XtGem Forum catalog
Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa

Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3223044

Bình chọn: 7.00/10/2304 lượt.

tình hình hôm nay như vậy, chắc có lẽ là do cậu làm tổn thương cô ấy, nên mới muốn bỏ đi, mình đang suy nghĩ thật kỹ nên làm như thế nào mới có thể vãn hồi cô ấy"

An Hi Nghiêu sửng sốt, nhìn anh, một hồi lâu không nói lời nào, cuối cùng chỉ là cúi đầu, như thể một đứa bé làm phải việc sai trái.

"Mình biết là mình sai rồi, vẫn chưa được sao?"

"Lời này nói cùng mình thì có ích lợi gì, biết mình sai thì nói rõ với cô ấy đi, cô ấy tha thứ cho cậu mới là mấu chốt, mình tha thứ cho câu, cậu không định lấy thân báo đáp cho mình đấy chứ?"

"Cố Hành Sâm cậu muốn chết à ? Rãnh rỗi như vậy thì nhanh đi tìm cô cháu gái bé nhỏ của cậu về đi!" An Hi Nghiêu không phục gào to, thật là chịu đựng đủ rồi!

Vốn là trong lòng mình đã khó chịu bức bối đủ rồi, vậy mà cậu ta còn cố tình đam vào nỗi đau trong lòng anh, anh thực sự hoài nghi rốt cuộc người trước mặt mình là người anh em tốt hay là oan gia của mình nữa!

Cố Hành Sâm không tiếng động cười một tiếng, cuối cùng vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc, giọng điệu nghiêm túc nói: "Hi Nghiêu, bỏ qua là chuyện rất đáng sợ, nếu như còn có cơ hội, cũng không cần buông tha."

An Hi Nghiêu nhún vai, anh cũng không muốn bỏ qua, nhưng mà anh cũng không biết mình sẽ phải làm như thế nào để có thể tìm về người yêu mình liều mạng như ngày trước, Vạn Thiên Sủng.

"Đi thôi, trước tiên mình tiễn cậu ra phi trường, sau đó quay lại tìm cô ấy."

An Hi Nghiêu gật đầu một cái, đột nhiên lại nhìn bòng lưng của anh hỏi một câu: "Trễ hơn nữa cậu không sợ cô cháu gái bé nhỏ của cậu tức giận thêm sao?"

Cố Hành Sâm ngừng bước khoảng mấy giây, sau đó không nói gì, tiếp tục đi ra ngoài.

Nếu như chỉ là tức giận, như vậy anh nghĩ, mình nhất định là có thể đem cô dỗ dành quay trở lại, chỉ sợ, kế tiếp, vẫn không ngừng tức giận. . . . . .

Từ ngày đó trở đi, Niệm Kiều có cảm giác Cố Hành Sâm thay đổi, theo lý thuyết, mình bị thương, lẽ ra anh ấy càng phải tỏ ra dịu dàng hơn mới đúng, vậy mà tại sao——

Dịu dàng đều biến mất tích, chỉ còn lại vẻ lạnh lùng cố hữu của anh đối diện với cô.

Mỗi lần đến giờ ăn cơm, anh đều nhăn nhó ép buộc cô ăn, bộ dạng thực sự không có chút tình nguyện nào, mà thỉnh thoảng những lúc anh nhận điện thoại, có mấy lần cô nghe được đầu dây bên kia là tiếng của phụ nữ, hơn nữa ——

Cô ta gọi tên Cố Hành Sâm một cách hết sức thân mật —— Hành Sâm!

So với cách gọi của Nhậm Thiên Nhã còn có phần thân mật hơn, rốt cuộc người phụ nữ kia là ai? Là người ở Ý kia sao?

Trong lòng Niệm Kiều có chút bất an, mấy ngày trôi qua, vết thương của cô cũng được cho biết là tốt hơn rất nhiều, vậy mà người của cô so với trước lại gầy sọp hẳn đi.

Khi An Manh Manh tới bệnh viện thăm cô, thấy vậy trực tiếp kêu to: “Niệm Kiều, Cố Niệm Kiều, thật sự là cậu sao? Cậu là quỷ đấy à?"

Niệm Kiều liếc cô một cái, "Cậu mà ở đây kêu ca la hét, không tới 10’ sẽ có người đem cậu từ đay đưa tới bệnh viện tâm thần đấy."

"Vẫn còn có sức để chọc ghẹo lại mình như vậy, xem chừng tâm trạng của cậu cũng không đến nỗi tồi đâu nhỉ!" An Manh Manh ngồi xuống, cười cười nói với cô.

Ngay sau đó giống như là nhớ tới cái gì, kêu lên: "Cậu có nghe Cố Hành Sâm nói gì về mụ Liễu đó không?"

Niệm Kiều bị cô làm cho kinh hãi, cả người giạt mình một cái, lườm cô một cái, sau đó mới hỏi: "Mụ Liễu? Cậu đang nói Liễu Nhứ Mi hả?”

An Manh Manh mắt trợn trắng, xuy một tiếng, "Trừ mụ ta thì còn có thể là ai? Mình nghe một người bạn nói, sáng sớm hôm nay khi cô ấy đi đến bệnh viện tâm thần của Tây Thành thì trông thấy mụ Liễu đó."

"Cái gì?"

Liễu Nhứ Mi bị đưa vào bệnh viện tâm thần? Không phải là bị bắt vào bốt cảnh sát sao? Tại sao lại bị đưa vào bệnh viện tâm thần rồi?

An Manh Manh lại gần cô, thần thần bí bí nói: "Mình đoán tám phần là do Cố Hành Sâm giở trò quỷ, mụ Liễu đó lại dám dùng dao đâm cậu, bà ta thật sự là chán sống mà! Cố Hành Sâm coi như còn nhân từ rồi, nếu là mình, nhất định mình sẽ đem lấy bà ấy Ngũ Mã Phân Thây, cắt thành tám khúc!"

Sắc mặt Niệm Kiều âm trầm, hết sức nặng nề.

Ngũ Mã Phân Thây, cắt thành tám khúc, cũng chỉ là nhất thời đau xót, chết cũng liền giải thoát.

Điên rồi, mới phải nhất đau khổ.

Chẳng lẽ chuyện này thật sự có liên quan đến Cố Hành Sâm? Anh chắc không đến nỗi đem chính chị dâu của mình bức đến bị điên chứ??

An Manh Manh vừa nhìn thấy cô lại bắt đầu suy nghĩ lung tung, vội vàng nói sang chuyện khác: "Đúng rồi Niệm Kiều, Cố Hành Sâm đâu? Sao cậu ốm mà không thấy anh ta ở đây chăm nom cho cậu vậy? Ngộ nhỡ cậu lại xảy ra chút chuyện thì làm thế nào?"

"Anh ấy mới vừa đi, nói là có chút việc."

"Có chút việc? Chuyện gì? Tiếp người phụ nữ nào sao? Hay là đi xã giao đi?"

Niệm Kiều vừa định nói có thể là anh đã về công ty rồi, một chữ còn chưa có xuất khẩu, cửa liền bị đẩy ra, ngay sau đó, Cố Hành Sâm đi vào, sau đó, lại một người đi vào ——

Một người phụ nữ đi vào!

Trong nháy mắt, Niệm Kiều cùng An Manh Manh cũng mất tiếng, sững sờ nhìn Cố Hành Sâm cùng người phụ nữ kia đi tới, đứng ở bên giường.

"Hành Sâm, cô ấy chính là khẩu vị của anh sao? Xem ra rất trong sáng nha." Người đàn bà này ưu nhã cười