chữa hai mắt bị mù, hắn có thể đi cầu xin lão Đại, vẫn có có thể hy vọng về phần tay phải của Mạc Thuần, Tiểu Thuần vẫn còn rất may mắn, Cố Hành Sâm không có đem cả đôi tay cùng hai chân phế bỏ luôn.
Cố Hành Sâm là người trong tổ chức ra ngoài, muốn phế bỏ hai tay hai chân của Mạc Thuần, thật sự là quá mức đơn giản.
Nhưng Cố Hành Sâm không nghĩ tới, Niệm Kiều lại theo mình tới đây.
Khi anh chuẩn bị lên xe về nhà, bên tai chợt vang lên giọng nói của Niệm Kiều: "Cố Hành Sâm!"
Cố Hành Sâm ngẩn ra, rồi sau đó bình tĩnh xoay người lại, cau mày hỏi: "Sao em lại theo anh tới đây ?"
Niệm Kiều không nói lời nào, tiến lên nhìn anh một chút, "Lên xe trước rồi hãy nói."
Cố Hành Sâm gật đầu, để thủ hạ mở cửa xe cho hai người.
Ngồi vào trong xe, Niệm Kiều lập tức mở miệng hỏi anh: "Cố Hành Sâm, anh đến đây để gặp Mạc Thuần phải không?"
Cố Hành Sâm gật đầu, đưa tay nhốt chặt hông của cô kéo cô hướng vào trong lòng ngực mình, cơ hồ là cắn vành tai của cô hỏi: "Sao em không nghe lời vậy? Không phải bảo em ở nhà chờ anh sao?"
Niệm Kiều kéo qua tay của anh, vuốt vuốt ngón tay của anh, nhẹ giọng nói: "Anh không nói cho em biết anh ra ngoài làm gì, em tò mò, cũng lo lắng, cho nên mới đi theo."
"Ha ha ——" Cố Hành Sâm cười cười, ở trên gò má cô hôn một cái, dán vào vành tai cô nói: "Đừng lo lắng, về sau sẽ không gặp phải chuyện không may nữa, em có muốn trở về nước không?"
Niệm Kiều ngẩng đầu, con mắt mở lớn, nhìn anh, "Đã giải quyết tất cả mọi chuyện rồi sao?"
Thì ra anh ra ngoài, là vì giải quyết chuyện Mạc Thuần, vậy anh. . . . . ..
Lắc đầu một cái, cô không muốn tiếp tục nghĩ tiếp.
Bất kể Mạc Thuần bị trừng phạt như thế nào, đều chính là do cô ta gieo gió gặt bão, cùng cô không có quan hệ.
Dựa vào bộ ngực anh, trong lòng cô bình thản, "Cố Hành Sâm, em muốn trở về nước, em muốn đi Hoa Thành."
"Được." Cố Hành Sâm ôm cô sát lại, dịu dàng bật ra một chữ.
Niệm Kiều dựa vào ngực anh, nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại.
Thật ra thì, chỉ cần được ở cùng với anh, dù có đi nơi nào cũng tốt.
Cố Hành Sâm, chúng ta rốt cuộc qua Phong Vũ thấy Thải Hồng rồi sao?
————
Tuy nói muốn về nước, nhưng bởi vì mắt của Cố Hành Sâm còn chưa hồi phục được thị lực, cho nên vẫn phải ở lại đây hơn nửa tháng.
Mà trong vòng nửa tháng này, Cố Hành Sâm tích cực phối hợp điều trị với Hoắc Hành Nghị, tình huống chuyển biến tốt lên rất nhiều.
Ngày đó là lần trị liệu cuối cùng, cần phải làm một cái phẫu thuật nho nhỏ, Niệm Kiều cùng với Cố Hành Sâm đi đến bệnh viện.
Cửa phòng mổ, Niệm Kiều đột nhiên nắm thật chặt tay Cố Hành Sâm không chịu buông, " Hành Sâm, em sợ."
Nhớ tới chuyện lần trước anh vào phòng giải phẩu, cả trái tim cô như thắt lại.
Cố Hành Sâm biết cô sợ cái gì, lôi kéo tay của cô, ý bảo cô cúi người.
Niệm Kiều tiến tới, dán lên môi của anh.
"Bảo bối, tin tưởng anh, vì em cùng Cảnh Niên, anh sẽ không để cho mình gặp phải chuyện không may, uhm?”
Niệm Kiều chép chép miệng, "A, em cuối cùng cũng phải tin tưởng anh một lần, nếu anh thất tín, em sẽ không để ý đến anh nữa!"
Cố Hành Sâm thấy buồn cười, sau đó buông tay cô ra, vào phòng giải phẩu.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Niệm Kiều càng chờ càng nóng lòng, cuối cùng hận không được vọt vào phòng giải phẩu để nhìn xem bên trong rốt cuộc đang làm cái gì!
Mà ngay tại lúc cô só suy nghĩ đó, ánh đèn đỏ trên phòng mổ trước mặt chợt tắt, cửa cũng mở ra.
Rồi sau đó, Cố Hành Sâm được đẩy ra ngoài, đi theo phía sau Hoắc Hành Nghị, hắn đang giơ tay lên tháo khẩu trang xuống.
Hoắc Hành Nghị nhìn Niệm Kiều cười, sau đó cùng bọn họ đến phòng hồi sức, "Giải phẫu rất thành công, chỉ là trong vòng ba ngày không được tiếp xúc với ánh sáng, ba ngày sau hãy tới đây đây tháo băng kiểm tra lại một chút, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, anh ấy sẽ nhìn lại được như bình thường."
Niệm Kiều vô cùng kích động, vội vàng nói : "Cảm ơn anh, cảm ơn anh rất nhiều!"
Hoắc Hành Nghị nhíu mày, xoay người ——
Cửa đứng cá nhân, trong nháy mắt Hoắc Hành Nghị có cảm giác xung động muốn đập đầu vào tường chết !
Thôn cô à, tại sao cô cứ như âm hồn bất tán vậy?!
Ở bệnh viện nghỉ ngơi một lát, hai người liền trở về chỗ ở trước.
Mà Cố Cảnh Niên vừa nhìn thấy hai người trở lại, lập tức liền xông lên hỏi: "Mẹ, cha thấy được rồi sao?"
Niệm Kiều ngồi xổm người xuống, ngắt mặt của Cố Cảnh Niên, cười nói: "Nhanh thôi, ba ngày sau là có thể thấy được rồi."
"Như vậy a. . . . . ."
Không nghĩ tới chính là, Cố Cảnh Niên khi nghe đươc tin tức này, giống như không vui vẻ lắm, mà trái lại có chút mất mác.
Niệm Kiều cau mày, "Cảnh Niên, sao vậy? Cha con có thể nhìn thấy rồi, con sao lại giống như không vui vẻ vậy?"
Cố Cảnh Niên len lén nhìn Cố Hành Sâm một cái, sau đó ghé vào bên tai Niệm Kiều nói thầm vài câu.
Niệm Kiều nghe xong cười trộm, cái đứa trẻ hư này, hóa ra là sợ Cố Hành Sâm sau khi hồi phục thị lực sẽ không thể bắt nại anh được nữa!
Con trai ngốc, trên đời này có người cha nào không nguyện ý để cho con trai mình bắt nạt đây?
————
Sau buổi cơm tối, Niệm Kiều phục vụ Cố Hành Sâm tắm, kết quả chuẩn
