nh lại!
Cô sợ tới mức toàn thân cũng run lên, thanh âm nức nở, "A, A Duyên, anh đừng làm em sợ ? Anh là người hay quỷ ?"
"Cô cảm thấy tôi là người thì là người cảm thấy là quỷ thì là quỷ."
"A ——" Liễu Nhứ Mi thét lên một tiếng, muốn chạy trốn, lại trực tiếp ngã ở trên sàn nhà, cả người nằm rạp trên sàn bò ra cửa.
Cố Hành Diên toàn thân vô lực, căn bản không ngồi dậy nổi, liền nằm ở nơi đó, thanh âm vẫn như cũ khàn khàn, "Tiểu Mi, hai mươi mấy năm này, mặc dù tôi nằm một chỗ, nhưng tôi vẫn có ý thức, cô đã từng chăm sóc tôi sao? Cô có quan tâm tới tôi sao?"
Liễu Nhứ Mi sắc mặt tái nhợt, khóc kêu, "A Duyên, anh đã chết thì đi đi, đừng tới tìm em, m không muốn cùng anh xuống Địa ngục, em không muốn ——"
Cửa phòng chợt bị đẩy ra, Cố Hành Sâm cùng Niệm Kiều đứng ở cửa, nhìn cảnh tượng trong phòng, hai người liếc nhau một cái, sau đó Cố Hành Sâm đi đến bên giường.
Vừa nhìn, quả nhiên là Cố Hành Diên tỉnh!
"Đại ca, anh đã tỉnh?" Cố Hành Sâm mở miệng hỏi, cũng mơ hồ có chút không dám tin tưởng.
Mặc dù đoạn thời gian trước Cố Hành Diên đã từng mở mắt, cũng cùng hắn nói qua mấy câu nói, nhưng sau đó vẫn duy trì trạng thái hôn mê, không có tỉnh lại qua?
Lần này, là tỉnh thật chưa? Là bị Liễu Nhứ Mi kích thích mới tỉnh lại sao?
Cố Hành Diên miễn cưỡng cười , gật đầu, sau đó nói: "A Sâm, cho anh chén nước."
Cố Hành Sâm vừa mới di chuyển, Niệm Kiều liền đưa tới một chén nước, ánh mắt yên lặng nhìn hắn.
Cố Hành Sâm nhận lấy chén nước, thuận thế nhéo bàn tay của cô, nói cho cô biết không phải lo lắng , cũng không cần loạn tưởng.
Niệm Kiều gật đầu một cái, sau đó đi xem người trên giường.
Hai mươi mấy năm rồi, chưa từng thấy hắn tỉnh lại, cũng chưa từng nghe qua hắn mở miệng nói chuyện, lúc này đích xác là có chút dọa người .
Liễu Nhứ Mi đã sợ đến sắp điên rồi, cũng không biết hơi sức từ nơi nào , đột nhiên từ trên đất đứng lên, sau đó kêu to hướng cửa chạy đi.
Chỉ chốc lát sau, cầu thang bên kia liền truyền đến tiếng thét chói tai của Liễu Nhứ Mi: "A ——"
Niệm Kiều nhíu mi, không tự chủ đến gần Cố Hành Sâm, nửa đêm nghe tiếng thét giống như nghe thấy tiếng quỷ gào vậy nếu ai không biết thì có thể dọa chết người thật!
Trên giường Cố Hành Diên uống nước xong, đột nhiên cười một tiếng, chỉ là tiếng cười kia vô cùng châm chọc.
Cố Hành Sâm hiểu hắn là đang cười cái gì, đem chén nước để qua một bên, ấn một cái nút trên giường, chiếc giường liền được nâng lên.
"Đại ca, có chỗ nào không thoải mái không?" hắn vừa hỏi, vừa gọi điện thoại gọi tới bác sĩ riêng.
Cố Hành Diên lắc đầu, thanh âm vẫn rất vô lực, nói: "Hiện tại cảm giác cũng được, gần đây trong nhà xảy ra rất nhiều việc sao?"
Cố Hành Sâm đang tắt điện thoại, nghe được hắn hỏi như thế, động tác rõ ràng tạm ngừng, sau đó nhàn nhạt trả lời: "Cha đã qua đời."
"Cái gì?" Cố Hành Diên bỗng nhúc nhích, muốn đứng dậy nhưng bởi vì toàn thân vô lực mà ngã trở về.
Cố Hành Sâm giúp hắn điều chỉnh lại một chút, sau đó nói: "Cha những năm gần đây thân thể vẫn không tốt, mấy ngày trước các chức năng đột nhiên suy kiệt, sau đó qua đời."
Vành mắt Cố Hành Diên đột nhiên hồng lên, tự trách không dứt nhắm mắt lại, lẩm bẩm: "Anh tỉnh thật không đúng lúc a! Anh nên sớm đi tỉnh lại, anh còn chưa báo hiếu được cho cha."
"Tỉnh lại là tốt rồi, cha biết cũng sẽ được an ủi ." Cố Hành Sâm mở miệng an ủi, lại có vẻ có chút cứng ngắc.
Rốt cuộc hắn vẫn là người đàn ông không biết an ủi, dù trước mặt là đại ca của mình, vẫn không biết an ủi thế nào.
Cố Hành Diên dài một tiếng, sau đó ánh mắt chuyển sang Niệm Kiều, nhìn cô, đáy mắt kinh ngạc.
Năm đó lúc ôm cô trở về, cô mới được ba tháng, hồng hào , thật đáng yêu, không nghĩ tới thoáng một cái sau hai mươi ba năm, cô lại trở nên yêu kiều đáng yêu thế này.
"Cô là Niệm Kiều?"
Niệm Kiều gật đầu một cái, nhìn hắn, đáy lòng bỗng nảy sinh ra một cảm giác xa lạ.
Nhìn người trước mắt, ngũ quan hắn cùng Cố Hành Sâm có chút tương tự, chỉ là hắn không có khí chất giống Cố Hành Sâm.
Cố Hành Diên cũng nhìn cô, đột nhiên không biết nên nói gì rồi, nhìn bộ dáng của cô, chắc đã biết mình không phải người Cố gia.
Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau mấy lần, Cố Hành Diên nhìn về phía Cố Hành Sâm, nói: "A Sâm, anh có muốn nói riêng với em."
Lời này ý tứ rất rõ ràng, mà Niệm Kiều cũng không phải là kẻ ngu, dĩ nhiên là nghe được.
Cô kéo tay Cố Hành Sâm, nhỏ giọng nói: "Em đi xem con có tỉnh dậy hay không."
Cố Hành Sâm gật đầu, nhưng vẫn là lo lắng cô sẽ suy nghĩ lung tung, quên mất mình đang ở chỗ đại ca, hắn cúi đầu hôn lên trán cô , sau đó nói: "Đừng suy nghĩ linh tinh."
Niệm Kiều gật đầu một cái, hướng về phía hắn cười , sau đó đi ra ngoài, đóng cửa phòng lại.
"A Sâm, em cùng với cô ấy…….." Cố Hành Diên trợn to mắt, chần chờ hỏi.
Niệm Kiều mới vừa nói con trai? Không phải là con trai của cô cùng Cố Hành Sâm chứ? Hơn nữa Cố Hành Sâm mới vừa…….
Cố Hành Sâm kéo chiếc ghế đến bên giường, mười ngón tay đan xen, nói: "Vâng, em và cô ấy ở cùng một chỗ, đại ca, em muốn biết thân thế thật của cô ấy."
Hắn cũng đã biết một chút thân thế của Niệm Ki
