phút đó.
Khi ấy, Từ Văn Diệu mới chỉ mười tuổi,
nhưng lại không biết vì sao luôn thấy tim mình đau đớn. Anh đã nghĩ, nếu cô bé phải cô độc như thế mà lớn lên rồi chết đi, thì hẳn là gian nan
lắm.
Từ Văn Diệu cũng không chú tâm quá nhiều về chuyện của Vu
Huyên. Cô có thế giới riêng của mình, có niềm cô độc không ai phá vỡ
nổi. Và anh cũng vậy. Trong mắt người khác anh là bậc nho nhã lễ độ, bối cảnh gia đình vẻ vang hiển hách, không khi nào cậy vào những điều đó mà lên mặt ức hiếp người. Song anh và Vu Huyên giống nhau, cũng có thành
trì kiên cố mà người khác không thể xâm nhập được. Khi anh mười bốn
tuổi, đã xảy ra một chuyện khiến anh phải dựng nên phòng vệ vững chắc,
cũng như những thương tổn cả đời khó quên.
Năm ấy, anh phát hiện ra người mình thích không phải là một cô gái xinh đẹp đáng yêu, ngược
lại là một nam sinh có cấu tạo cơ thể giống hệt mình.
Anh nhớ
khi đó diễn ra một trận xung đột trên sân bóng rổ. Hai nhóm học sinh từ
hai trường khác nhau tranh nhau sân bóng, anh vì giúp bạn mà dẫn theo
mấy anh em trong viện quân khu tham gia ẩu đả. Hai bên dùng bóng rổ ra
quyết định thắng thua. Quả bóng trở thành vũ khí, nó bị đập quá mạnh mất phương hướng rồi va trúng vào một người đi đường. Mắt kính của người đó vỡ tan, cái mũi cao thanh tú cũng vì thế mà chảy máu rất nhiều.
Lúc đó, anh không biết mình bị gì. Trong tình huống đó, anh cũng chỉ là một người tình cờ có mặt rồi chứng kiến thôi, nhưng khi nhìn máu từ cánh
mũi người đó chảy dọc xuống má, nổi bật trên nền da trắng như ngọc, lại
thấy nó đẹp lạ lùng.
Cỗ cảm xúc khác thường ồ ạt vỡ òa như lũ. Từ đó về sau anh không còn quay về được nữa.
Buổi tối cùng ngày, anh mơ thấy gương mặt tuấn tú dính bê bết máu của người
kia, đôi mắt vì đau mà ứa nước, bất chợt thân dưới của anh cương cứng
lên, phải dùng tay an ủi mới xoa dịu được.
Anh cũng đã trải qua
chứng mộng tinh, mơ thấy gì thì không nhớ rõ, từ nhỏ rất giỏi kiềm chế
xúc động trong lòng, chuyện tự an ủi cũng thành thạo hơn thiếu niên cùng lứa, nhưng khát khao dục cảm mãnh liệt như vậy, nó thôi thúc dồn nén
xuống hết cả phần bụng dưới của anh, đến cả tự mình dùng tay cũng không
làm dịu được, thì đúng là lần đầu.
Giống như lửa bén rồi cháy
lan ngoài đồng cỏ khô hanh. Nếu chỉ dựa vào ý chí của thiếu niên mười
bốn tuổi thì không cách nào dập tắt nổi.
Sau đó, Từ Văn Diệu đã
dùng trăm phương ngàn kế tiếp cận với người thanh niên nọ. Đối phương là giáo viên vừa tốt nghiệp đại học không lâu, dạy môn Sinh học ở trường
cấp hai gần trường anh đang học. Từ Văn Diệu dựa vào vẻ ngoài điển trai
cùng năng lực giao thiệp rèn luyện từ bé mà cố tình tạo dựng một vài sự
cố nho nhỏ trước mặt người kia, rồi sắm vai học sinh cá biệt nhưng đầy
tài năng nhằm kích thích nhiệt huyết của người thầy trẻ vừa tốt nghiệp
nọ, rồi trở thành học sinh được thầy giáo ấy quan tâm chăm sóc và phụ
đạo.
Từ đầu tới cuối, người thầy trẻ kia không hề biết, cậu bé
lỡ sa chân vào đường xấu mà mình dốc lòng giúp đỡ lại là một học sinh ưu tú của một ngôi trường trọng điểm khác.
Từ Văn Diệu khát khao
đối phương đến gần như không khống chế được. Mỗi bước tiếp cận lại mong
được gần hơn một chút, máu toàn thân sôi sục kêu gào muốn được nhiều
hơn. Đến tận bây giờ, anh cũng không biết, nỗi khao khát của mình với
người kia khi đó là vì yêu quý thật lòng hay sự ích kỷ muốn độc chiếm
của tuổi trẻ? Hoặc là cả hai? Nhưng anh có thể hiểu được, vào thời điểm
đó, anh đã sa chân sâu xuống bùn, không thể nào vẫy vùng được nữa.
Đối phương không ngoài dự đoán, là một người dị tính, đã có bạn gái hơn hai năm, đang trong giai đoạn bàn chuyện cưới xin.
Từ Văn Diệu có lừa mình dối người cỡ nào cũng không cản được bản tính
thông minh lanh lợi. Không lâu sau, anh lại biết chiếc đồng hồ quả quýt
mà anh tâm tâm niệm niệm tặng cho đối phương, lại bị đối phương tặng cho bạn gái của anh ta.
Khi ấy anh còn quá nhỏ để biết phải kiềm chế cơn giận ra sao, chỉ hiểu lúc đó cứ muốn giết người cho hả dạ.
Từ bé tới lớn, Từ Văn Diệu luôn sống trong chiến thắng, thành công và ưu
việt, đả kích bị phản bội đó với anh như một đòn sỉ nhục, là kết quả mà
kẻ kiêu ngạo như anh không tài gì chấp nhận được. Trong hoàn cảnh đó,
anh đã dùng thái độ hết sức bình tĩnh mà tiến hành ý niệm điên cuồng của mình. Anh đã lợi dụng lòng hư vinh của cô bạn gái đó, cố tình dàn dựng
để cô ta quen biết với những công tử giàu có, con quan lớn trong quân
đội. Những kẻ đó đều tùy hứng phong lưu, hễ gặp phụ nữ lại ân cần lễ độ, dụ người ta sa vào trong bẫy rập. Từ Văn Diệu thờ ơ chứng kiến mọi
chuyện, nhìn cô gái nhẹ dạ vì tiền của những cậu ấm kia mà xiêu lòng, vì những món quà xa xỉ mà một thầy giáo trung học không cách nào mua nổi
mà thay đổi. Anh lẳng lặng đứng một bên dàn xếp hết thảy, hết lần này
đến lần khác, từ vô ý mà trở thành hữu ý, để cả hai bên đều tình nguyện
gặp gỡ qua lại với nhau, sau đó thì tình nồng ý thắm mà gạo nấu thành
cơm.
Sau đấy, anh lại dùng vẻ mặt bất an, thái độ lo âu mà úp mở chuyện cô bạn gái thay lòng đổi dạ với người thầy k
