XtGem Forum catalog
Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa

Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3221133

Bình chọn: 10.00/10/2113 lượt.

út, cô rốt cuộc muốn làm cái gì.

Đứng dậy, mới vừa cầm lấy chìa khóa xe, điện thoại di động lại vang lên, sau đó màn ảnh sáng lên, có tin nhắn tới.

Cầm lên vừa nhìn, Cố Hành Sâm nhất thời im lặng nở nụ cười.

Sau đó, liền cười ra tiếng, cầm điện thoại di động, giống như một đứa bé, cười đến vui vẻ như vậy.

Thư ký lúc này vừa đúng lúc có chuyện đi vào tìm hắn, gõ cửa không nghe thấythanh âm bên trong truyền đến, cô liền đánh bạo mở cửa ra, ghé đầu nhìn đi vào.

Sau đó liền nhìn thấy ‘ mặt than tổng giám đốc ’‘nhị thiếu gia Lãnh Huyết’ trong truyền thuyết, một người một tay cầm điện thoại di động đang cúi đầu nhìn, một tay khác cầm áo khoác, đứng ở bên cạnh bàn làm việc bên, cười khúc khích.

Thư ký cho là mình xuất hiện ảo giác rồi, hung hăng bóp một cái vào bắp đùi, kết quả đau đến nỗi mắt nổ đom đóm.

Mà Cố Hành Sâm cũng cảm thấy phòng làm có thêm ánh mắt của người khác, hắn lập tức thu hồi nụ cười trên mặt, mặt lạnh lùng nhìn sang.

Thư ký rùng mình một cái, ngay sau đó ‘ phanh ——’ một tiếng đóng sầm cửa, chạy đi.

Cố Hành Sâm đứng thẳng vai, hắn thật sự kinh khủng như vậy sao? Tại sao một tiểu nữ nhân tuyệt không sợ hắn đây? Giống như trêu đùa hắn rất vui vẻ, mà hắn cũng giống như là mê muội, bị cô trêu cợt cũng rất vui vẻ.

Nắm thật chặt điện thoại di động, hắn sải bước rời khỏi phòng Tổng giám đốc.

Lúc nãy, là tin nhắn của Niệm Kiều gửi đến, phía trên chỉ có năm chữ ——

Hành Sâm, em yêu anh!

Con người, sống nên đơn giản một chút, yêu liền yêu, không thương cũng không yêu, không nên làm khó mình, cũng không cần hành hạ người khác.

Cuộc đời ngắn ngủi, vui vẻ là nhất!

Lúc Niệm Kiều mang theo Cố Cảnh Niên đến quán cà phê, Mạc Thuần cũng sớm đã chờ ở nơi đó, vừa nhìn thấy mẹ con hai người vào cửa, cô đột nhiên đứng thẳng lên, tựa hồ rất kích động.

Niệm Kiều dắt Cố Cảnh Niên cười cười hướng cô đi tới, sau đó ở đối diện cô ngồi xuống.

"Tiểu thư, xin hỏi cô cần gì?"

Mới vừa ngồi xuống, lập tức có phục vụ viên đi lên, mỉm cười hỏi thăm.

Niệm Kiều liếc nhìn cô một cái, cũng cười , "Một ly cà phê, một ly nước trái cây."

Phục vụ viên gật đầu, sau đó lui xuống.

Chỉ là đi không được mấy bước, Phục vụ lại quay đầu nhìn lại, lại nhìn Niệm Kiều một chút.

Người này, làm sao lại nhìn quen mặt như vậy? !

Phục vụ viên sau khi đi, Mạc Thuần liền mở miệng, "Cố tiểu thư, cám ơn cô nguyện ý mang Cảnh Niên tới gặp tôi!"

Niệm Kiều lắc đầu, có chút đồng tình nhìn cô, "Không cần cám ơn, cô là mẹ đẻ của Cảnh Niên, vậy Cảnh Niên cùng cô gặp mặt là chuyện đương nhiên, cô về sau đại khái có thể thoải mái đi gặp nó."

Mạc Thuần sắc mặt biến hóa, có chút không tự nhiên cười cười, sau đó lắc đầu, "Cố tiểu thư, tôi biết là cô tốt bụng, nhưng là tôi không thể, nhất là cô vẫn còn ở bên cạnh Cảnh Niên, tôi không thể quang minh chính đại xuất hiện, nếu không ——"

Nói tới chỗ này, Mạc Thuần dừng một chút, sau đó cố gắng nín thở, ngay sau đó trong mắt liền hiện lên nước mắt, điềm đạm đáng yêu nhìn Niệm Kiều nói: "Nếu không, tôi về sau có thể cũng không có cơ hội nhìn thấy Cảnh Niên rồi."

"Tại sao nói như vậy?" Lúc này phục vụ viên đưa cà phê tới đây, cô vừa đem nước trái cây đưa cho Cố Cảnh Niên đang an tĩnh ngồi một bên, vừa thuận miệng hỏi Mạc Thuần.

Bởi vì cô không có chính diện nhìn Mạc Thuần, cho nên Mạc Thuần không thấy được nét mặt của cô, còn tưởng rằng cô vẫn như cũ rất đồng tình với cô, vì vậy cô liền rèn sắt khi còn nóng, "Cố tiểu thư, cô có lẽ không hiểu Sâm, anh ấy là người có lòng dạ cực kỳ độc ác, nếu ban đầu anh ấy có thể đuổi tôi đi, hiện tại cũng sẽ không nương tay đối với tôi, thế nhưng tất cả, tất cả đều là vì cô!"

Niệm Kiều quay đầu đi, làm ra một bộ mặt hoảng sợ, cà lăm hỏi: "Bởi vì, bởi vì tôi?"

Mạc Thuần gật đầu, "Bởi vì Sâm bị cô mê hoặc, cho nên anh ấy mới vứt bỏ tôi đấy!"

Niệm Kiều suýt nữa đem cà phê đã uống vào phun ra, nhưng bây giờ thời cơ còn chưa tới, cho nên không thể ói, ói sau cũng không muộn!

"Thật sự là. . . . . . Bởi vì tôi. . . . . ." Cô giống như thống khổ nỉ non nói một câu, sau đó giương mắt nhìn Mạc Thuần, ngơ ngác hỏi: "Có phải hay không chỉ cần tôi rời khỏi? Một nhà các cô ba người sẽ có thể hạnh phúc ở chung một chỗ?"

Mạc Thuần lập tức gật đầu, hung hăng gật đầu, "Cố tiểu thư, cô nguyện ý rời khỏi Sâm sao?"

Niệm Kiều liều nặn, rốt cuộc cũng nặn ra hai giọt nước mắt, nhắm lại hai mắt, cô chậm rãi mở miệng: "Chỉ vì cô, hơn nữa vì Cảnh Niên, tôi nguyện ý!"

Mạc Thuần mặc dù có chút giật mình, nhưng càng hưng phấn phơn, không nghĩ tới cái tiểu nha đầu này lại dễ dàng đối phó như vậy, lại để cô phải nghĩ ra rất nhiều cách như vậy !

"Nhưng là, cô không nên để Sâm biết, cô là bởi vì tôi mới rời khỏi anh." Suy nghĩ một chút, Mạc Thuần lại bổ sung một câu.

Niệm Kiều rút ra khăn giấy che ở trên ánh mắt của mình, làm bộ đang lau nước mắt, sau đó gật đầu nói: "Mạc tiểu thư cô hãy yên tâm đi, tôi sẽ nghĩ biện pháp rời đi, hơn nữa không để cho Cố Hành Sâm biết là bởi vì cô, tôi sẽ nói cho anh biết, tôi rời khỏi anh là bởi vì tôi đã yêu người khác!"

Mạc Thuần ở đáy lòng cười điên cuồng,