanh “Được rồi, Miểu Miểu, mình muốn hôn cậu!”
Tôi không nghĩ tới hắn đột nhiên sẽ nói câu này, ngây
đơ ra bị hắn kéo qua, lại để hắn thực hiện được.
“Cậu…” lại bị hôn một cái, tôi tức giận tới mức tay
run run, tôi còn nói chưa đồng ý hay không đâu, hắn liền hôn.
Hắn nhìn tôi thật vô tội “Là cậu nói, hỏi là có thể
hôn cậu!”
Hắn thật vô sỉ vặn vẹo ý tứ của tôi.
“Tốt lắm, đừng giận, hôn cũng hôn rồi! Cùng lắm thì
hôn cậu một cái nữa, coi như bồi thường!” hắn thật biết tranh thủ thời cơ, nhân
lúc tôi còn đang sững sờ, lại hôn tôi một cái nữa.
“Vừa lòng rồi đi! Vừa lòng là tốt rồi, ngồi yên ở đây,
mình đi lấy nước có gas cho cậu!” hắn vỗ vỗ đầu của tôi, giọng ngọt như ăn mật
vậy, lẩm bẩm hát, nhún nhảy đi vào phòng bếp.
Tôi không còn lời nào để hỏi ông trời nữa!!
Sự thật lại chứng minh, tôi đúng là không phải đối thủ
của hắn.
Thua thảm hại!!
Nụ hôn đầu tiên của tôi, hôm nay…mất rồi!
“Miểu Miểu, mình muốn hôn cậu!”
Đây là câu mà trong vòng một tháng qua Khang Duật
thường xuyên nói với tôi nhất, chỉ cần đi qua công viên nhỏ không có người,
rừng cây nhỏ k
