ần Dương ân cần ôm Cố Chiêu Ninh vào ngực, chống đỡ cô khỏi ngã xuống, Cố Chiêu Ninh như vậy làm hắn thấy sợ, động cơ của hắn chỉ là để cô bên cạnh mình, tất nhiên cũng bao gồm đánh bại Hoắc Thương Châu, nhưng hắn không nghĩ đến dáng vẻ này của cô, lúc này hắn hơi hối hận, nhưng không có cách nào quay lại rồi.
Có một số việc khi bắt đầu rồi sẽ không thể dừng lại, tội ác một khi đã bị chôn chặt thì kẻ đầu sỏ gây nên không thể nào tự đi vạch trần chân tướng.
“Cảm ơn anh, anh đã làm đúng, nếu không nhờ anh, không biết tôi sẽ còn bị lừa tới khi nào.” Cố Chiêu Ninh nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ tràn ra. Cô thật hối hận đã biết tất cả, nhưng lúc này, cô lại thấy may mắn vì đã biết sự thật, mâu thuẫn này thật rối rắm! Lòng cô tan nát, tim như ngừng đập, chỉ còn lại một cái xác không hồn.
“Vẫn còn anh… em còn có anh, rời bỏ hắn đi, anh đã nói rồi, hắn không xứng đáng với em, rời bỏ hắn, đến với anh, anh sẽ đối với em thật tốt, anh bảo đảm rằng cả thế giới có thể phản bội em, nhưng Hứa Cần Dương sẽ không.” Một đoạn tỏ tình nồng nàn khiến cho cơ thể Hứa Cần Dương căng lên, đây là lần đầu tiên hắn thổ lộ với một cô gái, nói lên nội tâm bất an của mình, hắn mong mỏi, thề thốt.
Mọi sự tốt đẹp của Cố Chiêu Ninh như rơi xuống vực sâu, cô không leo lên được nữa, sao còn dám hi vọng vào lời thề của Hứa Cần Dương? Cô không xứng với hắn, cô cũng không có cách nào đáp lại, mô mở đôi môi trắng bệch: “Tôi không đáng đâu, Hứa Cần Dương, anh bảo tôi ngu cũng được, đần cũng được, nhưng cho tới tận lúc này, khi đã nhìn rõ chân tướng, tôi vẫn còn yêu anh ta, yêu đến tận xương tủy, lòng tôi cũng không còn chứa nổi bất kỳ ai khác.”
Cảm giác thất bại lần tức giận nhất thời khiến Hứa Cần Dương như muốn nổ tung, hắn không nghĩ được người con gái trong ngực mình lại quật cường đến vậy, thà yêu Hoắc Thương Châu như vậy còn hơn chấp nhận hắn, rốt cuộc là vì sao? Hắn bắt lấy hai bàn tay Cố Chiêu Ninh, đẩy cô ra để cô nhìn thẳng vào mắt mình, vẻ mặt hắn tổn thương nhìn cô: “Em nhất định không rời bỏ hắn sao? Tại sao! Tại sao? Em biết không? Tôi yêu em! Em không nhớ bên bờ biển hôm đó tôi đã nói tôi bị thương rồi sao? Vết thương của tôi là do em gây ra! Em không chút nào nhận thấy ư? Tại sao hết lần này đến lần khác đem tình cảm của tôi ra giẫm đạp, mặc kệ nó rơi lệ chảy máu?” Hắn kích động chất vấn Cố Chiêu Ninh, hoàn toàn không bận tâm đến cảm nhận của cô lúc này.
Hoàn toàn không nghĩ đến, cô vẫn nhớ rõ nhưng lời Hứa Cần Dương nói bên bờ biển, thì ra là… Người con gái trong lòng hắn lại chính là mình, khó trách hắn ngay lập tức nói muốn thử qua lại với mình để quên đi quá khứ, lúc này suy nghĩ lại thì ra cô đúng là ngu đần rồi.
“Tôi… tôi rất xin lỗi.” Ngoài xin lỗi ra, cô không biết phải nói gì nữa, không biết bao nhiêu lần trong lòng nói xin lỗi Hứa Cần Dương, bất kể thế nào, ngay từ lúc bắt đầu cô đã không thể tiếp nhận hắn.
“Em vừa xin lỗi ư? Tôi không cần xin lỗi! Tôi chỉ muốn em!” Hắn đã hoàn toàn mất lý trí, một tay đẩy cô sát vách tường, hôn lên đôi môi tái nhợt của cô, trắng trợn cướp đoạt vị ngọt lành của cô.
Lúc kịp thời phản ứng, Cố Chiêu Ninh đã không thể né tránh, cô bây giờ bất lực không thể ngăn cản sự chiếm đoạt của Hứa Cần Dương, đành nhắm mắt, cắn chặt môi cứng ngắc đứng tại chỗ, không phản ứng cũng không phản kháng.
Một sự sỉ nhục to lớn khiến Hứa Cần Dương nổ tung, so với một cái tát, sự cứng đờ của cô còn khiến hắn khổ sở hơn, điều này có nghĩa là cô đang chịu đựng ư? Chẳng lẽ mất đi Hoắc Thương Châu cũng có nghĩa là cô đã chết, mặc cho ai chém giết cũng không quan tâm sao?
“Tại sao? Có phải là tôi có làm cái gì, em cũng không thèm nhìn tôi lấy một cái, có phải không? A…! Em nói đi!” Hứa Cần Dương nổi điên lắc lắc vai Cố Chiêu Ninh, tim hắn đã tan nát đến mức không sao cứu chữa, ánh mắt tổn thương cùng tức giận đỏ ngầu, hắn rốt cuộc nên đoạt lấy cô, nếu là người phụ nữ khác đứng trước mặt hắn, hắn sẽ khiến cho cô ta sống không ra sống mà chết cũng không ra chết! Nhưng đây lại là Cố Chiêu Ninh, hắn không thể làm thế.
“Hứa Cần Dương… Tôi là của anh rồi… Tùy anh thôi.” Cô chậm rãi nhắm hai mắt, nước mắt tuôn rơi, chẳng phải Hứa Cần Dương muốn có mình sao, vậy thì cho hắn, dù sao cô lúc này cũng chẳng còn là gì.
Một đòn cảnh cáo, Hứa Cần Dương không nghĩ là Cố Chiêu Ninh sẽ nói như vậy, không phải hắn nên vui vẻ sao? Nhưng tại sao ngược lại tim hắn lại đau như cắt.
“Cô…” Nhất thời Hứa Cần Dương không biết phải làm gì, hắn lùi lại mấy bước, tựa vào bức tường lạnh như băng nhìn người con gái đối diện đã từ bỏ tất cả như tro bụi, hắn khóc.
Thì ra… có một số việc không phải nghĩ thế nào sẽ thành thế ấy, ví dụ như… lúc này, cảnh tượng này vượt xa mức tưởng tượng của hắn.
Cảm thấy người trước mặt đã buông tay, Cố Chiêu Ninh mới chậm rãi mở mắt nhìn người đàn ông đối diện đang dựa vào tường, cô cười khổ, vươn tay bắt đầu cởi cúc áo sơ mi, vừa cởi vừa nói: “Thế nào? Đàn ông các người chẳng phải đều muốn có thứ này sao? Tôi lúc này đáp ứng anh, cũng chỉ là thay đổi gương mặt, tôi thấy không thành vấn đề.”
Hứa Cần Dươ