Pair of Vintage Old School Fru
Phong Lưu Đấu Oan Gia

Phong Lưu Đấu Oan Gia

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324681

Bình chọn: 9.00/10/468 lượt.

điểm ‘đỏ toàn tập’* của cô

như thế nào, không ngờ ông trời còn đạp thêm cho người đang khó khăn một phát, biết rõ cô ra ngoài không mang ô, còn cố ý kiếm chuyện.

(R: đây chắc là chữ đỏ cảnh báo).

Haiz…… Xem ra chỉ có thể chạy đến trạm xe buýt! Cũng may mưa không lớn lắm, nếu không cô nhất định sẽ ướt như chuột.

Bất đắc dĩ thở dài, bi ai cho vận mệnh của mình, đang lúc Đỗ Lan định lấy túi sách che lên đầu chạy ra ngoài thì–

“Nam nhân bà, còn chưa về nhà hả?” Bàn tay to vỗ lên vai cô một cái, Thiệu Doãn Cương tâm tình cực kì tốt, cho cô một nụ cười mê chết người.

“Đang định về!” Hắn nói chuyện huề vốn! Nếu về rồi,

hắn còn có thể thấy cô ở đây sao? Đỗ Lan khinh bỉ, hôm nay người cô

không muốn thấy nhất chính là hắn, tên tiện bại hoại thành tích đứng

nhất này! Bởi vì nhìn hắn sẽ nhắc cô nhớ lại bảng điểm ‘đỏ toàn tập’

kia, tuy không phải là người đứng cuối khối, nhưng là đứa đẩy xe bò

trong lớp nha.

Haiz…… Kỳ thật trình độ của cô không tệ. Trước cấp 2, cô luôn nằm

trong top 5 học sinh đứng đầu, chẳng qua lên cấp 2, ghiền truyện tranh

rồi bỏ bê học hành, cho nên mới ‘lưu lạc’ đến trường Thánh Anh này. Bất

quá, ba một mực đưa cô đến đây chắc chắn không ngờ, trường trung học

Thánh Anh lại quá mức tự do, căn bản mặc kệ học sinh mang truyện tranh

đến trường học, cho nên cô càng không kiêng dè gì, thoải mái mang theo

truyện tranh lăn lộn hơn nửa học kì, mà báo ứng cuối cùng chính là –

phiếu điểm tràn ngập chữ đỏ.

Phát hiện trong tay cô không có ô, bên ngoài lại lất phất mưa bụi,

hơn nữa còn có vẻ sắp chuyển nặng hạt, Thiệu Doãn Cương không cần đoán

cũng biết cô nhất định chuẩn bị đội mưa chạy đến bến xe buýt, trong lòng lập tức ra quyết định.

“Nam nhân bà, tôi đưa bà về!” Vừa nói xong, tài xế

chờ một bên lập tức tiến lên đưa ô che, mà Thiệu Doãn Cương lại không

nói gì thêm mà kéo cô đi, hai người che một cái ô hướng về phía xe đậu

bên đường mà bước tới.

Này này này! Có lầm hay không? Cô có đồng ý để hắn đưa sao? Tên này sao lại tự tiện quyết định vậy?

Đỗ Lan vốn định cao giọng kháng nghị, nhưng nhìn thấy mưa dần dần

chuyển lớn, lập tức thực thức thời đem lời nói vừa lên tới miệng nuốt

về.

Cho đến khi hai người an ổn ngồi bên trong, tài xế bắt đầu điều khiển xe chạy trên đường, Đỗ Lan bây giờ mới phát hiện hình như thiếu một

người.

“Tiện bại hoại, ông quên một người rồi hả?”

“Ai?”

“Anh cả ông, hội trưởng hội học sinh khí chất cao thượng, tao nhã hữu lễ, người người kính trọng của chúng ta!” Tên này hẳn là không mắc chứng hay quên mới phải, sao lại quên mất Thiệu Doãn Thiên rồi?

Thì ra cô đánh giá anh cả cao đến vậy! Thiệu Doãn Cương ngày thường

bị cô “tiện bại hoại, tiện phôi” gọi đến chết danh cảm thấy không thoải

mái.

“Anh cả nhà tôi hôm nay bận việc ở hội học sinh, cho nên tôi về trước, chút nữa tài xế mới trở lại đón anh sau.” Hắn trong lòng có chút phức tạp giải thích.

“Đã biết!” Thu được tin tức, Đỗ Lan gật đầu, không

bao lâu đã đem chuyện này quăng ra sau não, bắt đầu nghiên cứu nội thất

sang trọng trong xe.

Thấy cô hình như không có hứng thú gì hơn với anh cả, tâm tình Thiệu

Doãn Cương tự nhiên bình thường lại, thừa cơ gõ cho Đỗ Lan đang tò mò sờ tới sờ lui một cú.

“Nam nhân bà, nhà bà chỗ nào vậy? Không nói địa chỉ, bà muốn tài xế lái đi đâu? Đi lòng vòng hóng gió sao?”

“Tiện bại hoại, hỏi thì hỏi, đừng thừa cơ xuống tay báo thù……” Trở mặt bắt đầu thi triển “Phật sơn vô ảnh cước” đá người.

“Nam nhân bà, bà còn chiêu này? Lúc trước thiếu chút nữa không bị bà đá đến nội thương……”

“Tiện bại hoại, thiếu chút nữa chính là còn chưa có, hôm nay tôi thành toàn cho ông……”

Chỉ một lúc, trên ghế sau chiếc Roll-Royce sang trọng diễn ra màn đấu võ quyền đấm cước đá, thiếu chút nữa khiến tài xế không kịp dừng đèn

đỏ, làm người điều khiển xe chung quanh tưởng đã tận mắt chứng kiến tai

nạn!

“Lan, nghe nói hôm qua cậu ngồi xe bạn Thiệu……”

“Lan, chẳng lẽ cậu cùng bạn Thiệu đang hẹn hò sao……”

“Lan, cậu sao có thể phản bội tụi mình……”

“Ngừng!” Đau đầu hét lớn một tiếng, Đỗ Lan tự nhận

ngày hôm qua bởi vì thành tích đỏ chót bị ba mẹ tụng cho một đêm, hôm

nay thật sự không còn khả năng nghe nhóm con gái oanh tạc nữa.

“Lời này mình chỉ nói một lần, mình không có loại vinh hạnh cùng họ

Thiệu hẹn hò này, ngày hôm qua tôi không mang ô, họ Thiệu lòng tốt tràn

trề đưa mình về nhà, chi có như vậy thôi, không cần hỏi lại nữa!”

Đáng giận! Vì sao cô phải giải thích ‘trong sạch’ của mình cho thiên

hạ chứ? Sớm biết sẽ như vậy, cho dù đội mưa về nhà mà mắc cảm cúm rồi

viêm phổi, cô cũng tuyệt đối bước lên xe họ Thiệu nửa bước.

“Là như vậy sao?” Có người còn hoài nghi.

“Chính là như vậy!” Đỗ Lan lạnh giọng, bắt đầu biến sắc mặt. “Chuyện này đến đây chấm hết, mình không muốn nói thêm. Không tin, sau này đừng tìm tôi chuyển thư nữa.”

“Ai nha! Lan, tụi mình không có không tin cậu a……”

“Đúng vậy, đúng vậy! Chúng mình tất nhiên là tin tưởng cậu……”

Nhất thời, mấy cô nàng sợ chọc đến cô, bị liệt vào danh sách đen, mỗi người lập tức giơ tay lên trời, trái một câu tin tưởng, phải một câ